Jan 3, 2015

NGÀY ĐẦU NĂM CỦA BÀ

NGÀY   ĐẦU   NĂM  CỦA  BÀ

     Bích Quy



      Trời Saigon trở lạnh mặc dù cái lạnh chẳng thấm vào đâu so với... Đà lạt, cũng   chẳng dám so sánh xa hơn như Sapa hay Hà nội ,  lại càng  chưa dám nói đến các xứ lạnh xa xôi có tuyết khác.  Sàigòn  nóng quanh năm nên bà ước chi   cứ được mát lạnh như thế mãi .  Bà chỉ cần quàng thêm cái khăn vào cổ là đủ và cảm thấy thật dễ chịu . Năm nay có thêm ngày 31 nên cảm giác như năm cũ dài ra nhưng rồi năm mới  vẫn đến, cứ lù lù, lừng lững như xe tăng tiến vào chiến trường...

     Thời gian trôi qua thật nhanh . Chẳng muốn nhưng   bà cứ phải đưa hai tay ra mà đỡ lấy một tuổi  ông Trời ban cho.  Trời ban thì phải nhận thôi nhưng lòng cứ mong Ông đừng phết thêm cho vài "dấu phẩy" nơi má hay vài cái "chân chim" nơi khóe mắt.  Cứ nhìn đám con cháu lớn bổng lên là thấy mình già rồi . Năm nay bà đã  sáu mấy  chứ ít đâu .  Cơ thể cũng đã lên tiếng, kiếm chuyện rồi , nhức chỗ nọ, mỏi chỗ kia...

          Ngày đầu năm Tây nên   bà  đâu cần kiêng cử. Trời chưa hửng nắng đã  dậy  mà lo   đi tập thể dục, tập hì hục hoài mà sao càng ngày càng thấy "bụng nở, ngực thon" mới đau khổ  chứ.  

      Về đến nhà  lại xách giỏ đi chợ, đầu năm cũng muốn làm món này món nọ gọi con , gọi cháu về tụ tập ăn uống cho vui vẻ.  Mấy "đấng con" mà nghe  mẹ gọi về ăn là hí hửng  đưa cháu về ngay .  Rốt cục lại thì chỉ cực cho   bà thôi , lại hì hụi băm băm, gói gói , nhặt rau, pha mắm . Con thì lo giữ cháu cho...mẹ làm , chỉ được mỗi việc rửa chén, dọn dẹp .   Con cháu ăn ngon thì lòng bà thấy vui nhưng rồi tiếc công , tiếc của lại "âm thầm" sơi hết nhưng món lỡ tay làm quá nhiều .     Vậy đó, trách sao cho khỏi càng tập thể dục càng "mập thù lù".

      Đến tối rảnh rang mới nhớ đến bạn bè mà Alô " Happy new year" chúc nhau mọi điều tốt đẹp .  Chúc rồi lại lo lắng không biết sắp tới có chuyện gì không đây. dù sao thì vẫn cứ hy vọng vào tương lai sẽ sáng sủa hơn vì mọi điều sui sẻo đã tống khứ hết vào năm ngoái rồi ?

     .  Bà cảm thấy tay chân rã rời . Coi tivi chưa hết phần tin thế giới là mắt đã díp lại . Thế giới có xoay vần, biến đổi đến đâu thì bà cũng mặc kệ, bà chìm dần vào giấc ngủ an nhiên . Thế là hết một ngày đầu năm của bà.

Bích Quy.
       

   

Jan 1, 2015

MỪNG SINH NHẬT THÁNG 1

CHÚC MỪNG SINH NHẬT THÁNG 1




DSTV thân mến gửi lời chúc sinh nhật thật vui  đến  
Kim Đoan
Trịnh thị Huyền
Nguyệt Minh
Mỹ Nga
Minh Phương
Tuyết Mai
Lan Anh
Và tất cả các bạn có sinh nhật trong tháng 1

Hoa Cẩm Chướng là hoa của tháng 1, mến gửi  những bông hoa Cẩm Chướng xinh đẹp, hồng thắm như những lời chúc mừng sinh nhật đầu năm đến các ban thêm tuổi mới được nhiều sức khỏe, hạnh phúc và moị điều tốt đẹp nhất.



HAPPY BIRTHDAY CÁC BẠN !



BẠN GIÀ - Truyện ngắn của BÍCH QUY

BẠN GIÀ

BÍCH QUY







Cùng nhau đi du lịch và cùng nhau ở chung một phòng. Bốn bà bạn già trên sáu mươi nhìn nhau và cùng công nhận "Chúng mình già thật rồi"

      Có gì đâu, có bà khó ngủ, dậy sớm .  Có bà dậy trễ . Sáng ra hỏi nhau ;
 - Hôm qua mày ngủ được không?
 - Bà Kim ngáy to quá, ngủ làm sao được
 -Vậy hả,  tao có thấy mình ngáy đâu. Kim cãi
 - Mày mà "thấy" thì đâu có ngáy
     Bích nhăn nhó: 
 - Cái lược chẳng biết để đâu mất rồi
 - Thì cứ lục hết ra tìm đi
 - A, thấy rồi, nó ḷac trong đống quần áo
 - Chưa tìm thì đã rối lên .  
  Trời vẫn còn tối nhưng một đứa dậy sớm  lục đục là cả bọn cùng thức dậy .
  Chỉ riêng khoản đợi nhau làm vệ sinh cũng mất bao nhiêu thì giờ . Xong đến lượt trang điểm . Già rồi nên phải phấn son cho "đậm đà" . Thế là bắt đầu màn tô son điểm phấn
   - Tao mới săm lông mày nên khỏi phải vẽ, đỡ quá. Có hôm vẽ vội,  cái dài ,cái ngắn, cái cao,  cái thấp trông buồn cười lắm mày ạ.
  -  Ui, tao sợ lắm chẳng dám làm đâu, có sao để vậy thôi 
Dù trên sáu mươi nhưng trông bà nào cũng còn "mướt" lắm, chưa đến nỗi "nhăn nhúm" nên chỉ kẻ mắt, tô son và chút phấn lên má là thấy yêu đời rồi . Vậy chứ vụng về và không quen trang điểm như Bích thì nó chỉ tô chút son lên môi là được rồi. Còn Uyên và Ngô thì làm kỹ hơn vì chẳng làm thì hai bà cũng sẵn có nét rồi nên sau khi trang điểm thì có phần rạng rỡ, tươi tắn hơn nữa .  Kim thì cũng làm đầy đủ các bước nhưng  đơn giản và nhanh hơn.

   Lên xứ lạnh nên các bà phải "trùm" kỹ, nào khăn, nào găng, nào mũ, áo trong, áo ngoài mãi mới ra khỏi nhà được. Bà  Thị  ở phòng bên cũng chạy sang:
- Cho tao đi chung với .
- Sáng nay ăn gì?
- Tụi mình đi ăn cháo gà nóng nha
- Ừ ,  Trời lạnh đi ăn cháo nóng là nhất rồi
- Ăn nhanh lên nhé. Tám giờ xe chạy rồi đấy.
- Biết rồi khổ lắm nói mãi... 
- Thì tao cứ nhắc thế cho khỏi quên

       Già cả rồi nhưng cứ gặp nhau là tíu tít, mày tao như hồi còn đi học. Người ngoài mà nghe mấy bà già nói chuyện chắc tức cười lắm
      Ra đến đường rồi mà còn kêu lên:
- Tao để quên cái kính trên phòng rồi
- Ơ, tao quên cái khăn quàng cổ rồi.
- Sao chúng mày hay quên thế? Lên lấy mau đi . Bích cằn nhằn
      Phòng ở tận lầu hai nên hai bà kia đành phải  đứng chờ , vì nếu lên theo  thì mỏi chân. Chờ cũng hơi lâu nên khi thấy  hai bà kia xuống thì lại cằn nhằn tiếp :
  - Làm gì mà lâu thế?
  - Tao còn phải... "đi tè"

                                 

          Ra đến hàng bán cháo thì nắng đã lên rồi
   - Ăn nhanh lên nhé, kẻo xe bỏ lại bây giờ
   - Cháo nóng quá nhanh làm sao được
   - Ở đây có cả gỏi gà mày có thích không?
   - Nhưng nhiều quá thì ăn không hết
   - Thì mày nói người ta làm "góc tư" thôi
   - "Tám tư" là cái gì?
   -"Góc tư" chứ không phải "Tám tư"  . Đó là một phần tư con gà, hiểu chưa?
   - Thôi tao chẳng ăn nữa , sợ không kịp.

          Cuối cùng thì tất cả cũng yên vị được trên xe.  Hôm nay đi tham quan "Đường Hầm Điêu Khắc"  ở Đà Lạt do một kiến trúc sư thiết kế và thi công.  Nghe đường hầm , ai cũng tưởng phải vào hầm hóa ra chẳng có cái hầm nào cả mà là cả một không gian rộng lớn  trên một quả đồi lớn được xẻ ra, với rất nhiều phù điêu đủ kiểu bày sắp rất đẹp và hợp lý  .     Uyên và Bích mê mải chụp hình  vì thấy chỗ nào cũng đẹp cũng muốn chụp , hết leo lên tượng này lại ngồi bệt cạnh tương kia, làm duyên làm dáng như mình còn trẻ lắm vậy. Đến lúc ngẩng lên chẳng còn thấy ai quen cùng xe thế là vội vàng tìm đường chạy ra mặc dù trong lòng vẫn còn ấm ức vì chưa xem được hết và còn nhiều cái đẹp chưa chụp  hình hết.

                         


                             


    Cái nắng buổi chiều không chói chang lắm nhưng làm Bích chợt nhớ ra mình quên cái mũ ở nhà.
   - Tao quên mang mũ rồi mày ạ
   - Thế mà mày cứ trách tao hay quên . Được thể Kim còn ngân nga  thêm : 
"Cười ngườ̉i chớ vội cười lâu. Cười người hôm trước hôm sau người cười"
Bích tức lắm nhưng đành ngồi im vì Kim nói "đúng quá đi mất."

      Xe đưa chúng tôi đi thăm nhiều nơi.  Các bà đi bộ  nhiều nên mỏi chỉ muốn kiếm chỗ để ngồi. Chỗ nào cảnh cũng đẹp , cũng muốn chụp hình
-  Chỉ mươi năm nữa thôi, biết chúng mình còn cứng chân mà đi nữa không?
- Ôi, đến chừng đó  thì cứ ngồi một chỗ mà Alô.
-  Bây giờ đi bộ nhiều là đã thấy oải rồi

      Trên xe có ông thợ chụp hình kiêm  hướng dẫn viên giới thiệu những cảnh đẹp mà ông gọi là "Điểm nhấn của Đà lạt chúng tôi"  . Chẳng là ông cũng trạc tuổi như các bà nhưng ông đã sinh sống ở đây từ bé nên cứ như là thổ công ở đất này. Ông bảo  - Đà lạt thay đổi nhiều quá. Có những thay đổi phá vỡ cảnh quan vốn đã rất đẹp rồi làm chúng tôi "buồn một tỵ" . 
        Tôi hiểu "nỗi buồn một tỵ" của ông nó bao la trong lòng ông như thế nào vì ngày bé tôi cũng từng nhiều lần lên đây và cũng đã biết Đà lạt xưa như thế nào . Một Đà lạt có rừng thông bạt ngàn trong phố . Một Đà lạt không có đèn xanh đèn đỏ và không có xích lô .  Một Đà lạt có những biệt thự tuyệt đẹp với những vườn hồng bao quanh....Thôi thì cảnh quan cũ dành cho người cũ đã lui vào dĩ vãng và cảnh quan mới lại có người mới thưởng thức với những dãy nhà cao lô xô hiện đại với những sân gôn có bãi cỏ trải dài.....
        
                         

    Ngoài những "điểm nhấn" quen thuộc mà tôi đã biết, ông còn giới thiệu thêm :
- Có một quán cà phê tên là "Cung Tơ Chiều" mà cô chủ quán hát nhạc Trịnh hay hơn cả ca sỹ K/Ly,  làm cả bọn háo hức muốn đi nghe cho biết. 
    Sau khi đi thăm thú vài nơi, Uyên quay sang hỏi;
- Tối nay mình đi cà phê Cung Chiều Tơ đi
- Ừ, tao thấy quán Tiếng Tơ Đồng này hay đấy mày ạ
- Không phải Tiếng Tơ Đồng, quán Khung Tơ Chiều thì phải . 
- Cái Quán Tơ Đồng này xa lắm mày ạ
- Thì chúng mình đi taxi, tao nghe nói quán Tiếng Tơ Tằm này nổi tiếng lắm đi cho biết
   Được một lát thì Uyên lại nói:
-   Chẳng biết tối nay có đi Sương Chiều Thu được không vì chiều nay tao còn đi thăm Dinh Bảo Đại nữa
       Chỉ một cái tên quán là "Cung Tơ Chiều" mà các bà "biến tấu" ra biết bao nhiêu là tên mới  ngộ nghĩnh  chỉ vì ngễnh ngãng và nghe loáng thoáng....

           Buổi tối bà Ngô ngồi soạn  đồ người ta gửi bà mang lên cho người thân ở Đà lạt . Xếp ra xếp vào mãi bà kêu lên :
-  Tao tìm mãi cái kính người ta gửi mà không thấy , hay là để quên ở nhà rồi,
 Bèn lấy alô báo cho người sẽ nhận:
- Alô, tui quên cái kính rồi không  đem theo thế có khổ không?
    Sau đó xếp dọn đồ đạc lại và thấy cái kính lại nằm trong cái bao khác mà không nhớ ra, bèn alô lại :
 - Alô, may quá tui lại tìm thấy nó rồi .

       Đến tối thì chỉ còn hai đứa hăng hái đi cà phê Cung Tơ Chiều vì nghe nói cô chủ quán cũng khó tính lắm thích hát thì hát và không chiều khách bao giờ. Cô đang hát mà nghe chuông điện  thoại khách nói chuyện riêng là cô đuổi hết ra ngoài.  Vả lại đi đến chỗ cô cũng hơi xa nên cũng ngại và vì suốt ngày đi lang thang mỏi chân quá rồi nên muốn nghỉ sớm .   
     Hôm sau Bích hỏi hai bà :
- Hôm qua nghe hát có hay không?
- Tụi tao có đi đâu, chỗ đó xa mà vắng nên cũng ngại, tụi tao đi quanh hồ Xuân Hương chơi thôi.

    Vậy đó, già cả rồi nên lúc thế này thế khác. "Chín người mười ý" mà lại cứ  thay đổi xoành xoạch, tai thì nghễnh ngãng nghe không rõ rồi cự nự nhau  . Cơ mà vui vì đứa  này  cứ gắn lên áo đứa kia một đóa Cẩm Chướng to tướng  và mắng nhau " Lẩm  cẩm, Chướng ách" làm như mình vẫn còn "thông thái" lắm vậy. Chẳng biết rằng mình cũng thế thôi và cũng chẳng sao cả miễn là còn tụ tập nhau được, còn được đi chơi với nhau và còn được ...cãi nhau là cũng thấy còn vui rồi.

BÍCH QUY.











ĐIÊU KHẮC TRÊN ĐẤT SÉT Ở ĐÀLẠT.

Các bạn đã từng xem điêu khắc trên cát, điêu khắc trên băng.Ở Đà Lạt mới có địa điểm than quan mới điêu khắc trên đất sét , tên gọi là :"Đường hầm điêu khắc"
  Đây là đường hầm lộ thiên chứ không phải ở sâu trong lòng đất. Trên một khu đất(sét) rộng mông mênh,người ta đào những đường hầm ,trên vách là những công trình bằng đất sét điêu khắc các địa điểm đặc biệt cảnh Đà Lạt : Nhà thờ con gà, Đại hồng chung, đầu xe lửa, các chiếc xe song mã, xe mô tô, điện thoại bàn, khắc cả bài hát "Ai lên xứ hoa đào" , các con vật, khỉ, kỳ đà...vẫn con các công trình đang khắc dở dang....
  Thơi hạn quy định của đoàn là chỉ tham quan trong một giờ đồng hồ. Thành Oanh và Thanh phải đi thật nhanh, chụp hình thật "chớp nhoáng" thì mới đi hết toàn bộ đường hầm mà ra tời xe vẫn đúng giờ! Thư và Thảo đi "hơi chậm", chụp hình "khá thong thả" nên chỉ đi được có một phần ba đường hầm là bị gọi ra xe cho đúng giờ xe chạy!
   Vì là địa điểm mới nên rất đông các xe du lịch tề tựu về đấy . Ai cũng muốn xem những công trình mới cả! 

                                                                            KimThanh






                                      



MỪNG TÂN NIÊN 2015 - THƠ KIM ĐOAN



Mừng Tân Niên 2015


                                                                 Các bạn thân mến.
            Trước thềm năm mới 2015, thay cho lời chúc, xin gởi đến các bạn và thân quyến bài thơ

                                
Chúc mừng năm mới, tiễn năm qua. 

Tân niên sức khỏe ngày càng khá!
Năm mới Phúc Lộc đến khắp nhà . 
Vạn chuyện âu lo xin tan biến . 
Sự gì bế tắc được hạnh thông. 
Chúc bạn ơn lành luôn được hưởng. 
Gia đình hạnh phúc đẹp ước mong. 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI
An Khang -Thịnh Vượng
Thân mến
Kim-Đoan

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 



Giây phút chờ đợi đã bắt đầu. 
Đây là thời gian để chào đón một năm mới với những yêu thương, những hy vọng, những mong ước thật tốt đẹp.
DSTV 6370 xin thân mến gửi đến các bạn TV, độc giả cùng thân hữu xa gần  lời chúc một năm mới 2015 an lành, may mắn và hạnh phúc.




     
     

        My best wishes for you,
        Great start for Jan,
        Love for Feb,
        Peace for March,
        No worries for April,
        Fun for May,
        Joy for June to Nov,
        Happiness for Dec.
        Have a lucky and wonderful 2015


                                   

Dec 28, 2014

Hoang Đảo Tí Hon-TUL





Để tránh ngộ nhận về bài thơ, không hề có quan niệm loại trử lãng mạn trong đời sống .Tình cảm là một trong những động lực tiến hoá của nhân loại. Gọi lãng mạn khi người đẩy tình cảm đi xa hơn , bằng lý trí hay đam mê....để đạt   tới những ước mơ.

Ở đây chỉ muốn kể lại quan niệm "làm thế nào đề dựng thành công " một tác phẩm ? giữa hai người quan tâm đến việc " viết  " thế nào? ", 
 nói nghiêm trang hơn, văn chương phản ảnh  nỗi khao khát  và con người trong chế độ xã hội họ đang sống.

 Phần lớn những tác phẩm được ghi nhận đều phát sinh từ buổi giao thời.


Những lãng mạn vụn vặt chẳng hề tồn tại , chỉ đủ sức làm công việc giải trí mà thôi.
Chính xác hơn , đó chỉ là những hoang đảo tí hon ........chờ vỡ vụn.

Xin cảm ơn
TUL



 Anh về phương nam mặt trời rực rỡ
Em cũng theo anh trốn tuyết mùa đông
Cùng rong chơi trên những cánh đồng xanh
Em ôm trọn  mùa hè trên hoang đảo.

Em vẫn tin trái dừa là hoang đảo.
Nước trong veo  xô triền cát mênh mang
Như tình yêu trong chén ngọc mạ vàng
Xin uống cạn trôi xa bờ hoang dại

Hoang đảo tí hon thơm mùi dịu ngọt
Như nụ hôn em vớt ở thượng nguồn
Anh của em lẳng lặng chỉ cười buồn
Thương và tội em suốt đời lãng mạn

Trời trong xanh hàng dừa cao  đứng bóng
Ta nằm nghe sóng vỗ nhẹ bên tai
Em , em ơi cất dấu những mộng dài
Viết về buổi  giao thời khao khát sống

Sự lãng mạn chẳng nuôi nổi cuộc sống
Chẳng làm nên sự nghiệp của thế gian
Chẳng giải  Nobel cho những kẻ lang thang
 Sùng  bái một thời tín đồ lãng mạn

Em vỡ vụn giấc mơ  trên hoang đảo
Như đã từng vỡ vụn bởi yêu anh
Thông  thái trái tim như trí tuệ xanh
Hành trình đó là tình yêu Vĩnh cửu.


TUL
Sài Gòn Dec 28/2014





Dec 26, 2014

Cơn Mưa Hồng


Hoa cỏ ngùi ngùi ngóng gió Đông 
Chúa Xuân đâu hỡi có hay không ? 
Mây giăng ải Bắc trông tin nhạn 
Ngày xế non Nam bặt tiếng hồng 
Bờ cõi xưa đà chia đất khác 
Nắng sương nay há đội trời chung 
Chừng nào Thánh Đế ân soi thấu
Một trân mưa nhuần rửa núi sông 
                           
                                                           Nguyễn Đình Chiểu.

Cụ Nguyễn Đình Chiểu ao ước mưa nhuần ...Một cơn mưa rửa núi sông và đất trời sẽ hồng thắm . Hay cụ ước mong hồng ân trời sẽ ban xuống cho nhân loại ? Họ Trịnh có bài ca Mưa Hồng ...nhưng đó là bài tình ca : Em đi về cầu mưa ướt áo. Đường phượng bay mù không lối vào !
Tháng Giêng hay tháng Chạp , mùa mưa tới với những cơn mưa hồng , đất trời sạch sẽ đẹp như lau .Đất trời tươi đẹp nhưng dân ta vẫn dưới ách thống trị hà khắc của bọn cầm quyền bất lương , đè bẹp dân tộc với búa liềm chủ nghĩa Mác Lê đã vứt vào sọt rác ! 
Từ thế kỷ trước , nước Nam ta bị Tây đô hộ , người dân Nam cũng đã tìm mọi cách chống trả , rất nhiều phong trào nổi lên cứu quốc diệt ngoại xâm , tinh thần yêu nước đó tới nay không phải đã cạn kiệt , nhưng vì bị bọn cầm quyền dập tắt bằng lao tù bắt bớ hoặc ám sát thủ tiêu ! Đôi lúc tôi cứ tự hỏi : Sao người Việt mình thông minh , bền chí , rất chịu thương chịu khó mà sao cứ mãi thua kém người ta ? Nay so với các nước láng giềng có tiến bộ hơn anh Miên anh Lào ? Hay laị vẫn cầm cờ đỏ đứng chót bẹt so với các lân bang Nhật, Hàn, Phi, Thái ? ! Phải chăng dân tộc Việt đã bị một lời Nguyền của đấng thượng đế ? 
- Nếu thượng đế không giữ thành , thì người lính canh cũng luống công ! Đó là cách dịch Thánh Kinh theo văn cổ của cụ Phan Khôi . Nếu thượng đế không giữ thành thì binh lính canh gác cũng bằng thừa ! Người lính canh đã thua  trong việc canh phòng giữ nước chỉ vì định mệnh đã an bài ? 
Thượng đế hỡi có thấu , dân Việt Nam mất nước vào tay cộng sản tham tàn và ngu dốt ! Người lính canh đã luống công và người Việt bị lưu đầy tứ xứ ! 
Tháng Chạp mưa bay , đó chính là hồng ân của đất trời . Một trận mưa hồng rửa núi sông ! Thật sự mưa đâu có màu sắc đâu , nhưng thi sĩ đã nhuộm cho mưa màu hồng thắm hay còn gọi là hồng ân , bởi vì những trên trời rơi xuống đều là sự ban cho của Thượng Đế . Mưa cho kẻ ở nông thôn cũng như thành thị . Mưa cho kẻ giàu cũng như kẻ khó ! Mưa trời nhuần thắm núi đồi . Ngày trước các đấng Vua còn phải trai giới ba ngày, tắm rửa sạch sẽ , rổi lập đàn cầu khẩn ơn trời ban cho mưa thuận gió hòa . Mưa ơi từ đâu tới ? Mưa như bản đàn thánh thót bất tận suốt đêm khuya và mưa thương nhớ lâm ly . 
Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc 
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia ...

Thương nhà nhớ nước...Lúc trước tôi có đọc một chuyện ngắn : Anh Hùng Ngã Ngựa . Nguyên soái bị thua trận , kẻ thù bắt được, không giết chết , nhưng chặt hết chân tay , để nằm như một khối thịt ! Anh hùng ngã ngựa đó tuy đã cạn kiệt , nhưng vẫn có những lúc thân hình bị chặt hết tay chân đó , còn cái đầu vẫn ngẩng lên nghe ngóng tiếng vó ngựa của đoàn quân đến tiếp trợ và giải cứu . Con người ta vẫn sống nhờ có hy vọng ! Đối với tôi , tôi vẫn sống hàng ngày vẫn cầu nguyện ơn trên ban cho nước Việt một trận mưa hồng , giống như cụ Nguyễn Đình Chiểu hằng mong đợi :

Chừng nào thánh đế ban ân xuống 
Một trận mưa nhuần rửa núi sông 

Chỉ có Trời mới có hồng ân ban mưa xuống rửa sạch những nhớp nhơ mà Việt Nam đang chịu đựng ! Mong lắm thay .
                                                                                                           An Khanh - Lưu Hảo Chi.

Dec 22, 2014

Mừng Lễ Giáng Sinh



Giáng Sinh đang đến,  DSTV xin chúc các bạn và thân quyến một mùa Lễ thật  vui tươi, hạnh phúc .

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Dec 20, 2014

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH VÀ NĂM MỚI 2015

Còn một tuần nữa là đến Giáng Sinh và Năm mới 2015 , Thanh xin chúc tất cả các bạn cùng gia quyến một Giáng Sinh vui vẻ và một năm mới dồi dào sức khỏe và tràn đầy hạnh phúc nhé!
Tối hôm qua, Thảo UL ,Thanh và Thư cùng đi xem đèn Noel ở Saigon...

                                     

Năm nào Thanh cũng đi xem đèn và chợ Tết ! Có người hỏi Thanh năm nào cũng đi mà không chán à?

- Chưa, Thanh chưa chán đâu! Thanh không dám trả lời là " không bao giờ chán" vì đâu có biết mấy năm sau này mình có thay đổi gì không??? Chứ thật sự là có các bạn đi cạnh bên thì ... chán làm sao được há?
Đèn đường tưng bừng sáng rực màu sắc lung linh,phải công nhận Thảo và Thư có đôi chân bằng thép thật đấy ! Đi bộ suốt từ nhà Thảo ( gần chợ Tân Định) đi bộ một mạch ra Saigon tỉnh bơ... chẳng bù cho Thanh cứ thỉnh thoảng kêu mỏi chân và xin dừng lại để ăn ,uống...nghỉ ngơi rồi mới đi tiếp được!!!

Quan sát mọi người đi đường đa số toàn giới trẻ không à!!!Ba đứa Thanh là ngoại lệ đấy!!! Sung không? Đèm đường đã sáng , mà mắt tụi Thanh còn sáng hơn đén! Cứ chăm chăm nhìn hết cảnh trí này đến cảnh vật khác!!!
Ấy vậy mà được Trời thương ...sau khi xem hết đèn , ngồi ghế đá VINCOM gió thổi mát như ngoài bờ biển ,lúc đứng lên đi về thì ..có con đường lại tắt hết đèn! Chắc để tiết kiệm điện???
TB: tấm hình chụp 4 người là do Thanh dụ cô bé xinh đẹp vào chụp cho đủ 4 người đấy!


KimThanh







Năm nào Thanh cũng đi xem đèn và chợ Tết ! Có người hỏi Thanh năm nào cũng đi mà không chán à?

- Chưa, Thanh chưa chán đâu! Thanh không dám trả lời là " không bao giờ chán" vì đâu có biết mấy năm sau này mình có thay đổi gì không??? Chứ thật sự là có các bạn đi cạnh bên thì ... chán làm sao được há?
Đèn đường tưng bừng sáng rực màu sắc lung linh,phải công nhận Thảo và Thư có đôi chân bằng thép thật đấy ! Đi bộ suốt từ nhà Thảo ( gần chợ Tân Định) đi bộ một mạch ra Saigon tỉnh bơ... chẳng bù cho Thanh cứ thỉnh thoảng kêu mỏi chân và xin dừng lại để ăn ,uống...nghỉ ngơi rồi mới đi tiếp được!!!

Quan sát mọi người đi đường đa số toàn giới trẻ không à!!!Ba đứa Thanh là ngoại lệ đấy!!! Sung không? Đèm đường đã sáng , mà mắt tụi Thanh còn sáng hơn đén! Cứ chăm chăm nhìn hết cảnh trí này đến cảnh vật khác!!!
Ấy vậy mà được Trời thương ...sau khi xem hết đèn , ngồi ghế đá VINCOM gió thổi mát như ngoài bờ biển ,lúc đứng lên đi về thì ..có con đường lại tắt hết đèn! Chắc để tiết kiệm điện???
TB: tấm hình chụp 4 người là do Thanh dụ cô bé xinh đẹp vào chụp cho đủ 4 người đấy!


KimThanh