Showing posts with label An Khanh. Show all posts
Showing posts with label An Khanh. Show all posts

Jun 2, 2012

Nẻo Về Xóm Nhỏ - An Khanh - Lưu Hảo Chi



Ngày đó , Sau khi bố mất , tôi về sống với ông bà nội và cô chú , trong một xóm nghèo , nhưng lại ở giữa đô thị. Nhà có hai cửa ra vào , mà cửa nào cũng có thể là cửa chính . Một cửa đi ra đường Phan Thanh Giản , lối xóm bên này là nhà ông Tiều , nhà bà Hai , nhà thím Cửu và nhà các ông bà tôi không biết tên , vì họ không có con nít chơi cùng với tôi . Còn cửa đi ra đường Nguyễn Thiện Thuật thì lối xóm nhiều hơn , tôi nhớ vanh vách từng gia đình và những chuyện buồn vui xóm nhỏ . Cạnh nhà phía bên tay phải là gia đình ông Giáo , tôi chơi với em Mít , lớn hơn tôi vài tuổi , nét mặt rất xinh nhưng bị rỗ huê ! Em Mít vào cái tuổi pre teen  nên rất ương ngạnh , hay ngúng nguẩy với cha với mẹ . Ông bà giáo thì hiền ơi là hiền , có cô con gái lớn tên Ngọ , đẹp mặn mà , làm mấy ông chú của tôi mê mệt . Một ông trổ tài họa sỹ vẽ " Ngày xưa Hòang Thị " rồi nhờ tôi đem tặng Thị Ngọ , sau khi đã phải hối lộ cho tôi năm đồng !
- Nhà ông bà giáo đặt tên con theo năm sanh nên mới có cô Ngọ ,cô Hợi ( Mít ) cậu Dần và cô út là cô Mão .
Ông giáo thì hiền đến độ bất lực trước cái việc bà giáo đi đánh bài , cờ bạc thiếu nợ , bị chủ nợ đến nhà đòi tiền la chói lói . Bà  giáo thì trốn biệt , còn ông giáo thì phải ra phân trần lỗi không ở ông , và ông không hề đánh bạc thiếu nợ ai cả  vân vân ...và vân vân ...Tội nghiệp cái tội hiền quá thành nhu nhược ! Mang tiếng ông giáo mà không quản trị được cái gia đình nhỏ bé , thì làm sao mà vào dạy được  những lớp học có  sĩ số học sinh tới 52 đứa ?  Tôi không nhớ những người con của ông giáo học hành tới đâu , nhưng nhớ nhất là những buổi trưa vắng vẻ nóng oi người , em Mít rủ tôi đi xem phim câm ở rạp Olimpic . Mà sao tôi cũng cả gan đi . Chỉ nhớ rạp có máy lạnh mát rượi và ngủ khò đến khi hết phim , lại được em Mít dẫn về ! (Mít ơi là Mít bây giờ mi ở đâu ? Hích )
- Cạnh nhà em Mít là căn nhà mà cứ đổi chủ xòanh xọach ... tôi chưa kịp làm quen mấy đứa trẻ trong nhà đó , thì họ đã dọn đi nơi khác . Đặc biệt căn nhà này có một người hát rất hay , về sau là một ca sĩ nổi tiếng . Tôi không biết đích xác nên không dám nêu tên ca sỹ , vì lỡ không đúng sự thật , sẽ bị ăn cà chua trứng thối mệt nghỉ !
- Kế đến là nhà ông Khánh . Người trong xóm gọi ông bà bằng tên người con lớn nhất . Anh Khánh bằng tuổi chị nhớn của tôi , nên hay qua nhà tôi học thêm tóan , do lão chú  của tôi, giỏi tóan kinh hồn , đang là sinh viên đại học Kiến Trúc , lão dạy kèm không lấy tiền ! .  Tôi chơi thân với Phương là em kế Khánh .Tôi hay qua nhà Phương chơi , để được Phương chỉ cho xem những thẩu lớn  thẩu nhỏ của anh Khánh nuôi cá vàng cá xiêm ... Trên mặt những hũ lọ đó , chỉ thấy lớp rong rêu xanh biếc . Em  Phương bằng tuổi tôi , nhưng tôi phục lăn phục lóc vì em thêu thùa may vá giỏi lắm . Phương may áo búp bê , và làm cả búp bê bằng vải, mặc đồ vest cho nó , mà con búp bê chỉ bằng ngón tay út ! Thật khéo ơi là khéo !
- Năm tôi thi đậu đệ thất vào trường TV , thì em Phương thi trượt . Phương lén cha mẹ đi học làm thợ may . Lúc ông bố biết được thì la mắng đánh đập thậm tệ . Nhưng em Phương vẫn thích nghề này , lại được mẹ bênh vực , nên bây giờ già , cái nghề may vẫn giúp Phương kiếm sống ! Nhất nghệ tinh , nhất thân vinh đúng thật . Mà tôi cũng không hiểu tại sao ông bố Phương lại hà khắc thế ? Nó học chữ không được thì học nghề , có gì xấu đâu mà phải đánh mắng ?  Tôi theo quan niệm rất tân thời : Nghề nào cũng quý ,và nều ai đó có nghề trong tay ,lại yêu nghề nữa , thì đời quả là đáng sống !
- Kế nhà của ông bà Khánh là nhà có nhiều chậu bông trồng đặt trước cửa , tôi là con nít nhỏ nên không phải nhà nào cũng xồng xộc mà vào , cho nên tôi chẳng biết gì về các người trong gia đình đó . Mãi sau này , lão chú út của tôi cua một mợ tên là Chỉ  ở trọ căn nhà đó. Mợ là gái một con , lại chẳng biết đức ông chồng ở đâu , đẹp lẳng lơ , nên các đấng liền ông săn đón , rồi đánh ghen vác dao rượt bắt đuổi nhau khắp cùng lối xóm . Chuyện dài xóm nhỏ như một bức tranh xã hội nhiều màu . Họ ở những đâu lưu lạc đến , họ là những tiểu thương , những công chức , cô ký điệu , ông giáo gàn , cô thợ may ...Họ cần mẫn và hiền lành .
- Ngồi trong nhà nhin ra con hẻm dài hun hút ... không biết sau chỗ quẹo kia là đường đi đến những đâu ? Sau này phải đi học một mình cuốc bộ đến trường , thì tôi đã rành các lối ngõ .
Xát vách nhà bên tay trái là gia đình bà Chín thợ may . Bà là vợ của một thương gia giàu có trong chợ lớn, lối xóm cũng gọi là ông Chín . Bà Chín không có con nên nuôi hai đứa cháu gọi bằng dì , ở dưới Vĩnh Long lên sống với bà cho vui nhà . Đó là chị em con bé Sương và thằng Quyền . Chúng nó cũng rất hiền lành và quê rặc ,vì nói ngọng  " Con cá gô nhảy trong gổ kêu ghẹc ghẹc " - Con cá rô nhảy trong rổ kêu rẹc rẹc . Sương cũng trạc bằng tuổi tôi , nhưng không được đi học , nó ở nhà phụ dì Chín thùa khuy , đơm nút cho hàng may của dì Chín .
Kế nhà dì Chín là nhà bà Cả , bắc kỳ di cư như nhà ông bà nội tôi . Nhà bà có cô con gái lớn là cô Tuyền , học xong trung học thì xin được việc làm ở sở Canh Nông  , Cô Tuyền là chị lớn đảm đang nuôi các em ăn học , tiếp theo các em cô đều học các trường trung học nổi tiếng thời đó là Trưng Vương và Chu Văn An . Nhà bà Cả còn có thêm hai chị em bà Hải và cô Chuyên , cũng là họ hàng thân thích , di cư vào Nam , họ ở chung cho thêm tình gia tộc . Bà Hải và bà Cả to lớn bệ vệ , mặt mũi phương phi , hay vấn tóc trần và mặc áo cánh trắng phin nõn ! Trông thấy các bà , thì tôi cứ liên tưởng ra bà bán bún chả , nem rán của nhà văn Tô Hòai ! Bà hàng to béo , ngồi kế hai thúng bún trắng muốt và rau xanh mát mắt ... Trái lại cô Chuyên thì nhỏ nhắn mảnh mai như cái kẹo vừng !
- Chuyện vui buồn xóm nhỏ , có chăng là những ngạc nhiên không ngờ !
- Cô Chuyên yêu cậu Thức là em họ của bà Chín . Mối tình của họ có gì là tội lỗi đâu ? Trai khôn tìm vợ , gái ngoan tìm chồng ! Ấy thế mà bà Hải lại không bằng lòng ! Bà cấm cô Chuyên không được tơ tưởng gì đến cậu Thức nữa , chẳng hiểu vì sao ? Có Thánh mới biết được ! Tôi đóan là bà có hai chị em , đùm bọc lẫn nhau . Nếu cô Chuyên yêu cậu Thức và họ lấy nhau thì còn ai sống với bà Hải ? Thế là bà cấm tiệt !
- Cô Chuyên buồn lắm .   Chiều hôm ấy , cô Chuyên đứng dưới mái hiên nhà tôi , trông buồn bã như chiếc bánh giò thiu !
- Cô vừa bị bà chị lên lớp , mắng mỏ về tội mê giai !
- Tôi thấy đôi mắt đẹp của cô đỏ hoe , và cái dáng người thanh mảnh nhìn co ro yếu đuối .
- Tôi đâu ngờ đó là lần cuối tôi nhìn thấy cô Chuyên ! ? Vì đêm hôm ấy , hai cô cậu rủ nhau uống thuốc độc quyên sinh ! Để phản đối sự cấm đóan của gia đình đối với cuộc tình duyên của họ .
Nhà bà Chín phát giác ra trước , vì cậu Thức giãy dụa mạnh quá , phát tiếng đập thình thình xuống phản gỗ . Thấy câu mê man , người nhà đem đi cấp cứu rửa ruột . Cậu được cứu sống . Còn cô Chuyên , vốn người nhỏ nhắn mình hạc xương mai . Cô không đủ sức đề kháng , thuốc độc quá mạnh nên đã vĩnh viễn ra đi !
- Những người có trách nhiệm trước cái điên rồ ngu dại của đôi thanh niên thiếu nữ mới lớn , phải tự trách mình đã quá nghiêm khắc trước  mối tình bồng bột của tuổi trẻ !
- Yêu nhau chưa lấy được nhau , thì cứ thong thả mà giải quyết . Tội gì mà lại tự giết mình ! ?
Chuyện cô Chuyên , không li kì bằng chuyện bà Hai lối xóm nhà tôi , trước cửa nhà ông Tiều .
-Bà Hai có nghề gánh nước mướn , ông Hai làm thợ mộc , nhưng mà họ đông con khủng khiếp , hình như tới tám đứa ! Tôi biết người con lớn của ông bà tên là Bé . Nhưng lại là một người anh cả đàng hòang chững chạc . Dưới Bé là một lũ em nhỏ , em gái hai  đứa, đâu hai ba tuổi , em trai đứa mới biết bò , đứa còn phải ẵm  cặp nách !
- Bé vừa phụ mẹ nấu cơm , bồng em , nhất là phải phụ mẹ gánh nước mướn nữa !
- Vậy mà cậu học rất giỏi ! thi đậu thủ khoa vào trường Võ Trường Tỏan . Mà có ai ngờ đâu ? Bà mẹ không cho con đi học , vì câu Bé mà đi học thì ai ở nhà nấu cơm bồng em phụ mẹ ?
- Tới ngày khai trường , cậu Bé được các bạn đến rủ đi học , chở dùm đến trường . Các bạn đã chứng kiến một màn , bà Hai dùng cán chổi đánh con lê lết không cho đi học  . Tôi nghiệp cậu Bé , vì mê học mà bị đòn gần què cả chân , các bạn cậu xúm vào cõng cậu đến trường !
- Nhà trường biết được sự việc , đã cho cậu một học bổng khuyến khích học sinh nghèo .
- Sau này Ồng Bé là hiệu trưởng một trường trung học lớn . Các em ông cũng học hành thành những cô giáo thầy giáo cả !
-Cái xóm nhỏ với những chuyện ly kỳ ... Tôi tự hỏi , không biết tại sao những kỷ niệm đó vẫn cứ mãi sống trong tôi ? Nó như một đọan phim thường hay chiếu lại...Ấu thơ êm đềm với tiếng bà ru cháu . Trưa hè oi ả , bóng lá cây Sung tỏa mát hiên nhà . Nhất là sau này , cái khung trời nhỏ hẹp ấy là một phần quê hương mà tôi lưu luyến giữ trong tim . Nẻo về xóm nhỏ , có con bé Hà thắt đôi bím tóc , chân sáo đến trường ...
                                                                               An Khanh - Lưu Hảo Chi
                                                                             
                                                                         





May 27, 2012

Chuyện Tuổi Nhỏ - An Khanh .

ÔNG TIỀU




          Ông Tiều là người lối xóm cạnh nhà ông bà nội tôi thuở ấy. Sở dĩ ông có cái tên đặc biệt này chắc là vì ông là Ba Tàu , Các Chú . 
-         Đó là một người đàn ông trung niên , sống độc thân và rất cần mẫn với nghề mua bán ve chai . Nhà ông Tiều sát vách nhà tôi , cách nhau có cây Sung cao chót vót . Căn nhà trống trải , chỉ có một cái ghế bố bên vách nhà , còn giữa nhà là một đống khổng lồ sắt vụn , nơi đó còn là cái " nhà máy chế biến nguyên liệu phế thải " . Ông Tiều nấu sắt vụn , phân tích các món hàng mua về và tổng hợp lại cùng phân lọai từng món . Tôi đóan thế , bởi vì tôi thấy ông suốt ngày bận rộn , hết lựa ve chai, lại cầm búa nện các lon sữa bò cho nó mỏng dẹp lại... Nhà ông Tiều không có cửa sổ , và là căn cuối cùng của cái xóm nghèo ấy . Lũ trẻ con chơi lêu lổng , thỉnh thỏang tụ lại trước cửa nhà ông ,coi ông đập sắt vụn , chúng che hết ánh sáng của căn nhà , nên lâu lâu ông Tiều lại phải đứng lên khua chúng nó đi chỗ khác ,như xua đàn ruồi , nhưng chỉ được một lúc , chúng lại bâu vào, ông lại đuổi , có khi đem nước ra tạt , cuối cùng đành phải xì tiền ra cho mỗi đưa năm cắc , thì chúng mới thật sự giải tán ( để đi mua kẹo )
         - Không thấy ông Tiều thổi nấu , nhưng tôi đóan là ông có cơm tháng giao tận nhà . 
         - Những chiều sau công việc , ông Tiều hay đi đâu đó chơi , lúc về , ngày nào ông cũng đưa sang biếu cho bà nội tôi một gói bánh tiêu bánh bò .
        - A bà cụ à... ăn đi ... cái lầy ngon lắm à... 
        - Ông Tiều đặc biệt quý tình lối xóm . Tuy chẳng ai biếu xén ông món gì , nhưng họ cũng như những người láng giềng tốt bụng mà coi chừng nhà cho ông , mỗi khi ông đi vắng .
        - Tôi nhớ ông Tiều gọi mỗi người bằng một cái  tên mà ông tự đặt cho họ . Ai cũng bắt đầu bằng một chữ A :
        - A bà cụ , A chị , A Tỉnh , A Nhỏ ...Vân Vân ....và tôi là A Hà .
        Lúc tôi lên chín , về ở với ông bà nội . Tôi có nhận xét về người đàn ông Tàu đặc biệt này .
        - Tuy làm nghề mua bán ve chai , nhưng ông ta lại rất hào phóng , với cả chính ông và với mọi người chung quanh. Mỗi buổi chiều xong công việc vất vả và lầm than ! ông tắm gội sạch sẽ , diện cái quần kaky dài tới đầu gối , chiếc áo sơmi trắng phanh ngực , phủ trên tấm lưng hơi còng ... Ông mang guốc kêu quèn quẹt ... và ông xức dầu thơm , thơm nức xóm , chẳng còn đâu dấu tích ông Tiều bán ve chai . Ông đủng đỉnh ra phố bằng xích lô , kéo ông vào chợ lớn xem phim Tàu ! 
        - Sự cần mẫn  thường thấy ở những người lao động nghèo . Ông Tiều làm việc quanh năm suốt tháng , để  đền bù lại sự cô đơn trống vắng của một người độc thân , lũ trẻ con quanh xóm thường được ông cho tiền mua kẹo , vì ông coi chúng nó như những liên hệ ruột thịt . 
Một lần ông bị xe đụng nặng lắm , người ta chở ông vào nhà thương Bình Dân nằm cả tháng , vì ông bị gẫy mất mấy cái ba sườn ! 
       -Thấy ông vắng nhà , bà con lối xóm chẳng biết nguyên nhân tại sao ? Vì không biết rành thân nhân của ông . Nhưng sau có hội Ái Hữu của người Tiều , họ cho người đến thăm nom ở bệnh viện , ông Tiều đã hồi phục , bèn nhờ người trở về nhà ông mà đào hũ vàng ông đã chôn dấu ,phòng khi cơ nhỡ ! Thật đúng là " quân tử phòng thân ..." là như vậy đó .
      - Những năm binh lửa ngụt trời ( 1968 ) khu nhà ổ chuột cạnh gốc cây Sung của xóm Vườn Bà Lớn cũng đã bị theo bà hỏa mà tiêu tán . 
       - Rồi sau đó mọc lên chung cư Nguyễn Thiện Thuật  khang trang sạch sẽ hơn . Hình như mọi cái tốt thường do cái sai lầm mà ra ? ? Và đám dân nghèo thành thị ,trong đó có ông Tiều , bà Cả và gia đình bà nội tôi , mỗi nhà đều được chia một căn hộ ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật .
       - Ông Tiều vẫn tiếp tục nghề mua bán ve chai , ông ở Lot C và ở lầu hai . 
       - Trẻ con vẫn tiếp tục đứng trước cửa nhà chầu ông như chầu xem xicàlama ! ông vẫn tiếp tục cho bọn nhóc tiền mua kẹo , và vẫn có những chiều một mình thơ thới hân hoan vào chợ lớn xem phim Tàu .
       - Cái xóm nghèo bình dân ấy ,ai cũng đã nợ ông Tiều một chút tình cảm chân thật và một tấm lòng quý giá . Rồi sau cuộc đổi đời bi thảm , không biết bây giờ ông Tiều đang ở đâu ? và cái hội Ái Hữu của người Tiều có còn họat động mà cưu mang giúp đỡ đồng hương đồng lọai ? 
       - Riêng tôi , những lúc nhớ về Sài Gòn thuở xưa , tâm trí tôi lại nhớ đến căn nhà bên gốc Sung , tiếng guốc quèn quẹt của ông Tiều ... và tiếng ông Tiều nói với người lối xóm :
       - A bà cụ à ...ăn bánh đi ...cái lầy ngon lắm ....
       - Còn câu mắng để đời của ông ,khi thấy ai đó làm điều trái tai gai mắt :
       - A cái nị à - Cái nị con chó một thứ đó ....
       Lâu rồi đời mình cũng qua , nhớ những chuyện xưa ngày đó , dầu sao thì cũng phải công nhận ông Tiều là người giàu tình cảm , dễ thân thiện với bà con lối xóm , và nhất là thấu hiểu hòan cảnh của từng gia đình trong cái xóm nghèo ấy , rồi ông thường ngấm ngầm giúp đỡ . Tuy chẳng cùng ngôn ngữ , nhưng chung quốc tịch Người Việt , và cùng màu da tôi có ý tưởng mình rất thân thuộc với ông Tiều...Nhất là thấy cái hội ái hữu người Tiều đã làm đủ bổn phận khi người trong hội lâm nạn ! thì ra nhân lọai có cộng đồng tương thân tương ái là thế đấy ! 
       - Người ta không phải chỉ sống bằng cơm bánh mà còn phải sống được nhờ tình thương đồng lọai ! 

                                                                            An Khanh
-   

Apr 27, 2012

Tản Mạn Tháng Tư - An Khanh .


TẢN MẠN THÁNG TƯ
AN KHANH




Mồng một lưỡi trai
Mồng hai lá lúa
Mồng ba câu liêm
Mồng bốn lưỡi liềm
Mồng năm liềm gặt
Mồng sáu thật trăng
Mười rằm trăng náu
Mười sáu trăng tròn .

..
Trăng có tên gọi cho mỗi ngày ... Muôn vật đều có tên gọi và cái khỏang không cũng có tên gọi là Chân Không hay Không Gian ...
Không gian như có giây tơ ... Bước đi sẽ đứt ...động hờ sẽ tan ... ( Thơ Huy Cận ) ...
Vườn hoa bữa nay có người đến cắt cỏ . Khỏanh vườn rộng nhiều hoa huệ tím và cúc trắng ...cắt cây tỉa cành , có máy cuốn gió và gom lá khô vào hốt . Làm vườn nhanh có hơn mười lăm phút . Sân vườn sạch sẽ ..-Mấy anh Mễ thích làm vườn, An Nam thích làm Nail làm tóc , mấy anh Phi thích làm Ytá ...Tôi cũng rất thích làm vườn hay về nhà quê...Nhớ bài học thuộc lòng hồi nhỏ :
- Kỳ nghỉ hè , ta về quê
Nhà ta ở , mé bờ đê
Nhà ở có : Mẹ cha ta
Cô và bà , quý ta lắm
Khi thư thả , ta ra đê
Đi thả bê ... Nghĩ mà thú ...
Chưa bao giờ được đi thả bê . Nhưng các cô em điệu bộ yểu điệu thục nữ của tôi có đi thả Rê ( xin đừng hiểu lầm) . Đi thả rê có nghĩa là đi kéo hàng ngang hàng dọc ,rê vào chỗ này rà vào chỗ kia cả ngày dài lê thê ,khắp chốn shopping Mall hay lang thang leo đồi trèo núi ... Đôi khi nghĩ lại tuổi già , không muốn đi loanh quanh cho đời mỏi mệt ,cứ ở yên trong nhà mà ngại mưa ngại nắng , ngại ngùng các thứ hóa ra lười biếng ...Cho nên hãy cố gắng tạo một thói quen ,cứ đúng giờ là phải cuốc bộ ra đường ... Đi một ngày đàng học một sàng khôn mà !? Vả lại có đi đây đi đó thì mới thấy cảnh thấy nguời...
Những ngày cuối tháng Tư ,mọi người Việt đều có chút suy nghĩ về cái ngày thậm tệ đen đủi 30 tháng Tư ! Ngày sụp đổ miền Nam . Nói gì nữa đây ? Ba mươi bảy năm rồi , họ đã hiện nguyên hình những bộ mặt ác quỷ dzốt nát và lừa đảo tráo trở ! Người ta đã đưa ra rất nhiều những nhận xét và định nghĩa về Cộng Sản , hay Việt Cộng là gì ? Đó chính là phá họai ,là xí gạt lừa đảo có tổ chức , là không tim không óc , tham quyền cố vị ,táng tận lương tâm ... Không có tình người ... vân vân và vân vân ...
Ngày xưa , chính quyền miền Nam Việt Nam Cộng Hòa đã không có môn chính trị trong học đường , cho nên người dân chẳng biết gì về cộng sản cả ! Mãi đến khi biết mình bị thua trận ( đánh nhau vì ý thức hệ và lý tưởng mà nồi da sáo thịt hơn hai mươi năm ) đầu hàng ngon ơ ! Việt Cộng bò vào đến Sài Gòn ,tràn vào dinh Độc Lập ! lúc đó lũ thanh niên như tôi mới vưa khóc vừa buồn tủi, hoang mang ,chạy ra đường xem Việt Cộng có đuôi !
- Mãi tới bây giờ ,chúng sinh mới lòi đuôi thất vọng .
Nói chung chung ,mình chống lại lý tưởng cộng sản vì nó xa rời thực tế . Rồi bọn cầm quyền lại thẳng tay đàn áp , bắt bớ tù đày và xát hại , làm cho quần chúng khiếp sợ và giữ thế thủ trong im lặng !
 _ Cứ trông Bắc Hàn CuBa và Trung Cộng xem họ tiến bộ tới đâu và trông mong gì vào cái Đảng chết tiệt ấy cơ chứ ? Ai có để lộ ý phản kháng là sẽ bị triệt ngay !
Nhớ lại những câu chuyện trong lịch sử Việt Nam , kẻ nào mưu chống lại triều đình ( tức là có đảng đối lập ) thì không những bị tử hình mà còn tru di tam tộc ! Chế độ quân chủ nên phải tôn thờ vua ! ( Trung Hiếu Tiết Nghĩa ) Tôi trung không thờ hai chúa ! Gái chính chuyên chỉ có một chồng ! Chế độ quân chủ đã cáo chung từ lâu ( còn vài nước có vua và nữ hòang cùng các công chúa hòang tử cho vui trăm họ) Vậy thì nền dân chủ phải tiến dần đến tự do và đa đảng ...Đảng đối lập không phải để thủ tiêu nhau ,nhưng để có sự ganh đua mà đem tài ra giúp dân giúp nước !
Hồi đó học sử , tôi thấy mấy ông vua kết tội trung thần bị nghi là phản nghịch ,bằng những cuộc hành hình khốc liệt :
- Nguyễn Văn Thành bị xử Lột Da !
- Bà Bùi Thị Xuân bị voi giày ngựa xé !
Kinh hãi thay sự trả thù của giống người !
Nói đến lòng căm ghét Việt Cộng . Nhưng cách trả thù hay nhất là Làm Đẹp cuộc đời mình .Đừng làm những gì giống chúng nó ! Bọn chúng đã bức tử miền Nam , đốt sách , chôn sống học trò ( cho đi cải tạo và bắt làm kiệt lực cùng bỏ đói thì không chôn sống còn gọi là gì ? ) Biết một lũ côn đồ cầm quyền đưa dân tộc vào thảm cảnh ngu dốt và bị bọn Tàu ngấm ngầm cướp mất nước ! Thù ghét chúng nó không phải chỉ đánh võ mồm . Cách trả thù là phải bằng mọi cách làm khác chúng nó ,không ngừng nỗ lực làm cho cuộc đời mình tươi đẹp hơn , sẽ giỏi giang hơn , lịch sự hơn , thành đạt hơn và hạnh phúc hơn kẻ thù !
Người Việt đi đến đâu cũng thấy nhiều tật xấu vì nói chuyện oang oang ,ồn ào như chợ vỡ !
Không biết cám ơn , xin lỗi ! hay chen lấn không thích thứ tự xếp hàng ! Đó là những chuyện vặt ! Còn phải kể là thiếu đòan kết , hay gây chia rẽ hoặc tự tôn tự ti ... Hơi giàu , hơi giỏi một tí đã kiêu ngạo vênh váo !
- Ôi Việt Nam ơi ,bao giờ mới sáng mắt ra mà học những bài học của Nhật Bản ,Nam Hàn hay của Do Thái Israel ?? Mong lắm thay./.


An Khanh

Apr 22, 2012

Ngày Tháng Thảnh Thơi - An Khanh Lưu Hảo Chi‏






Ngày Tháng Thảnh Thơi
Tan buổi học mẹ ngồi tựa cửa
Mắt trông con đứa đứa về dần
Xa xa con đã đến gần
Các con về đủ quây quần bữa ăn
Cơm dưa muối khó khăn mới có
Của không ngon , nhà khó cũng ngon
Khi vui câu chuyện thêm giòn
Chồng chồng vợ vợ con con một nhà
Ăn rồi học đến mai lại sáng
Ít tiền tiêu ngày tháng thảnh thơi ...


Tản Đà

Tản Đà vốn nhà thanh bạch và hiếu học... Bài thơ của ông chứa chan tình cảm của một người có đông con và hết sức chăm lo sự học . Tôi ưa thích cách hành văn giản dị ,nhưng phơi phới niềm tin và rất yêu đời của Tản Đà . Nhớ lúc còn cắp sách đến trường , những ngày tan học mải miết rảo bộ về nhà ,bụng đói cồn cào ,thèm một bữa cơm ngon . Từ đằng xa... khói bếp tỏa vương vấn trong sương chiều .Tôi hay ước gì được về nhà mà mẹ nấu món cà bung ! Ngày đó tôi khám phá ra món cà bung mà mẹ tôi nấu là thứ cà bát to trắng . Cà chua chín đỏ hầm với tôm khô, đậu hũ chiên rồi " bung " chung với hai thứ cà .Nước bung hơi xền xệt , rồi thả vào đó nhiều hành lá và tía tô , dầm thêm nước mắm ớt cay ... thật là thần sầu !


- Cơm dưa muối khó khăn mới có
Của không ngon nhà khó cũng ngon ...


Tôi vốn nhà nghèo, mồ côi cha từ lúc còn bé ,nhưng được mẹ chịu thương chịu khó .
Mẹ hiền chắt chiu từng miếng ăn ,dành dụm cho đàn con nhỏ ...Đứa bé nhất không ăn được các thứ cà , tôm , đậu , thì mẹ cho quả trứng hoặc ít muối mè . Và cứ thế như bầy gà con theo tiếng túc của gà mẹ - lũ con theo mẹ hạnh phúc tràn đầy , những bước chân lon ton đến trường ,vào lớp rồi trở về tổ ấm .
Có người hỏi tôi sao không viết về đề tài " Cách Nuôi Dạy Con " ? Cần gì phải đợi đến tôi ? Ngày xưa cụ Nguyễn Trãi trong Gia Huấn Ca ,trường thiên Thơ Cổ ,đã có cách ứng sử trong gia đình :


- Ngày con đã biết chơi biết chạy..
Đừng cho chơi cầm gậy, trèo cao...
- Lau cho sạch không hay dầm nước
Ăn cho vừa đừng ước cao lương ...


Một trong những triết lý về nhân sinh quan của cụ Nguyễn Hiến Lê thật là sâu sắc :
- Đời sống vật chất thì nên dưới mức trung ,còn đời sống tinh thần thì trên mức ấy .
Nếu nếp sống xa hoa mà táng tận lương tâm thì sống làm gì ?
Tôi nghiệm thấy trẻ con nhà nghèo , có lẽ dễ thành công hơn , vì khó được nuông chiều ,sẽ không ỷ lại và thường ý chí tự lập cao , vì không phải lúc nào cũng có " Người Giúp Việc " . Nhà nghèo nên ăn thanh đạm ,mặc giản dị . Tôi biết một món ăn của một " Quý Tộc " nhưng lại vô cùng bình dân đó là món " Cơm Vắt Muối Mè " cho bữa sáng , và " Rau Khoai luộc với Cá Kho " cho hai bữa chiều tối . Hình như vị tổng thống đó từ lúc còn hàn vi cho đến khi lên ngôi vị Nguyên Thủ Quốc Gia , ông vẫn chỉ thích ăn cơm vắt muối mè , cá kho và rau khoai lang luộc .
Ngày tôi còn bé , mẹ tôi cũng hay cho tôi ăn Tỉm Sấm tức là ăn Điểm Tâm bằng cơm nắm muối mè . Cơm nắm ngon lành , no lâu và chắc bụng . Người miền Trung gọi là cơm vắt .
Một vuông vải trắng sạch chỉ dùng để nắm vắt cơm . Cơm gạo mới chín tới ,rỡ ra khăn ( thấm nước vắt hơi ẩm ) dùng tay nhồi cho nhuyễn - Bóc ra để vào rá cho nguội .Hôm sau lấy dao cắt dài theo nắm cơm . Những thanh cơm nắm trắng muốt mềm mại đến ngon lành.
Đôi khi cơm nắm còn ăn với trứng chưng , đập quả trứng gà vào chảo tráng mỡ có chút hành phi xanh ,quậy đều với một thìa con nước mắm . Cơm vắt muối mè đã ngon mà ăn với trứng chưng lại còn ngon hơn . Món này ,thỉnh thỏang bây giờ có dịp đi đâu xa ,tôi thường chuẩn bi cho hành trang nhẹ nhõm của tôi một nắm cơm . Dễ ợt ...Miễn là có cơm nấu sẵn, nếu cơm nguội thì bỏ Micro- wave cho nóng , dùng ziploc đựng cơm ,đeo găng tay vào nhồi cơm cho nhuyễn , nắm vắt cơm dài hay tròn tùy ý , xong dỡ ra để nguội .Dùng sợi chỉ to mà cắt cơm vắt sẽ được những khoanh cơm rất đẹp . ( dùng chỉ floss rất tiện ) . Cơm nắm ăn với thịt chà bông ( Ruốc ) hay thịt băm ram hành tiêu nước mắm đều ngon hết biết . Bác mẹ sinh ra vốn áo sồi ? nên tôi ăn uống giản dị và quê mùa ? Nhưng quân tử thì cứ phòng thân . Tiểu nhân phòng bị gậy . Vì quê mùa không thưởng thức được Pizza , Hot Dog , Hamburger ... thì cứ vắt cơm mà đem theo lên máy bay , xe lửa hoặc xe đò Hòang ! những khi phải hành trình " Dế Mèn Phiêu Lưu Ký " Phòng trước cho mình một vắt cơm là yên chí ! Thế còn tại sao đời sống vật chất lại cần dưới mức trung bình ? À thì ra cơm vắt muối mè ,cá kho rau khoai thì có gì là hiếm lạ khó kiếm nhưng vẫn ngon lành và giản dị để chẳng thấy đời chẳng cần phải thèm khát điều gì hơn . Một vị nguyên thủ quốc gia ,chỉ thích ăn uống giản dị như vậy thì đứa nào dám hối lộ ?
Từ ngày biết chơi biết chạy. Mẹ đã giáo huấn những lời từ mẫu : Ăn cho vừa đừng ước cao lương . Khéo nuôi dạy con lập chí lớn nên những ai hiếu thảo ,nghe lời khuyên bảo của mẹ cha , đều sẽ nên người và thành công ! Đời sống vật chất có dưới mức trung thì sẽ không bị bả vinh hoa làm phạm lỗi lầm ! Minh Trị Thiên Hòang , vị vua anh minh của nước Nhật ngày xưa ,cũng đã cùng tòan dân thắt lưng buộc bụng ,dành ngân sách cho giáo dục và y tế khôi phục lại nước Nhật sau thảm họa chiến tranh ! Tôi vẫn sống cuộc đời thanh bạch để mãi mãi : ít tiền tiêu ngày tháng thảnh thơi ... Cám ơn ông Tản Đà .

An Khanh Lưu hảo Chi .

Oct 29, 2011

Ngậm Ngùi - bài của An Khanh

 


                              
                                                     Ngậm Ngùi
                     Bài của An Khanh


Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở 
Tôi tuy thương lấy nhớ làm thương 
Tuổi già hạt lệ như sương 
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan ! 

Mượn lời Nguyễn Khuyến khóc Dương Khuê mà Vĩnh biệt Phạm Thoa.
                                                                                                      
Năm tôi học lớp đệ tứ , một buổi sáng mùa thu , cả trường tôi xôn xao với tin một nữ sinh của trường đi học bị tai nạn xe vận tải của Mỹ GMC cán chết . Đó là em Cẩm Xòan . Tôi biết Cẩm Xòan vì cùng theo học với tôi lớp luyện thêm Tóan Lý Hóa của thầy Bùi Hữu Đột . Cẩm Xòan đi học bằng xe Sôlếch , thường đến lớp cùng giờ với tôi. Hai đứa loay hoay kiếm chỗ  dựng xe (tôi cưỡi xe đạp ) và cùng vào lớp. Xòan không ngồi cạnh tôi , nhưng tôi vẫn nhớ em với mái tóc bồng đen láy và khuôn mặt nhỏ nhắn rất hiền , Xòan hay mặc váy đầm trắng , chân mang dép sandal rất giản dị . Chỉ nhớ Xòan có thế. Nhưng khi nhận tin Xòan gặp tai nạn , cả trường tôi bàng hòang ... Thiếu nữ xuân thì . nàng ra đi khi tuổi đời mới độ thanh xuân . Hôm đó vào lớp, tôi được cô Liên Dung sau khi nói qua tai nạn của Cẩm Xòan , đã chỉ tôi đại diện cho lớp mà đi dự đám tang của em Xòan sau đó . Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại được chọn ? À hình như cô có bảo :
- Em này hay than mây khóc gió , hay buồn đời viễn vông , đi dự đám tang là phải phải ... 
Buồn đời viễn vông ... Cho tới bây giờ tôi vẫn buồn đời viễn vông chứ nào có phải chỉ sau khi đi chôn cất em Xòan là hết buồn đâu ?  
Có lúc đứng trong sân trường nơi hàng hiên có mái che, tôi đã bất chợt đọc được vài chữ của một bạn nào đó vạch vào tường : Thương Tiếc Cẩm Xòan . Thì ra không phải chỉ mình tôi ngậm ngùi thương cho bạn cuộc đời vắn số . Thương tiếc cuộc vui sớm hết và cái hình hài non trẻ và tiếc vì đã mất đi một người bạn rất hiền . 
- Đứng trước cái chết của đồng lọai , động vật có xương sống và có trí khôn hơn muôn lòai , là Người , luôn luôn có một ám ảnh lo sợ . Lòai người phải chết . Ông A là Người . Ông A phải chết . 
Chao ơi , cái chết bình đẳng cho tất cả các sinh vật . Sở dĩ người ta sợ chết là vì không biết sau cái chết là cái gì ? 
Vào năm 2011  tôi lại nhận được tin một người bạn cùng khóa đã ra đi : Thoa đã bỏ tụi mình đi rồi ! Hỡi ôi : Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta ... 
Tôi cũng chưa bao giờ gặp gỡ và chuyện trò với Thoa , nhưng thời buổi hưng thịnh của Internet. Tôi biết Thoa qua Email của nhóm . Có lần cũng được Thoa cho vài câu khích lệ rất cảm động : Thoa rất thích đọc những bài viết của An Khanh . vì thường có phần mở đầu bằng những bài học thuộc lòng hi hữu . 
- Tôi cũng nhớ Thoa qua hình ảnh với nụ cười tươi và ánh mắt tinh anh ngời sáng ... 
Thoa hay Xòan ... rồi cũng đã lên đường . Chẳng hiểu bên kia bờ sinh tử có những gì tươi đẹp hay một thế giới huyền hoặc mà những người còn sống đã tưởng tượng ra mà thôi ? 
- Lần cuối đến tiễn em Xòan . tôi đứng trong đám người đưa em ra mộ huyệt sâu ... Chẳng bao giờ tôi quên được hình ảnh ông bố của Xòan đứng khóc con tấm tức ... Xòan mồ côi mẹ và có thêm mẹ kế cùng hai em trai . Vĩnh biệt Cẩm Xòan ...Nay vĩnh biệt Thoa . Hơn bốn mươi năm qua rồi . Những người bạn cùng trường cùng khóa vẫn lưu ý liên lạc với nhau , có chút tình thân rất đáng trân trọng . Hôm nay lần cuối đến tiễn Thoa , một nén hương lòng thắp lên cho người đã khuất . Chết là thể phách , còn là tinh anh ... Hương hồn Thoa có linh thiêng , nhận nơi đây lòng thương nhớ của các bạn cùng khóa . 
- Thoa thân mến , viết những dòng này cho Thoa mà nghĩ là Thoa không đọc nữa ? ( Hay Thoa vẫn đọc được đâu ngờ ? ) Cũng cảm thấy ân hận sao ngày trước chẳng hỏi thăm nhau ? Nhưng mà cõi đời có hay ho thì vua Salomon kia chẳng hề than thở :
- Vậy, ta khen cho những kẻ chết  đã lâu rồi là sướng hơn kẻ còn sống; còn kẻ chưa được sanh ra , chưa thấy những gian ác làm ra dưới mặt trời , ta cho là có phước hơn hai đằng kia. ( Sách Truyền Đạo đọan 4 câu 2.3 ) 
- Vua Salomon , một vị vua giàu có và thông minh , luận ra rằng cõi đời đầy giẫy những sai lầm và bất công . Vậy thì trên đường đến bờ sinh tử , hãy cứ bình thản mà đi ...rồi cũng sẽ gặp nhau trên không trung ... Thoa , Tiếu , Cẩm Xòan , Ngà , Như Mai... Bỏ cuộc chơi nhưng vẫn có ngày hẹn gặp.  Có một thứ tình đáng quý và cần thiết đó là tình bằng hữu ...
                                        
                                                                                                                                   An Khanh. 


Oct 21, 2011

Chính Rùa - Bài của An Khanh




Chính Rùa
An Khanh

Chính Rùa là biệt hiệu mà bọn trẻ chúng tôi đã đặt cho bà Sáu ở cạnh nhà . Bà có tật hay đứng lù lù ngay sau bức tường bằng gỗ, ngăn nhà cầu ( hố xí ) của nhà tôi và nhà bà , mà đứng đó làm gì thì ai mà biết được ? Chỉ ngộ một điều hễ trong nhà có người bước vào hố xí . Vừa quay mặt ra nhìn lên bức tường thì đã thấy đôi mắt của Chính Rùa nhìn lom lom ...qua cái khe hở của bức tường . Chính Rùa là Chúa Rình . Khi ta bị một kẻ cứ để ý quan sát ta một cách kín đáo , hình như là rình rập theo dõi những họat động tự nhiên của ta... thì kẻ đó là Chính Rùa !
Bà Sáu đâu có biết bị đổi tên là Chính ! ( nói theo kiểu người Nam là Chín ) ...Cho đến một hôm bà đang trên đường ra chợ , thì bị bọn trẻ vừa chạy chơi rược đuổi vừa hét :
- Tụi bay ơi Chính Rùa đi chợ kìa ...
Bà Sáu nhìn quanh chỉ có một mình mình đi ngòai ngõ . Thì ra bọn trẻ dám đặt tên cho mình . Bà tức lắm mà không biết làm sao mà cấm lũ yêu quái đó ghẹo bà .
Những năm cộng sản mới quản lý miền Nam . Dân Nam Bộ mới hiểu thế nào là bị Rình Rập .Buổi sáng nhà mình còn đang ngơi , thì bị cái lão tổ trưởng tổ dân phố , tự tiện vén màn cửa , thò mõm vào gào :
- Nhà này có công nhân viên chức nhà nước không mà sao còn chưa dậy đi làm ?
- Lúc mới bị quản lý , nếu " Hộ " nào không có người nhà đi làm Công Nhân Viên Chức nhà Nước thì đều bị chúng bắt đi kinh tế mới hết .
- Những kiểu cách rình mò từng động tác từng họat động của quần chúng như vậy thật bậy bạ vô cùng .
- Nhưng mà như vậy mới đúng câu : Xã Hội Chủ Nghĩa : Mọi người rình mình . Mình rình mọi người . ( thật sự là : mọi người vì mình , mình vì mọi người ! )
Rình rập là hành động xấu đáng ghét , đáng chê trách .
- Tôi hỏi bạn thân tại sao lại không thích sống nơi những phố đông người ?
- Những phố đông người , hay bị dòm ngó rình rập !
- Sao người ta lại hay dòm ngó rình rập vậy hè ?
- Vì tò mò chứ còn làm sao ?!
- Ừ đúng thật . Tôi ở khu này đã hơn mười năm mà chẳng hề biết bà hàng xóm ra làm sao ? Chỉ thấy thấp thóang bóng ai đó, xong chưa kịp chào hỏi, là ai vào nhà nấy hết . Ngõ vắng đìu hiu ... Người ta rất tôn trọng tự do cá nhân . Kẻ tò mò rình rập là những kẻ ăn không ngồi rồi . Dư thì giờ Rỗi Hơi , mới đi theo dõi người khác ! Ả đó mới có bồ già ? Lão kia vừa tậu xe mới ? Mà ăn nhằm gì tới mình đâu cơ chứ ? Tại sao phải để ý người ta ?
- Tôi nói vậy chứ nếu ai cũng như tôi thì làm gì có chuyện Chính Rùa ?
- Ngồi trong nhà cả ngày chủ nhật , không shopping , không lễ lạc , không đi cầy ...nhìn qua bên kia đường . Nhà có đôi vợ chồng son mới dọn tới ...À , ngồi theo dõi đôi chim di !
- Ả cũng khá được chồng chiều , cậu hãy còn đủ hào phóng mở cửa xe cho mợ . Bưng vác đồ nặng từ xe vào nhà . Cứ theo dõi như vậy một ngày nào đó nhận ra mình cũng Chính Rùa thật sự . Bổn phận của chính rùa là theo dõi và đàm tiếu thêu dệt , tưởng tượng hoặc phỏng đóan ra những câu chuyện thế sự thăng trầm !
- Tôi thích theo dõi những con chim nhỏ chuyền cành trong nắng sớm , hoặc ngẩng đầu theo dõi lũ ngỗng trời bay theo đàn ẻo lả và điêu luyện như những vũ công ! Hoặc bất chợt thấy :
- Kìa con bướm vàng , xòe đôi cánh ! Em ngồi xem ... Em ngồi xem ...
Chính Rùa với côn trùng muông thú , sẽ thấy như mình trẻ lại với một ngày hồn nhiên , ngồi nhìn trời xanh ... Chính Rùa ơi chào mi ...
An Khanh

Sep 15, 2011

Les Sovo - An Khanh

CHUYỆN PHIẾM
LES SOVO
AN KHANH
TRANH BÙI XUÂN PHÁI

Làm trai rửa bát quét nhà
Vợ gọi thì dạ bẩm bà tôi đây ...
Có con trai mà sau này nó lấy vợ , lại ở trong hội Sợ Bà như thế này thì còn mặt mũi nào mà sống với đời ?
Lần đó đi vào một shopping mall , đứng trong tiệm bán đồ chơi cho con nít, tôi gặp một đấng mày râu quặp kia,mà nghĩ sao may quá, mình không lấy phải một đức ông râu quặp !
- Tiệm hôm đó có Big Sale nên thiên hạ ra vào nườm nượp , lại còn có đồ bán bầy ra ở lối đi ,gọi là Sidewalk Sale . Trong tiệm không những ông bà cha mẹ,lại còn con nít nhi đồng vào lựa đồ chơi quần áo... Đông như kiến ! Lúc đi ra ngòai, tôi thấy ba ông nhãi lau nhau , các ông khỏang dưới bảy tuổi , đang phá đồ chơi, bỗng một ông làm gì đó mà máu mũi máu mồm chảy dầm dề ! Mụ mẹ quắt queo ở đâu chạy ra ,không phải để ẵm bồng dỗ dành , mà là để chỉ tay năm ngón , sai lão chồng tới bồng em !
- Lão cặp nách đứa bé, bế lên bên hông . Mặt lão xanh như cắt, lấm lét nhìn mụ vợ như phù thủy thấy ma! Đã thế, mụ còn rít lên :
- Mày không lau mũi cho em đi, còn nhìn gì ?
- Mày có muốn tao chửi mày bằng tiếng Anh không ?
- Thì ra họ lại còn chửi nhau bằng tiếng Anh nữa cơ đấy .
- Idiot , Stupid ! Đồ xuẩn , Ngu như Lợn !
- Sao lại có chuyện giữa chốn đông người mà nỡ hạ giá cái lão chồng dữ vậy ? Tôi chưa bao giờ thấy một cái mặt sượng sùng ê chề và nó bị thịt không thể tưởng tượng được ở mặt một người đàn ông .
- Sợ vợ ! Nguyên nhân chính là tại chồng quá Hèn .
- Hèn và sợ từ thuở ban sơ mới về ,nên cứ thế mà tiếp tục " Sự Nghiệp Hèn " cho đến lúc chết , để mà còn có cái mà " Viết Hồi Ký của Một Thằng Hèn "
Thời bây giờ , văn minh tiến bộ , tôi thấy đa số chồng bị vợ đánh chửi ,hành hạ , và đã thấy bớt cảnh lão chồng vũ phu , không đánh vợ bằng một cành hoa,mà nện bằng củi tạ !
- Cậu Hòa cháu tôi, không chịu nổi ngục tù với vợ , đòi đứng lên bẻ gãy gông cùm, mới định đem nhau ra tòa xin ly dị . Trên đường đi , bị vợ đánh phù mỏ , câu lại U turn,trở vào tù , tiếp tục ở trong hội Sợ Bà !
Nguyên nhân thứ hai của sự Sợ , chính là vì mụ Vợ ít nhất cũng giỏi hơn cái lão Xuẩn kia một bực . Không những kiếm ra nhiều tiền hơn, tính tóan đâu ra đấy hơn, rồi lại nhiều bằng cấp hơn . Mọi quyết định trong nhà đều chờ tay " Mẹ Nó " , thì lão chồng kia còn ra cái thá gì nữa ? An Nam ta có câu tục ngữ lạnh mình :
- Trai ở gửi rể , như chó chui gầm chạn !
- Ở gửi rể, là vì nhà vợ quá giàu, mà cô vợ lại là gái cưng . Cậu chàng đành phải ở nhà vợ , cái gì đã phải phụ thuộc nương nhờ ,đều thường dẫn đến sợ sệt ,phải chịu nhịn nhục, mất tự do...Trăm bề khổ cực có khác gì cảnh phải đi làm dâu ? Tuy nhiên , có những sự đời ngược ngạo, đổi thay 180 độ . Đó là chuyện cậu Tư Hí, em tôi, tuy là ở gửi rể,mà cậu không chui gầm chạn một ngày nào. Cậu lại :
- Chó ngồi chễm chệ trên nóc chạn .
- Muốn được như vậy, cậu đã phải coi gia đình vợ quý trọng hơn gia đình của cậu. Thánh Kinh có dạy :
- Kẻ nào muốn cầm đầu mọi người ? - Hãy đứng sau mọi người và phục vụ mọi người .
-Tư Hí đi buôn , lời bao nhiêu đem về đưa hết cho mẹ vợ " Quản lý " . Không những thế, cậu Tư còn xung phong nhận tội dùm cho vợ , ( vì mua phải hàng dọn kho của cán bộ cộng sản ) cậu bị bỏ bóp ba bốn bận !
- Đã vậy cậu còn can đảm lấy xe Honda lên chỗ cậu Lê ( em vợ ) đang bị nhốt tù vì tội vượt biên ! giúp câu Lê trốn trại ( vượt ngục ) mà lại thành công rực rỡ . Cậu làm những chuyện liều lĩnh như vậy để giúp mọi người ! Tôi phục lăn và hiểu vì sao mà cậu cứ chễm chệ ngồi trên nóc chạn .Bà mẹvợ quý cậu còn hơn con giai . Bà hay lam hay làm .Đi chợ kiếm những món ngon cậu thích mà nấu cho cậu ăn mệt nghỉ. Tôi chưa từng thấy bà mẹ vợ nào cưng chiều con rể như bà cụ Hai , sui gia của mẹ tôi .
Để chứng minh nguyên nhân thứ hai : Nếu lấy phải một cô vợ quá giỏi , chồng trở thành một gã đần độn ngu ngốc , thì ôi thôi, cõi đời này nó vô khối . Họ phải lập Hội , để mỗi khi bớt sợ thì tụ nhau mà ăn mừng vì có phe có đảng !
- Ngày xưa các cụ cứ bảo Đàn bà rất khó dạy ! Giáo Phụ Đa Nan !
Tôi lại cho rằng liền ông Ngốc nhiều hơn đàn bà , là vì thường được cưng chiều ,cái gì cũng có kẻ làm giùm . Suy nghĩ giùm .Ví dụ chuyện cười dân gian sau đây :
- Một anh ngốc ra chợ mua được đàn bò sáu con . Ngồi lên lưng con đầu đàn rồi dắt bò về. Giữa đường Ngốc nhìn lại đàn bò đằng sau đếm , đếm đi đếm lại vẫn có năm con - Cuống lên - Ngốc vật đầu vật tai ,nhưng không biết làm thế nào . Về đến nhà, thấy vợ đứng chờ ở cổng , Ngốc mếo máo
- Chết mất thôi, tôi đánh mất một con bò rồi .
- Mua mấy con mà để mất một con ?
- Ngốc chỉ đàn bò năm con theo sau bảo :
- Sáu con , bây giờ chỉ còn có năm !
Chị vợ vừa cười vừa bảo :
- Thừa một con thì có !
Đàn bà khôn ngoan ,thường chanh chua như thế đấy .
Chuyện cười thật ngày nay , lúc đó ,nhà hàng xóm láng tỏi cạnh nhà tôi là nhà ông Bốn . Vợ ông là cô giáo dạy nhà trẻ, ông thì lại tốt nghiệp bổ túc văn hóa cấp một .Và để bổ túc cấp thời trào lưu đi học tiếng Anh hầu tiếp xúc với Mỹ ! Ông đi học English for To Night, và ông đánh vần ầm ĩ :
- Ai em a siêu đần ( I am a student )
Tôi nghe mấy lần mới hiểu công dân nước Đại Ngu lại tự xưng mình Siêu Đần . Giời ơi là chí lý .
Ai đó đã bảo : Nếu biết mình ngu dốt, thì thực sự là còn thông minh ! Hoặc như : nếu biết mình Sợ vợ mà cứ lặng yên như không sợ gì cả , tức là coi như không sợ , râu sẽ bớt quặp vào . Và ai có chuyện gì liên quan đến nỗi Sợ Vợ , xin kể giúp để cho các anh em rể nhà tôi sưu tầm . Ngoại trừ ông chồng tôi một mình một Đảng thề : Không Bao Giờ Sợ Vợ . ( Chỉ biết kính trọng . )

Jul 20, 2011

CHUYỆN CÁC ÔNG BỐ ( tiếp theo)

Nhân ngày Father's Day, Đặc San TV6370 xin gửi lời chúc mừng đến các chàng rể TV thật nhiều vui vẻ và sức khỏe.


gif

Chuyện Các Ông Bố‏

Ông Hai Thương góa vợ từ lúc đứa con út chào đời . Ông có tới tám đứa con trai và bà vợ qua đời khi sinh đứa chót. Rồi ông bế con đi khắp xóm xin cho đứa nhỏ bú thép ... Và từ đó ông mặc bộ bà ba đen , mang chân không ( đi đất ) , ăn chay trường và không bao giờ tục huyền ! ông cứ thế mà sống cuộc đời gà trống nuôi con . Mặc cho bao nhiêu là bà thấy tội nghiệp đòi xin giúp đỡ ! Sự chung thủy khác thường của ông khiến bao đấng liền ông phải lé mắt khâm phục . Gương làm chồng làm cha thật có một không hai trên cái cõi đời ô trọc !

Người khâm phục ông đứng đầu danh sách phải kể là ông bố chồng của tôi .Lần đó quen biết ông Hai Thương vì do hai cậu quý tử của hai ông nằm cùng phòng , cùng bệnh viện và cạnh giường . Hai cậu đều hi sinh một phần thân thể cho chiến tranh chính nghĩa chống cộng, nên sau ngày Việt Cộng vào đuổi hết thương binh ra khỏi Y viện , ông Hai Thương đem con đến xin tá túc nhà người bạn cạnh giường của con ông. Hai cậu đang trên đường đi tìm chỗ làm chân giả !

Bố chồng tôi thì mặc dù vợ còn sống sờ sờ , vẫn đi lấy thêm một bà lẽ, không ăn chay trường mà thịt chó thì xơi tì tì... Đã thế còn rượu chè cờ bạc ! Tổ tôm tổ đỉa gọi là vào hạng đam mê cờ bạc, có chặt tay đi thì mới chừa đánh bài . Lúc chết phải bỏ vào hòm một bộ tổ tôm mà chược ! Nay thấy một người đàn ông góa vợ, ở vậy nuôi con , làm sao mà lương tâm mình không hổ thẹn ?

Tôi nhớ một câu định nghĩa xanh rờn về cuộc đời như sau :
- Điều quan trọng nhất người cha làm được cho con cái là Thương Yêu Mẹ Chúng !
- Nếu bố yêu mẹ ,thì làm gì có chuyện bố phản bội , chia sẻ tình cảm và tiền bạc cho kẻ khác ? Như vậy bố chồng tôi đã chứng tỏ mình rất thiếu trách nhiệm , chưa lo tòan bổn phận của mình đối với vợ con !

Cha , vì là giống đực nên tình yêu dành cho con rất ít thể hiện ra ngòai . Hình như giống đực bộc lộ tình yêu cho giống cái nhiều hơn . Trong thiên nhiên , động vật có xương sống , lòai nào thì cũng thấy con trống đẹp hơn con mái, từ gà vịt, chim chóc cho đến cọp beo sư tử,hoặc hươu nai . Tạo hóa sinh ra như vậy để giống đực luôn luôn có một lực hấp dẫn giống cái. Nhưng lòai người thì trái lại. Phụ nữ được gọi là phái Đẹp , để cho cái khác phái kia say đắm yêu mê. Nếu cha yêu mẹ , thì con cái sung sướng mà trưởng thành.
- Một nhà hòa thuận hai thân vui vầy !
Cha mẹ thương yêu nhau, cha đem hết tài năng sức lực, nuôi dậy con cái, vun sới và bảo vệ tổ ấm , và những mái ấm đó sẽ tạo ra một xã hội ổn định và thịnh vượng .

Còn về phần tôi, vì mồ côi cha từ thuở nhỏ, nên tôi không thể biết và đòi hỏi những quyền có được của một đứa trẻ có cha . Nhưng dĩ nhiên là tôi không bao giờ muốn bị có một ông bố ích kỷ - lăng nhăng vợ nọ con kia, rồi tự biện hộ cho mình một cách rất hèn là cứ ỳ ra mà hưởng thụ .
Bố tôi rất điển trai , học giỏi và rất ư lịch sự . Công tử Hà Nội 100/100. Những năm 1956- 1957. Tôi mới sáu bảy tuổi mà đã thấy ông diện giầy deux colour , hai màu đen trắng rất mode. Áo sơ mi trắng , cà ra vát màu rất thanh nhã, khuy măng sét kiểu cọ lịch thiệp.
Bố điển trai như vậy làm sao mà phụ nữ không dấu bóng hình cao ráo lịch sự của ông trong trái tim ? Nghe bố khoe là ra đường thì các cô cứ liếc bố đưa tình lả lơi nhẹ nhàng như cung đàn trên sông lạnh ! Hóa ra các bà các cô đều ưa nét hào hoa công tử đất Hà Thành là thế ! Nhưng hào hoa cũng phải biết đến giới hạn , và bố cũng thừa khôn khéo để dừng lại đúng lúc khỏi làm mất hạnh phúc gia đình ! Vợ cái con cột ! Đó là lý do khiến người đàn ông xa nhà phải cẩn thận , đừng tạo ra những liên hệ phức tạp sẽ làm đổ vỡ mái ấm mà ông đã nhiều công vun đắp...

Có tiền thì xây được nhà , nhưng có tình mới xây được tổ ấm . Tôi không nhớ nhiều về sinh họat trong gia đình lúc bố tôi còn sống, chỉ biết ông làm việc ở SaiGòn, vợ con ông ở Đalat . Tối thứ Sáu, ông đi xe Minh Trung lên có mặt ở nhà lúc nửa đêm và tối chủ nhật thì xe lại đến đón ông tận nhà chở ông về SG đi làm . Lúc bố về thì nhà cửa vui hẳn lên, hoa cẩm chướng mầu đỏ được đặc biệt trưng bày trong phòng khách. Nhà cửa thì lúc nào cũng sạch như lau như ly... Mẹ tôi đặc biệt làm những món ngon mà bố thích . Bố tôi thích ăn Tả pín lù ,một hình thức như món Lẫu. Nhưng đặc biệt ông thích nhúng thịt bò và cuốn với các thứ rau tươi, tần ô,rau cải soong, cần tầu, cải thìa..
Tôi nhớ không lầm thì bố hay trêu và gọi mẹ là Cô :
- Cô tưởng tôi là mèo à ? Có ngần này thịt thôi sao ?
- Đĩa thịt bò tái , thái mỏng đầy tú hụ mà vẫn còn bị chê là ít !
Không biết có phải vì mẹ tôi là cô giáo ,nên bố tôi gọi mẹ là cô ? Hay dễ hiểu và dễ thương đó là cô em nhỏ ! ?
Cạnh nhà tôi có ông giáo dạy trung học,ông hiền ơi là hiền, bà giáo thì ôi thôi nhà quê đặc sệt , tôi thấy ông bà xưng hô gọi nhau là cậu với mợ ,nghe sao ngọt ngào âu yếm làm sao
- Cậu đi làm nhớ đội mũ cậu nhớ !
- Mợ sơi quà sáng đi mợ ạ, có món bánh giò ngon lắm đấy !
Tôi cho rằng hai ông bà giáo đã phải rất quí trọng nhau , tình yêu luôn bao phủ hạnh phúc của hai người thể hiện qua lời nói :
Lời nói không mất tiền mua.
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau...

. Và bố mẹ tôi cũng vậy, cô trắng răng tân thời , lúc nào cũng ăn mặc lịch sự và luôn luôn ngọt ngào yêu chiều qúi chuộng chồng con. Ông thì lịch lãm , vào trong phong nhã ra ngòai hào hoa...Công tử đất Hà Thành văn vật, sành ăn, sành mặc, sõi đời rất sớm !
Quãng đời tôi có bố chỉ được chín năm ,hết ba bốn năm đầu đời chưa có trí khôn trí nhớ, mấy năm sau đó cũng nhạt nhòa vì nay tôi cũng đã già, mọi sự đều chỉ còn là hòai tưởng dư âm ...
Tôi nhớ về bố với đêm Noel năm 1958 , sau lễ nửa đêm , bọn tôi ở trong ban hát lễ, gào lên những bản nhạc ngợi khen Chúa Hài Đồng ,về đến nhà thì buồn ngủ díp cả mắt , chỉ một nước thẳng cẳng lên giường . Qua hôm sau , được ăn trưa với món ngỗng quay tại nhà. Bố tôi, đầu bếp trứ danh đã quay ngỗng vàng rượm thơm ngon ngọt thịt ,và món khoai chiên bằng chính củ khoai tây to nhất trong vườn nhà .

Những Xuân ,Hạ , Thu , Đông , những chuỗi ngày có bố, tôi đều có những kỷ niệm êm đềm . Cái Tết cuối cùng với bố ở ĐaLạt ,ông đem bánh chưng từ SàiGòn mà ông bà nội đã gói gởi cho các cháu.Mẹ tôi may cho các con gái áo dài vàng diện Tết. Em bé út mới được đầy tháng, tụi tôi được ngồi bồng em chụp hình chung . Rồi bố phát quà mừng tuổi, không phải tiền , nhưng mỗi đứa được một tấm thiệp đầu xuân . Bốn tiểu thơ, và một cậu ấm , đều được bố viết niềm kỳ vọng ( hòai mong các con thực hiện niềm mơ ước của bố ) đặt trước cái tên .
- Bác Sĩ Lưu Hòang...
- Bác sĩ Lưu Thụy...
Tôi cũng bị được bố mơ trở thành bác sĩ ! ... và tôi không thể thực hiện nguyện ước của bố .

Khi tôi chín tuổi thì bố mất. Và từ đó gia đình tôi theo chế độ Mẫu Hệ. Mẹ và chị tôi quyết định mọi việc trong gia đình . hai người đàn bà đó phải đứng lên ngang hàng với đàn ông để mà tranh sống ! Mẹ tôi làm việc như đàn ông ,xốc vác, kiếm tiền . Lại phải sáng suốt mà tránh những thủ đọan và cạm bẫy Người ! Chị tôi thay mẹ và làm bố " Quyền Huynh Thế Phụ " giáo dục dạy dỗ các em . Tuy không hà khắc , nhưng rất đề cao tư tưởng quân bình , hơi có phần ngạo mạn Nữ nhi không thua gì Nam giới mà có khi còn hơn ! trên mọi lãnh vực, mọi vấn đề từ học vấn đến chỉ huy và cả cách xưng hô ! Chị ấy gieo vào đầu óc các em ý tưởng phụ nữ luôn luôn là thứ nhất ( Lady First ) Cánh liền ông phải xuống hàng thứ nhì !
Đìều này có đúng và đúng bao nhiêu phần trăm thì tôi xin thua, nhưng phải công nhận các ông rể trong nhà tôi không biết tại sao mà vào cùng cái hội Lesovo quá cỡ !
Hay là các ông đều đã lấy được con cháu hai bà ( bốn chị em Lưu gia trang đều học TV ) nên lúc nào cũng nơm nớp vì đang ở dưới trướng ! Nhưng từ khi các ông Rể được lên làm cha, được gọi bằng Bố , thì sự đời nó cũng có những cái biến đổi !
- Chị tôi gọi chồng bằng Bố ( thay cho các con )
- Anh rể gọi chị bằng Mẹ !
Bố với chả Mẹ ! Nghe cứ lạnh cả mình ! Tôi không cảm được cách xưng hô này , nên tôi gọi chồng là Ông và xưng Tôi ! Rất tôn trọng và rất bình đẳng .
-Thưa ông , ông định ăn cơm lúc mấy giờ để tôi nấu ạ !
- Tôi sẽ ăn lúc tám giờ .
Đối thoại như thế lịch sự chín nghìn có thừa không ?

Các ông bà cụ kị nhà ta mà sống dậy , lạc vào thế giới ngày nay chắc các bô lão sẽ phải sửng sốt ngạc nhiên mà chết giấc ! Chuyện bố con ngày nay nó khác xưa 180 độ !
- Xưa , bố tôi chẳng bao giờ làm thủ công dùm cho tôi nó là cái gì cả !
- Nay trẻ con đi học lớp tiểu học thì : bố em Thục An và bố em Thúy Hiền thi nhau làm lồng đèn ông sao nộp cho cô giáo ! Hai bố đều được 10 điểm !
- Lên đến trung học, ( ở Mỹ ) bố Thomas và bố Cody thi nhau làm project (vật lý lẫn hóa học ) bố Thomas được A , bố Cody được B !
- Các ông bố ngày nay rất tiến bộ. Không những giỏi kiếm tiền nuôi con,mà còn phải giỏi đủ thứ để giúp đỡ các con trên đường học vấn !Thật đáng khâm phục . Chúc các bố một ngày Father's Day an lành hạnh phúc vì được hãnh diện làm Bố ./.

AN KHANH
(còn tiếp )







CHUYỆN CÁC ÔNG BỐ ( tiếp theo)

AN KHANH



Có người hỏi tôi tại sao lại thiên vị ,kể xấu ông bố chồng quá xá, còn ông bố mình thì ngợi ca lên đến tận mây xanh ! Đời là thế ! Nhưng của đáng tội, ông bố chồng tôi nhiều tật xấu và đã gây cho tôi nỗi nơm nớp sợ hãi khi còn sống dưới mái gia đình có ông ! Một người đàn ông quá ư tàn nhẫn đối với vợ con . Cho nên lòng kính mến của tôi có bớt đi rất nhiều , tuy rằng ông cũng chẳng làm điều gì ác đối với tôi.

Lần đó , sau khi đi đánh bạc thua cháy túi , ông trở về nhà với cái áo sơ mi phanh hết ngực áo. Mặt hầm hầm và lầm lũi đi vào nhà ... bắt đầu xả cơn tức giận bằng cách lấy cái nọ chọi vào cái kia , chọi đồ đạc cho hả giận ! Và làm tôi cũng nổi cơn lên , không thể chịu được những hành động vô lý như vậy. Tôi cũng hầm hầm chạy đến nhà lão công an khu vực , tên là Hàn Thắng . Tôi họanh họe :
- Ông Thắng, ông làm ăn cái gì mà để ở chung quanh đây tòan cờ bạc - ổ điếm ...Vậy làm sao mà tôi dậy dỗ ? Trẻ con nó bắt chước người lớn từng chút , ông có biết không ?
Lão Thắng ớ mặt.
- Mà đó là ông già của chị mà ?
- Già nua gì tôi không biết ! Chỉ biết cờ bạc thua về nhà đập đồ đập đạc ...không ra cái thể thống gì, trẻ con nó sợ khiếp vía !
- Ông làm sao đó thì làm . Tôi " phản ảnh " cho ông lần này là lần đầu và cũng là lần cuối đó nhé !
Chẳng gì lão Hàn Thắng cũng có con trai đang học lớp tôi dạy . Lão vội vàng bảo :
- Chị cứ yên tâm ...
Vài hôm sau , tôi thấy ông bác Năm ( anh ông Sáu là ông bố chồng tôi ) qua nhà tôi méc :
- Con mẹ giáo Niềm ở bên cạnh nhà dám đi tố cáo các cụ chơi tổ tôm ! xém nữa bị bắt bỏ bóp ! May mà công an khu vực chỉ cảnh cáo ! !
- Thì ra cô giáo Niềm đã bị nghi oan !
- Còn cô giáo Chi thì cười thầm hinh hích !
Nghe kể từ hồi xửa hồi xưa , các ông Năm ông Sáu ( và rất nhiều các ông bố, ông nội khác ) Đã cờ bạc đến bán hết cả ruộng nương nhà cửa, có ông còn bán vợ đợ con ! Rồi thì cô đầu con hát lọan xạ !
- Đó là chính sách của thực dân Pháp , xúi dục thanh niên Việt Nam sa vào con đường ăn chơi phá sản , tàn lụi ý chí , bạc nhược cơ thể với thuốc phiện và cờ bạc !
- Thời ấy đã qua rồi , và hậu quả tệ hại không ít đến vận nước của người Việt .
Trong tâm tình của một người con nhớ đến công cha . Tôi nhớ ít nhiều đến tấm lòng thương con của ông Sáu khi phải vào Y Viện mà cõng con trai hãy còn chưa lành vết thương về nhà . Cuộc binh đao chấm dứt - Hết quân tàn dân ...Hàng thần lơ láo , phận mình ra sao ?
Tôi thấy ở đời , người ta đề cao lòng chung thủy, sự tiết độ, hay ca ngợi gương can đảm bản lãnh , và coi đó là tinh hoa của nhân lọai . Đặc biệt gọi đó là Văn Hóa !
- Văn Hóa là những cái gì chúng ta làm mà Khỉ không làm !
- Culture is roughly anything we do and monkeys do not !
Lord Ragland

Ông Tây ơi là ông Tây . Sao ông lại nhận xét nó sâu sắc làm vậy ?
Khỉ dĩ nhiên nó không làm văn hóa, nhưng tính nó hay bắt chước ! và nếu Người bắt chước Khỉ thì gọi là làm trò Khỉ ! Khỉ mà thấy mình bắt chước thì nó giận lắm ! Sách Cổ Học Tinh Hoa có câu truyện Đười Ươi như sau :

Ở núi Phong Khê đất Thục có giống đười ươi , mặt như mặt người,biết cười biết nói. Máu nó dùng để nhuộm màu không bao giờ phai , nên người ta hay lừa bắt nó . Tính đười ươi thích uống rượu , thích đi guốc . Người ta biết thế , đem rượu và guốc bày la liệt ở quãng đồng không ,rồi nấp đi một chỗ . Đười ươi ngửi hơi rươu , kéo nhau ra thấy ruợu thấy guốc biết rằng người nhử mình , bèn chửi rủa người lập mưu đánh bẫy và nói thậm tệ đến cả ông cha người ấy . Đọan bảo nhau đi , lảm nhảm nói chớ có mắc mưu cái lòai khốn nạn chực hại mình ... Song đi mà vẫn ngỏanh lại , rồi bảo nhau : " Ta thử nếm xem , tưởng không hại gì " Tay chấm miệng mút, bén mùi làm mãi , thành say sưa mờ mịt, quên cả lờikhôn lẽ phải bấy lâu giữ gìn , chuếnh chóang nghiêng ngả , nói cười , chân đưa vào guốc thất thểu đi . Người nấp bấy giờ đổ ra thì đười ươi lảo đảo chạy con ngã nghiêng, con ngã ngửa, người ta bắt sạch không sót con nào ! Than ôi ! Biết người ta lừa gạt mình mà cứ tham lam mê muội để đến nỗi mắc lừa mà mất mạng !

- Rượu chè , thuốc phiện cờ bạc trai gái ... Ở đời có bao nhiêu sự đam mê , tuy vẫn bíết là tai hại , mà khốn cái máu mê nó như có ma lực xúi dục , đua nhau mà tìm đến mà say đắm , có khi tai hại cũng không chừa . Cho nên người ta phải cẩn thận giữ mình , khi đã biết sự đam mê có thể hại mình được thì cố tự chủ , tự trị mà hãm mình lại ngay, chớ để cho nhân dục thắng được thiên lý thì phí cả đời người . Tôi nghĩ người xưa mượn câu chuyện Đười ươi để mà khuyên răn người đời, mà các chuyện ngụ ngôn thì thấm thía quá xá ! Tôi không biết ngày xưa các ông bố của tôi có đọc chuyện này không ? Riêng tôi, mỗi lần đọc lại là mỗi lần ngẫm nghĩ đến những lỗi lầm của mình , và thầm tạ ơn Thượng Đế đã kịp cho tôi " Sáng Mắt " ra mà nhận thấy sự đam mê đang sắp sửa hại mình , chợt bừng tỉnh mà xa tránh , thắng được mình để khỏi bị hại. Còn ở trên bờ vực sâu , may mà biết giữ , chứ đến lúclăn xuống đáy vực , thì ăn năn sao cho kịp ?

Lòai người hơn hẳn các lòai động vật khác đó là Văn Hóa Ẩm Thực !
Thuở tôi biết các ông bố làm văn hóa ẩm thực , đích thị là thứ mà khỉ không thể làm được .
Bố chồng tôi ngòai cái món nấu thịt cầy rựa mận . Ông là người duy nhất trong xóm , đã lăn ra gói bánh chưng cho cả xóm ! Tôi phục lăn lóc và chỉ dám xin một chân thợ vịn . Từ hôm dưa ông Táo về trời 23 tháng Chạp thì ông Sáu ( tạm gọi tên húy của bố ) đã đi mua một ống giang về bỏ vào cái lu nước ngâm cho mềm . Lúc rảnh rỗi , ông đem ống giang ra chẻ và tước thành lạt. Lạt tước thật mỏng để gói , buồc bánh chưng , và ông đã gói cả mấy trăm chiếc nhanh thoăn thoắt, gói bộ , tức là
gói không cần có khuôn mà bánh vẫn vuông vức .

- Lá dong trải bốn đến sáu cái ( tùy lá to hay nhỏ ) Một bát gạo nếp đã vo sạch , một nắm đậu xanh chia hai , đặt lên trên đậu ba miếng thịt lợn ướp tiêu muối hành . Trải nửa nắm đậu xanh còn lại lên trên thịt . Lại một bát gạo nếp nữa . Gói lại vuông vức ,thắt lạt cho chặt. Xếp vào nồi bánh , đun nước sôi đổ vào tiếp tục nấu ,và canh cho lúc nào nước cũng phải ngập bánh , nấu từ mười đến mười hai tiếng . Ngày Tết được nếm bánh chưng của ông Sáu thật là đầy thi vị Xuân : Thịt mỡ dưa hành bánh chưng xanh câu đối đỏ ... Ôi Văn hóa Ẩm Thực . Đáng ngợi khen thay !

Ngày xưa , các ông bố mà phải vào bếp nấu nướng là cái chuyện hiếm lạ trên đời ở xứ An Nam . Nhưng tôi biết một điều không ai chối cãi được , ấy là những gì lừng danh , hạng nhất thế giới , đều lọt vào tay các đấng liền ông !
- Đầu bếp số một : ông Chef
- Thợ may ngọai hạng : Cũng một cậu nào đó
- Tài nuôi dạy con ngoan giỏi : Cũng là một ông !
- không tin bạn cứ thử lên Google mà tìm xem tôi có nói đúng không ?

Thuở ấy bố tôi ( lại chuyện bố tôi ) vào bếp làm bánh Flan mà ông còn gọi là Cream Caramen . Ồng lấy khuôn bằng hộp bánh tròn , nướng đường cho thành caramen , xong ông đổ hỗn hợp trứng và sữa rồi chưng cách thủy. Tôi vô cùng thích ăn bánh Flan , vì thơm mùi đường cháy và ngọt ngào mùi sữa ! Đời sống có đủ mẹ cha, thỉnh thỏang bố vào bếp làm bánh cho các con ... Đời ngon như men say ... ngọt hơn cây trái.... Đời tuy ngon ngọt , nhưng nay các ông bố đã ra người thiên cổ , chẳng còn ai gói bánh chưng , làm bánh Flan cho mà ăn nữa. Nhưng tôi viết lại những câu chuyện này cho con cháu tôi, là hậu duệ của các ông Sáu, ông Hai , ông Cả... Mong đám hậu sinh đó có
được tình yêu gia đình ,yêu cha mẹ , ông bà...hơn là yêu những thứ " Đổ Bác " ở cõi đời .


An Khanh











Jun 3, 2011

CHUYỆN TUỔI NHỎ. An Khanh.

CHUYỆN TUỔI NHỎ

AN KHANH
MỘT HÌNH ẢNH TIÊU BIỂU CỦA NHỮNG TUỔI THƠ NGHÈO ĐÓI Ở VN

Năm tôi học lớp hai lớp ba gì đó ở Đalạt , thì nhà tôi có người làm. Đó là những chị Bốn, chị Đốc hoặc chị Bảy. Nhưng tôi nhớ nhất " người làm " mà là một cậu bé cũng khoảng trạc tuổi tôi ( dưới mười tuổi ) .Tôi không nhớ tên vì cậu làm có vài ngày, tôi tạm gọi là "Thằng Ở " vì có bài học thuộc lòng như sau:

Hôm qua thằng ở xin ra
Xuyến ơi , em phải ở nhà nấu cơm
Nồi đồng thổi gạo Tám Thơm
Tính em háu đói chất rơm bốn bề
Không ngờ quá lưả thành khê
Mẹ em chế mãi thẹn ê cả người
Em xin chị Xuyến đừng cười
Vốn em háu đói lại lười nấu ăn
Cả ngày chỉ mải làm văn
Hễ mó đến bếp là nhăn nhó vào...
Bây giờ biết tính làm sao ?

Đó là bài học thuộc lòng trong sách tập đọc lớp Ba ngày trước. Tôi không nhớ tên tác giả.
Nhưng "'Thằng Ở " khoảng lên mười thì ai mà bắt thổi cơm ? Tôi nhớ nó chỉ biết khóc ! Có lẽ vì nhớ nhà. Mẹ tôi là người cũng dễ mủi lòng trước cảnh khổ, nên có ai đó xin bà cho "thằng ở " được vào làm để mà kiếm miếng ăn. Tôi biết chắc một điều là bố mẹ nó đã không thể nuôi nó được nên mới xin cho nó đi ở đợ.
Mỗi lần thằng ở thấy bóng người nhà chủ, thì nó nín khóc,vội vàng quơ lấy cái chổi và rồi vưà khóc vừa quét nhà... nhìn nó " Phụ đồng Chổi " tôi thương quá mà chẳng biết làm sao cho nó nín. Tôi nhận thấy mình được đi học, ăn mặc bảnh chọe đẹp đẽ, áo đầm trắng, giầy trắng,thắt hai cái bím tóc cổt nơ đỏ... Tôi có cô bạn cạnh nhà, lại còn hẹn nhau mỗi ngày mặc cùng màu áo len cho nó là đôi bạn thân ! Tôi sung sướng thế, sao có kẻ sống cùng nhà ,mà lại tủi thân , lúc nào cũng khóc ?
Nó khóc thấy thương lắm, chỉ chọn một góc nhà mà Ề ..Ề.... rồi gạt nước mắt vào tay áo. Đôi lúc tôi định ra làm quen nói chuyện thì nó vôị vàng vồ lấy cái chổi và lại hị hục quét nhà. Mặ dù nó đã quét đến lần thứ một trăm.
Cậu bé đa cảm đó, mới tí tuổi đầu đã phải xa cha mẹ, xa cả quê hương lẫn bạn bè ... Không được cắp sách đến trường , mà phải đi quét nhà để được miếng ăn. Mà cho dù có no bụng, nhưng cậu vẫn cần một mái ấm, cần có mẹ như chú gà con kia còn phải quẩn chân gà mẹ mãi đến lúc thành " gà giò " choai choai thì mơí lià bầy mà đi kiếm ăn một mình. Tôi không nghĩ tơí cái điều luật bắt buộc không được mướn trẻ con làm việc. Nhưng vấn đề xã hội phức tạp lắm. Nếu quốc gia nào có được quỹ an sinh xã hội, thì đó đã là những quốc gia phát triển. Người ta lo lắng ưu tiên cho người già và trẻ con... Tôi ước gì cậu bé đó được trở về nhà với mẹ, cậu được ăn đi học,vàcậu sẽ quên đi những chuỗi ngày nước mắt ngắn dài mà "Phụ Đồng Chổi " ở nhà tôi.
Tôi đòi giúp việc cho ta,
Phải thương yêu họ như là người thân.
Nguyễn Trãi- Gia huấn Ca.

Năm học lớp Ba, tôi biết chữ "Tôi Đòi " là người giúp việc". Tôi đòi" ,không phải là" Tôi muốn",mà là Người làm thuê... Kiếp tôi đòi bây giờ nó đầy dẫy đến chán vạn. Tôi nghe hình như xứ Sài Thành, hay Thành phố Bác! hoặc là thủ đô ngàn năm văn vật ! bây giờ phong trào mướn tôi đòi nó nở rộ, giá cả rẻ rề đến chóng mặt.
Vợ lăm le ở vú
Con tấp tểnh đi bồi
Tú Xương

Khốn nạn những cuộc đời cơ cực, bỏ con ở nhà mà đi nuôi con người. Tuổi trẻ không được học hành, hoang phí đời trong những cái bếp un khói mỡ hành tiêu tỏi... Xào nấu những Sơn Hào Hải Vỉ cống hiến những đứa có tiền rồi kiêu hãnh với chính cả đồng loại. Tôi nghe hình như chúng lựa người làm còn hơn lưạ trâu chó. Bắt ne băt nét từng chút, khinh miệt gọi bằng thằng bằng con. và hất hủi trong từng lơì ăn tiếng nói.
Tôi lại ước gì vận nước của tôi đến một bến bờ trong sạch. Quan chủ quận liêm khiết, học rộng. Có tầm nhìn xa, hay đức độ, thương người... Thì đỡ biết mấy ! Tôi sẽ chẳng phải ước ao ,giải non sông gấm vóc, có những con người hiền lành -đa cảm, và thật là tử tế đang chung sống vơi nhau, Đó sẽ là Sự Thật ?