Showing posts with label TUL- HOA ĐÀO NĂM TRƯỚC. Show all posts
Showing posts with label TUL- HOA ĐÀO NĂM TRƯỚC. Show all posts

May 24, 2011

Hoa Đào Năm Trước!

HOA ĐÀO NĂM TRƯỚC
CÒN CƯỜI GIÓ ĐÔNG
TUL




                                      THƯ VÔ CÙNG MUỘN 
                                      GỬI CHO BẠN......


          Cuối tháng ba trời vào xuân ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn nhưng vẫn còn lạnh lắm , nhất là khi có những cơn gió thổi lên từ dòng sông POTOMAC, nhưng nắng xuân đã rất đẹp và rực rỡ trên những chồi non xanh biếc, những nụ hoa đủ màu, mọi người đổ ra trên khắp các đường phố, các công viên , vườn hoa , đài kỷ niệm , viện bảo tàng...và nhất là dọc theo bờ Tidal Basin ở DC.



          Bờ Tidal Basin dọc theo dòng Potomac, đây là một đia điểm hấp dẫn du khách nổi tiếng của Hoa Kỳ , nơi có hơn 3000 cây hoa đào được tròng năm 1912 do Nhật Bản tặng .  Sau đó vào năm 1965 thủ đô HTĐ tiếp nhận thêm 3800 cây nữa  , tổng số nhửng cây đào( cũng có một só cây bệnh bị cưa đi để lại những gốc đen buồn) dọc theo dòng Potomác đã biến Tidal Basil thành một trời đầy mây hồng. Hàng năm vào những ngày đầu tháng tư ( thường là  april 10) có diễn ra National cherry blossom Festival.  Có khoảng 10 triệu người đến từ khắp các tiểu bang  của nước Mỹ và trên toàn thế giới.Trong ngày này có diễn hành , hoà nhạc vui chơi khắp nơi, chụp hình quay phim , xe metro chạy suốt ngày tới gần sáng , cứ vài phút lại  một chuyến đầy ắp khách du xuân ngắm hoa.



         Năm nào cũng thế nhưng  lòng người không phải lúc nào cũng vậy, bước đi dưới trời hoa đào, thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ của những nụ cười  hoa đào lung linh trong nắng , trong gió, trong không khí tinh khiết  của  ngày đầu xuân, lòng không khỏi tưởng tới những hoa đào năm trước  . Ước chi mình đang bước như lần đầu tiên đến với tình yêu hoa đào, ước chi thấy lại  cái nhìn đầu tiên của những cánh đào hé nở , ưóc chi màu hồng đó dừng phai trong tim mình, ước chi chút nắng  lung linh xuyên suốt cái trong như ngọc của những cánh đào năm trước vẫn còn đó hoặc đang trở lại!!!!!!!!ước chi những ngọc ngà đó xếp lên nhau tỏa ra như mộng ảo ..và nhất là ước chi mình đừng "tham lam" để chỉ nhớ đến cái  đầu tiên.


Cô Lê Khắc Ngọc Quỳnh và TUL
          Cái gì đầu tiên cũng quý, cũng bàng hoàng không dứt, tình yêu đầu tiên, nụ hôn dầu tiên, ngày đầu tiên . Làm sao tìm lại? làm sao quên? Có phải lòng mình đã cũ? có phải mắt mình đã mờ?có phải tim mình đã "chết giấc" sau lần dầu tiên được nhìn thấy cái đẹp dữ dội của trời hoa? có phải lỗi ở mình chăng?
Minh Quang và TUL
đêm đi nghe nhạc Nguyễn Anh 9 

Ca sĩ Diễm liên và Nhạc sĩ NA9

          Nhớ lại ngày mới tới Mỹ , vào tháng Dec cách dây hơn 20 năm. Trời đang  mùa đông, đã có thật nhiều tuyết trên những đường phố, không khí buốt giá, mới 4 giờ chiều trời đã xụp tối, những mảnh trời xám, những tia nắng ẩn trốn , những cành cây khẳng khiu .  Còn nhớ đã ngây thơ hỏi bà chị sống ở đây lâu năm rằng:
        _những cây chết kia sao người ta không chặt đi?
bà chị mỉm cười :
         _ đâu có , chúng sẽ xanh um trở lại khi xuân về...  ..
và đúng như vậy , khi xuân về, những chồi non nhú ra xanh biếc , không biết từ lúc nào cây cỏ đã xanh tươi , muôn sắc những búp hoa đâm chồi nở nhụy ở khắp nơi.  Những sân cỏ mọi nhà được cắt tỉa gọn gàng, những đừờng phố sạch sẽ , những thùng rác xếp hàng ngay ngắn trên hè những ngày rác được lấy đi. Cả  thế giới bừng lên trân trọng sắc màu  xuân mới.



Cô và trò gặp nhau sau 40 năm
nay trò gìa gần bằng cô và cô vẫn vậy không  khác xưa là mấy 
nhất là cô vẫn vô cùng dịu dàng như những bài văn cô giảng ngày xưa


         Vì thế mà nhớ và thương SàiGòn biết bao, những đường phố đông đúc bụi bậm, nhũng cây xanh hiếm hoi ,  những hàng ăn bừa bãi ở khắp nơi,  những cống rãnh ứ đọng , những chợ lầy lội ,   , những nhà tăm tối , những ngõ chật chội , những dòng sông hôi thối , những căn nhà sàn với cư dân đen đúa gày nhom và bất cứ ở đâu cũng có   những đống rác vô tội vạ .  Trừ vài nơi ở trung tâm đô thị còn ngoài ra sự nghèo khổ dơ bẩn tràn lan vốn làm bàng hoàng ghê sợ.


Với Lê Khắc Ngọc Diệp ở quán cafê Sài gòn
hai đứa tha hồ ăn món Huế.

         Vì thế mà những ngày đầu tiên ở nước Mỹ cũng bàng hoàng không kém , nhưng ở cực đối diện, không phải sự sang trọng của những shopping mall, của những nhà chọc trời mà chính ở  thiên nhiên quá  được ưu đãi , hơn thế nữa  con người lại biết chăm sóc giữ gìn thiên nhiên của họ.
        Hỏi vì sao đất nứơc mình thua kém? hỏi vì sao người nước mình "ăn xổi ở thì?" hỏi vì sao vẫn tang thương ? vẫn còn không biết bắt đầu từ đâu để mà xây dựng?



Kỳ( Ông xã  của Nguyễn Hoàng oanh) Nguyễn Hoàng Oanh và TUL

        Những tâm tình đó kéo lòng  trĩu nặng mỗi khi nhìn xứ người cảnh đẹp ngút ngàn,  mỗi khi nhìn thấy dân tộc người ngày đêm làm việc không nghỉ để duy trì vun xới những cái họ đang có và xây dựng những cái mới .  Cũng hãnh diện phần nào khi mình đến đây được hưởng ké và không quên góp một bàn tay


Huỳnh Mỹ Hoàng ở PA

        Thế mà ta đã đôi mùa xuân thờ ơ , những mùa xuân ở nhà nằm ngủ hay vôi vã đi làm thay vì nhàn tản đưới trời hoa đào hồng thắm .  Đã đi rồi , đã xem rồi , nhớ bà bạn của chị mình chu tréo lên khi được rủ đi xem hoa đào:
       _ ối giời ơi , tao đi mấy chục lần rồi , có gì đâu ..mà xem!
Thôi thế cũng được , có gì đâu mà xem!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!  vì thế mà lãng quên .


Với Huỳnh Mỹ Hoàng
        Năm nay nhờ bạn tới, cô Lê Khắc Ngọc Quỳnh cùng Thầy ở Canada, anhchị Nguyên Khai ở Cali mang tranh lênVA triển lãm , vợ chồng Diệp ở Cali đi tour từ DC lên Boston, Huỳnh mỹ Hoàng ở PA và Minh Quang ở Phila...lái xe xuống. Mùa xuân rộn ràng hơn vì lo đón bạn.  Lôi cái GPS để tìm đường đến hotel bạn ở , được dịp  diện quần áo đẹp , lấy mấy ngày nghỉ để vui hội hoa đào , đưa bạn di xem viên kim cương lớn nhất thế giới ỏ viên bảo tàng ở DC, đi ăn ở nhà hàng little SàiGòn, ở quán càfê Sàigòn Huế, đi nghe nhạc Nguyễn Ánh 9. nhũng ngày rộn ràng ăn chơi thưởng hoa  ngắm cảnh. Ngẫm ra đời mình đã hoang phí những đêm đông ấm áp , những chiều thu quyến rũ lá vàng rơi, những hè chói chang  sóng biển , và những  xuân  hồng thắm hoa đào......chỉ vì thiếu bạn.



        Đã lãng quên ,  đã quen với những ưu  đãi trời cho,  đã mang tội với chính mình ,đã mất đi đôi mắt ngọc , đã quen làn hương xưa, để chỉ  thấy mình mất dần ,hụt hẫng .  Tội nghiệp quá , phung phí quá và có lẽ ngu dốt quá.... . ..khi ở đây mà lòng vẫn tưởng "nơi mô"?
        Bài học nào ở đây? dẫu sao ta đã tìm lại được những tuyệt vời qúa khứ để làm giàu cho hiện tại, để sùng bái  những phút giây này, những phút giây đang sống , đang trải qua và trôi đi như dòng sông không bao giờ trở lại.
        Hãy mở tâm mình ra như những trang mới.  Bạn ơi.!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
      
  
Mông dưới hoa!!!!!!!!!!!!





       


                                             Đêm nhạc Nguyễn Ánh 9 với ca sĩ Diễm Liên