Showing posts with label Hannah Nguyên- truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label Hannah Nguyên- truyện ngắn. Show all posts

May 17, 2011

Võ Gia Truyền


VÕ GIA TRUYỀN
HANNAH NGUYÊN


Tôi có món võ gia truyền mà ai cũng phải phục lăn , món võ này do ông chú của tôi truyền dậy, tuy chỉ giáo sơ sơ, nhưng tôi " thông minh vốn sẵn tư trời " nên học rất giỏi. Mỗi khi gẳp quân trộm cướp, tôi giở ngón võ ra , bảo đảm là mọi sự sẽ ổn thoả. Món võ đó là : phải đến trước mặt tên cướp:
- Tấn hai đầu gối xuống đất
- Hai lòng bàn tay chắp sát vào nhau.
-Mắt nhìn thẳng vào tên cướp, và cứ thế mà đưa hai tay lên xuống độ vài trăm cái ( mời bạn làm thử )...
Nhà tôi vừa bị quân trộm cướp lẻn vào khoắng một mẻ, tôi chưa kịp giở ngón võ ra thì quân cướp đó đã trèo thục mạng lên hàng rào đấy kẽm gai mà thoát mất ! Thế có tức không ?
Tôi thật " Ngây Thơ Cụ " vì đã tuổi sáu mươi, chiều chạng vạng tối, mắt loà nhìn ra sân, thấy thằng ăn cướp ( trộm cũng thế,cùng loại ) đang lủi lủi vào cái nhà kho ở cuối sân. Tôi lại tưởng chắc là thằng con nhà hàng xóm , đánh rơi cái gì qua hàng rào rồi vội trèo qua nhặt. (tưởng đang ở bên Mẽo )
Ơ mà vào nhà thì cũng phải xin phép chứ ?... Kìa nó làm gì mà lại lùi ra gốc cây Sung kia nữa ? chắc chắn là quân gian rồi! Eo ơi, nó đang trèo lên hàng rào
-Ê. mày đang làm gì vậy ? ?
Tôi vội gào lên thì nó đã phóng mất tiêu.
Trời ơi, đi săn bắt cướp mà đủng đỉnh như Ả Chơi Giăng (cô đi ngắm Trăng )
Tôi bèn đi quan sát tình hình :Lững thững đi vô chỗ nhà kho, không thấy gì, đi về phía hàng rào, xem nó có rách miếng thịt, hoẳc toạc miếng áo nào không ? Ơ mà nó ở trần mà !
Chết cha, nó bỏ lại cái gì đây ?
À cái Laptop. Thôi rồi,nó bỏ của chạy lấy người,nó không mang qua hàng rào được, nên vứt dưới gốc cây.
Tôi vội ôm laptop vào nhà và gào lên :
-Này, có phải laptop này của ông bà không ? Quân trộm cướp mơí vào lấy rồi bỏ lại ngoài vườn đây.
Ông chủ nhảy phắt lên :
-Chết cái ví của tôi để trên bàn
-Thế là mất rồi, Cả cái điện thoại di động nữa.
Ông có nhiều tiền trong vì không ?
-Khoảng năm trăm đô
-Sợ nhất là mất giấy tờ.
Ông chủ xách cái đèn pin đi ra đường để tìm xem chúng có lấy tiền rồi dục lại cái ví không ?
Ông bảo tôi là ông đã bị trộm vào nhà lấy ví tiền bốn lần rồi, nhưng ở nơi khác, chứ không phải nhà này.Và chúng chỉ lấy tiền, còn ví và giấy tờ thì bỏ lại. Nhưng chẳng tìm được gì cả.
Mất trộm, mất cắp, hay bị mất cái gì đó, đều cảm thấy đau tức khó chịu.
Nhưng tiên trách kỷ, hậu trách nhân.
Thứ nhất cổng không khóa
Thứ hai: nhà đã bị dòm ngó nhiều ngày mà không chịu báo cho Công An Khu Vực, Thứ ba: Để ví tiền tênh hênh ngay trên cái bàn giữa nhà. ( khơi dậy lòng tham cho kẻ khác. Trời ơi ,tức quá, phải chi đừng đóng cái cửa ngang bếp , thì mình đang đứng ở trong bếp đã nhìn thấy nó rồi !
Mất trộm, mất cướp mất cắp, nói chung là mất của thì đau hơn bị đòn oan !
Trong kho tàng Chuyện Cười Dân Gian Việt Nam có câu chuyện hi hưũ như sau :
Cô chủ và con Sen cùng đi trên một chuyến đò. Sen làm rớt cái chìa vôi ăn trầu bằng bạc của cô chủ xuống sông. Sợ bị mắng, nên Sen rất thông minh bèn hỏi chủ: Thưa cô, nếu mình biết cái gì nó ở đâu thì nó vẫn còn đó, không mất phải không ạ ?
-Chứ gì nữa ?
-Vậy thì con biết là cái chìa vôi bạc của cô nó đang ở dưới đáy sông !
Bữa nay tôi phải thưa với ông chủ :
-Thưa ông, ví của ông đâu có mất đâu? Nó đang ở trong túi của tên trộm cướp kia rồi. Của đi thay người ông ạ. Ông tiêu hay nó tiêu thì cũng rưá!
À mà kinh Phật dạy rằng :Đừng lấy gì của ai mà không hỏi người ta trước.
Khác gì lời Chúa dạy : Ngươi chớ trộm cướp, chớ giết người.
Ơ mà quân cướp cạn cướp ngày thì nó làm gì có Chúa có Phật hay Thánh Thần gì đâu cơ chứ ? Rõ Khổ !!











Feb 19, 2011

: EM QUỲNH HƯƠNG ( TRUYỆN CON MÈO TIẾP THEO)


EM QUỲNH HƯƠNG.
Truyện ngắn của Hannah Nguyên .



Tranh Bùi xuân Phái

Con mèo Quỳnh Hương của nhà tôi dạo đó đã được một lần " đi vào văn học " , vì cậu Hoàng em tôi, ( học sinh lớp bốn trường Khiết Tâm ) đã làm luận như sau : " Nhà em có nuôi con Quỳnh Hương mà em gọi là con mèo " Văn chương" . Lời văn ngược ngạo của cậu bị cô giáo mắng cho, mà cậu không cách chi cãi lại được , cô giáo đâu có biết đó là sự thật ?
Vì bắt chuột tài tình như vậy nên đôi lúc Quỳnh Hương bị đi du lịch như là đi tour vậy đó. Bà tôi mượn em vài tuần, sui gia của chị Nguyệt ( mẹ tôi ) cũng mượn vài tuần ! Sau cái lần bị lão bán chuối nhốt " tù cải tạo mút chỉ " em Quỳnh Hương đâm ra sợ Người và khó lòng mà vồ được em , cho nên dịch vụ " cho mượn mèo " tạm ngưng. An Nam ta nuôi mèo để bắt chuột, nuôi chó để giữ nhà , chứ nào có nuôi gia súc làm cảnh đâu ? Cho ăn thì cơm thừa canh cặn , gì không ăn được nữa thì " đổ cho chó, vứt cho mèo " ... nhưng bà tôi lại khác, lúc Quỳnh Hương ở với bà, thì luôn luôn, bà sới cơm cho mèo trước, dầm cá bống kèo kho tiêu cúa bà mà đãi em như khách quý, khiến cho thím tôi nhìn bà rất ư khó chịu. Bà chiều mèo hơn chiều cháu. Người chưa ăn đã lo cho mèo...Em Quỳnh Hương ăn nhỏ nhẻ ( như mèo ) và em có tài bắt chuột, lại không hề ăn vụng, nên Quỳnh Hương được ưu đãi...Thỉnh thỏang, nó cũng trèo lên cây dừa thoăn thoắt mà rượt chim sẻ. Cả nhà thì chỉ có mỗi cô Tỉnh là nói chuyện được với mèo , và mèo cùng nghe lời cô răm rắp, cô gọi :
- Quỳnh Hương này, tôi để cơm đây nhớ... ăn đi không nó thiu ra mất đấy... ăn hết đi, bà trộn cá rồi, ngon lắm...
- Thế là em mèo ngoan ngõan đến ăn cơm không bỏ xót một hột.
Những ngày ở Trung Chánh ; Đi thăm bà và cô, là tôi lại được thấy cảnh nhà quê thôn dã mà tôi rất thích. Trước nhà có cây Lý ( cùng họ với cây mận ) quả sai từng chùm , hoa Lý trắng nhiều sợi li ti ( như hoa Lộc Vừng ) . Quả Lý chín thì trắng mịn, ăn vừa thơm vừa ngọt.và thật mềm ( lạ lùng món quà quê ) .





Hoa Thiên Lý

Bà trồng Đu Đủ, trái cũng lúc lắc. Hàng rào râm bụt hoa đỏ chói chang- Giếng nước sau hè róc rách , cây dừa bên giếng cao chót vót.Sau nhà có bụi tre Mạnh Tông khổng lồ, thân tròn, lá to, những cơn gió lay động cành tre rì rào như nhiều lời thở than... Bà sai cô đi hái măng xào nấu cho các cháu ăn. Cô đủng đỉnh cầm con dao, loáng một cái đã thủng thẳng cầm bụp măng to tướng đi vào. Lũ em tôi ngây thơ hỏi :

- Ủa sao cô hái măng nhanh quá vậy ? Cháu tưởng cô phải trèo tít lên ngọn cây tre mới hái được đọt măng này chứ ?
- Việc gì tôi phải trèo lên ngọn cây tre ? Đi học mà chẳng biết đằng mù nào cả, tre già măng mọc, nghe thủng chửa ? măng nó mọc ở dưới gốc tre này này...
- Hớ hớ...thế mà chúng cháu không biết, tưởng cô phải trèo tít lên ngọn cây !
Cô Tỉnh làm việc nhà từ nhỏ, vì chỉ còn cô là gái, ( chị Nhàn của cô thì đã theo chồng ), các chú thì mất hết từ lúc bé, và bà cần cô đỡ đần, nên lúc nào cô cũng thỏ thẻ :
- Mẹ tôi đi đâu, thì tôi đi đấy...
Cô rất sợ bị bỏ rơi, không nơi nương tựa. Khi cô còn trẻ,cũng có lần người ta mai mối để xin cho cô lấy chồng, nhưng ông bà không gả ( là đúng ) những người bị bệnh tâm trí như vậy, luật pháp cũng không cho phép kết hôn, vì sợ sinh sản ra những trẻ bất bình thường.
- Mẹ tôi đi đâu, thì tôi đi theo đấy. Cô đã phải tâm niệm một điều như vậy để mong luôn luôn theo phụng dưỡng Bà.
Nhưng cuối cuộc đời , cô cũng lại đi trước bà. Tội nghiệp cho cả bà và cô. Ngày đó, chú cũng định cư ở Mỹ mất rồi, bỏ bà và cô ở lại nhờ người quen chăm sóc.
Khi cô Tỉnh trở bệnh vì biến chứng của bệnh tiểu đường, mà người ta không biết, lại đi coi thày bói, nói là cô bị ma làm , quỷ ám. ( bói ra ma, quét nhà ra rác ) .
Vì sợ bị tà ma ám chướng, người ta " Trục Quỷ " bằng cách lấy roi Dâu đánh cô , cho tà ma Xuất. Ma chẳng thấy đâu, chưa xuất thì cô đã quá đau đớn mà qua đời !
Và tôi thù coi bói coi tóan dị đoan mê tín là như thế.
Lúc cô Tỉnh mất, tôi cũng chẳng về dự được đám ma, và cũng chỉ biết cô cũng được hỏa táng. Em Quỳnh Hương rồi thì ở nhà một mình vắng vẻ- Bà cũng bị gãy xương hông mà nằm liệt giường. Ra vào hiu quạnh, em mèo cứ đến nằm dưới chân giường bà, đôi lúc nó cũng đi thơ thẩn , tới bữa ăn lại ngơ ngác tìm cô Tỉnh , nó nhớ tiếng gọi của cô mà thẫn thờ. .. Cái chén đựng cơm có hình con cá, bỏ chỏng trơ... Đâu có ai nói cho mèo biết là cô Tỉnh đã mất rồi ?
Tôi cũng chúa là dớ dẩn . Chỉ vì nhớ đến cô Tỉnh với bài hát ru con mèo. Lại nhớ đến cô qua câu hát ghẹo chị Nguyệt mà viết về con mèo. Tôi xin lỗi ai đó có người thân quen hay chính bạn có tên Quỳnh Hương ...Tôi thật không muốn làm tổn thương quý bạn đã lấy tên bạn mà đặt cho em mèo. Nhưng theo tôi thấy ở xứ Mỹ này, người ta cưng ai thì mới đặt tên con thú cưng của mình bằng cái tên Người Yêu Dấu, rất ư là hài hòa. Ví dụ có con chó cưng tên gọi con Robert ...hay gọi tắt là Rôp Rôp. Thật sự ( dù bạn có gọi hoa Hồng là tên gì chăng nữa , thì nó vẫn là hoa Hồng Xin bạn miễn thứ cho tôi đã gọi em mèo đen dữ tợn là em Quỳnh Hương.



Em Quỳnh Hương

Tôi nhớ đến côTỉnh và miên man nhớ lại những ngày thơ ấu (nghe kể lại ) khi tôi còn bé tí và sống với ông bà nội , sau khi bị một trận ốm la liệt vì bệnh đậu mùa ( lúc tôi hơn một tuổi. ) Lành bệnh thì tôi ăn trả bữa, An Nam ta gọi Recovery là phục hồi sức khỏe, hay ăn trả bữa ( bù những bữa đã không ăn được ) . Hôm đó ông bà đi vắng , cô giữ tôi ở nhà, và cho tôi ăn cơm . Ăn hết bát , cháu lại chỉ cái nồi, cô lại xới cho ăn, và cứ thế xơi hết nồi cơm... Con bé sắp tắc thở vì cái " Trống Cơm " to đùng. Ông bà về nhà thấy cháu thở không được, vội vàng mang đi bác sĩ. Và vị bác sĩ khả ái đó vỗ bụng cháu bảo cháu chẳng có làm sao cả. Nếu cho ăn thêm vào thì chắc khỏi cần mang tới bác sĩ. Ôi cô Tỉnh hiền lành thật thà như đếm ! Ai bảo sao làm vậy. Cô không thể đi học , mà cô cũng có trí nhớ để thuộc những câu ca dao, những bài học thuộc lòng của trẻ nhỏ. Không biết đọc số , nhưng cô nhận ra tiền qua mầu sắc và hình ảnh. " Khôn ngoan hiện ra mặt " chỉ cần nhìn vào khuôn mặt và trông đôi mắt là có thể biết ngay người đối diện có thông minh sáng dạ hay không. Mắt nó có thần. Cho dù được trang điểm , mặc , đội các thứ lên người, nhưng khi trình làng thì con người quê kệch vẫn lộ ra qua ánh mắt .Tôi nói thế vì ngày đó lúc tôi lên tám,thì cô Tỉnh lên chơi ở với gia đình tôi một thời gian ở Đalat. Chị Nguyệt ( mẹ tôi ) hay bày trò, đã đem cô đi phi dê, rồi mặc áo dài lụa quần trắng , vẽ mắt bôi môi, bảo cô đi ỏn ẻn để chụp hình. Cô có tấm hình đẹp như tài tử Xi Cà La Ma và trông như nữ diễn viên chính trong phim cô Tỉnh về nhà quê ! Sau khi chụp hình xong thì cô vứt trả lại hết quần trắng áo lụa cho chị Nguyệt . Một người như cô , chẳng se xua gì đến cuộc sống lụa là chưng diện, có lẽ cô thấy đời sung sướng hơn những kẻ phải lo toan đầu tắt mặt tối. Tôi cho là cái u tối không được khai phá có làm bớt những nỗi suy tư. Nhưng có lẽ người ta cần được suy tư để mà thông sáng . Nét đẹp sinh lực của tư tưởng là nét đẹp tuyệt vời nhất.






.

Nov 30, 2010

CHẢ NEM CHIM GÁY



Ấn, Triện bằng vàng , ngọc của Triều NGUYỄN
hiện dược trưng baỳ trong Bảo Tàng Lịch Sử VN.
Một hôm chủ làm cơm đãi khách
Bảo người nhà liệu cách thịt chim
Thưa rằng xin chủ định xem
Một đôi chim gáy chả nem con nào ?
Một con thì tiếng cao giọng tốt
Một con thì kêu hót không hay
Chủ rằng còn hỏi chi bay ?
Con không biết gáy cho mày vặt lông
Chim bị giết vì không biết gáy
Người không tài lấy đấy làm gương !


Người không tài ! ? Ai là người tài ?... Thiên tài là cả một cố gắng lâu dài . Biết bao nhiêu những danh ngôn ở đời khuyên loài người phải bền chí, cố gắng trau dồi học vấn, luyện tập cái gì thì cũng phải bỏ công phu. Ai cũng có sở trường sở đoản, và nhiều khi từ bước chưa thành công sang đến bước hiển đạt, nó chỉ có một bước lạnh lùng. Tôi không biết mình có tài hay không?, Nhưng thấy những chuyện ở đời, nhiều đứa chẳng tài cáng gì, lại có quyền có chức, và giàu có ...Ngẫm khi xưa, lão Cao Cầu ( trong truyện Thủy Hử) chỉ tài giỏi có mỗi chuyện đá cầu mà sau này làm lên chức Thừa Tướng ! Mở đầu câu chuyện Thuỷ Hử, là cái lão quan ngu xuẩn , nhất định đòi mở nắp cái hồ lô chứa 108 hung thần ở trỏng. Ác khí cuồn cuộn bay lên trời- thành Thiên La Địa Võng... chuyện thật là ly kỳ và hấp dẫn vô cùng. Tại sao thời nào cũng có những ác tinh xuất hiện , để cho những đứa như Cao Cầu " Lũng Đoạn Thị Trường Chính Trị Kinh Tế " ? Nói về những kẻ bất tài mà sao không đem ra làm thịt làm chả nem đi cho rồi ! ( ai mà dám ăn ? ) thì nó chán vạn ! Nhưng mà nó bất tài nó lại chẳng chịu " Thôi thì về đi cày " nó cứ đòi đi xứ cơ chứ ! Đôi khi Ông Tạo muốn chơi khăm là thế !




Trời làm một cuộc lăng nhăng
Ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông.

Trong Kinh Thánh , sách Châm Ngôn còn chép rằng: Điều làm cho đất rúng động và chẳng chịu nổi được là : Kẻ tôi tớ khi được tước vị Vua !
Có lúc tôi tự hỏi cái bài học thuộc lòng lớp Bốn của tôi ngày xưa, cô giáo tôi đã phải giảng ra sao cho việc "Phải là ngườiTài ? "
Con chim kia không có tài hót- chẳng lẽ nó không còn có tài gì khác ? Nó có thể bay cao ? Màu lông của nó đẹp ? Đôi mắt của nó trong ? ...Hay là nó giữ nhiệm vụ truyền giống ? Sao laị lựa một bài học thuộc lòng mà bắt trẻ con phải suy nghĩ mông lung ? Hay là thịt của nó ngon đến độ làm " Chả nem chim Gáy " thì hết xảy ? ?
Người có tài,được biệt đãi.Dĩ nhiên... còn những kẻ vô tài bất tướng , gặp cơ hội lên như diều . Điều đó thật là khốn nạn cho nhân loại !
Năm đó tôi còn bị đi dạy học . Đồng chí Thủ Trưởng của tôi , tức là lão hiệu trưởng , văn dốt vũ dát , không biết học hành đến đâu mà viết một tờ " giấy giới thiệu " không xong ! Tôi được cử đi " Công Ty Rượu Bia " mua nước ngọt cho giáo viên trong trường ( mua cho thày cô bồi dưỡng ! ) Lão hiệu trưởng viết ba lần mà vẫn là " Rựu Bia " ! Rồi lão quê quá bảo tôi :" thôi cô viết hộ anh đi, rồi anh Ký "
Hiệu trưởng một trường Trung Học cũng chỉ tốt nghiệp lớp ba trường Làng ! hỏi sao mà Đất Không Rúng Động ?? Ở những nước dân chủ thực sự , kiếm kẻ hiền tài tuấn kiệt nó đâu có hiếm đâu ? Nhiều hơn lá mùa Thu ! Nhưng ít ra người ta cũng còn biết tự trọng , nếu mình bất tài thì " Về mà đuổi gà cho vợ " để đứa khác nó thông minh giỏi giang ra gánh vác sơn hà !

Đôi lúc tôi ước ao cái nước Nam của tôi có được vị Nguyên Thủ Quốc Gia thông minh một tí, hay là có lòng từ bi độ lượng gì đó cũng được. Giả dụ được như Minh Trị Thiên Hoàng , dám khuyên cả nước thắt lưng buộc bụng , dành tiền mua sách vở giấy mực, khuyến khích cha mẹ chăm sóc cho con cái học hành. Vì chỉ có Học mới tiến bộ . Rồi thì tiểu sử của ông to bà lớn đó sẽ được ( có cái gì ) đề cao cho con cháu noi theo . Ôi nhưng đó cũng " Chỉ Là Mơ Qua " Nói thật , nếu tôi có bị treo hình ai đó trong nhà , mà người trong ảnh không ra cái Thá gì, Lười biếng , Nhậu Nhẹt, Phét Lác, Cẩu Thả ,Gian Dối. Thì " các đấng tôi sinh thành ra " tức là lũ con cái của tôi ! sẽ bảo :
Bé không học, lớn sẽ giống Ông ( Bà ) này !
Vì vậy tôi rất sợ không bao giờ dám treo hình tôi ở trong nhà !
Trời hôm nay xanh trong... nắng vàng rọi bóng lá, tàu lá chuối mềm mại sát cánh bên nhau . Dàn Thiên Lý cũng xanh rờn rợn lá và hoa vàng lấm tấm... Cảnh đồng quê để tôi liên tưởng đến đời sống thôn ổ . Ngày xưa, ông cha ta luôn một lòng hiếu học. Ngườikhông biết chữ, thì mong sao cho con được học , đỗ đạt thành danh. Kẻ được đi học thì mong được học tới nơi tới chốn và làm vinh danh cha mẹ. Người nước Nam luôn coi trọng sự học và nhờ sẵn thông minh nên sự tiến bộ cũng có phần khấm khá ! Tôi cứ nghĩ như vậy để quên cái buồn của một kẻ Vong Quốc Suốt đời làm thân du mục. Tôi hy vọng ngày nào còn sống, được trở lại quê nhà, tôi không thấy tủi vì thanh niên Việt Nam sao còm cõi và xấu xí quá ! Đã chẳng đẹp trai chút nào , đã thế lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc ! khói sặc sụa. Hàm răng không sún thì xỉn ! và mồm miệng có đẹp mấy thì vẫn hôi khói thuốc, bẩn nhất là luôn miệng chửi thề ! không biết ngượng ! Ít ra, đi đến đâu, nếu thấy đám thanh niên nam nữ có nét thanh tú tự trọng, thì mình Vinh Dự là người Việt Nam biết mấy! ?


Tác giả

Ở các nước tân tiến, dĩ nhiên là họ dư tiền cho công dân của họ đủ diều kiện đến trường. Trẻ được học miễn phí đến hết bậc trung học ( và còn giáo dục cưỡng bách ) lớn học đai học, nếu lợi tức thấp, họ được chính phủ tài trợ . Một là cho vay ( không lãi xuất) hai là cho học bổng rất chu đáo để tạo điều kiện cho sinh viên tốt nghiệp đại học.
Tôi chợt nghĩ, xưa kia ông cha ta bị thực dân bắt làm nô lệ , lớp thanh niên ngày đó có theo Tây học thật, nhưng tinh thần bài Tây và chống lại kẻ thống trị hà khắc lúc nào cũng dâng cao ! và họ cũng luôn luôn chứng tỏ tinh thần hiếu học, cùng sự thông minh sáng dạ của người Việt Nam. Lớp người trước so với bây giờ có gì khác không ? Tự hỏi và cũng đã tự trả lời. Muốn nước Việt mau hùng tiến bằng các nước bạn láng giềng ( Thái Lan, Nam Hàn , Nhật Bản ... ) tôi thiết tưởng chẳng gì hơn là khuyến khích con em cháu chắt , nuôi dưỡng sự Học. Làm sao giúp được cho trẻ đủ điều kiện đến trường, đủ ăn , đủ mặc, và đủ sách đèn.. Ai chẳng muốn Vươn Lên ? Và hãy tự làm " Lương Sư " để thấy được " Hưng Quốc "