Showing posts with label An Khanh- truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label An Khanh- truyện ngắn. Show all posts

Oct 15, 2011

Thơ Ấu - Bài của An Khanh




Thơ Ấu
An Khanh

18 Halloween Wallpaper - Halloween Digital illustration no70470
Lúc tôi có trí nhớ và thường lưu giữ những chuyện ngày xưa do mẹ tôi kể lại . Không hiểu tại sao , trong tôi vẫn luôn nhớ hòai chuyện ông ngọai . Theo lời kể , thì ông ngọai là người rất có hiếu, ham học và cùng rất thành công . Ông tôi là con một của bà góa. và bà cụ cố đã vất vả nuôi con ăn học . Ông đậu bằng tham tá và là công chức của sở lục lộ thời Pháp thuộc . Không những giỏi chữ Pháp , ông còn biết chữ Hán và biết xem tử vi bốc phệ ! Mẹ tôi gọi bố mẹ là Thầy Me ,nghe cũng hay hay ...
- Lúc tôi lên năm lên sáu , cứ mỗi ngày sau bữa cơm chiều, bọn tôi lại nhao nhao bắt mẹ kể chuyện ngày xưa . Mẹ tôi thong thả :
- Ngày xưa ấy mà , thầy tôi hay giảng cho các con món gì ăn ngon và bổ... Dì Ngân là cô em út hay hỏi thầy :
- Thưa thầy rau muống có bổ không ạ ? Trứng có bổ không ạ v.v ...
- Thầy thường trả lời : Bổ lắm con ạ .
- Có bữa dì Ngân lại hỏi thưa thầy nước luộc rau có bổ không ạ ?
- Cũng bổ lắm con ạ .
- Thế là dì Ngân húp hết bát nước rau . Đêm hôm đó dì đái dầm ướt sũng !
- Các anh chị của dì đã đặt ra bài hát ghẹo trêu như sau :
- Bổ lắm con ạ, bổ âm bổ dương bổ giường bổ chiếu .... Thú vị tình thâm , có cô đái dầm thú vị tình khai ...
Chuyện dì Loan ,dì Ngân , hai cô em gái của chị Nguyệt . lúc hai dì có cháu đầu là chị nhớn của tôi . Các dì cưng cháu lắm mà cũng bắt ne bắt nét từng chút . Mẹ tôi kể lúc hai dì đi chợ ( chẳng biết bao lâu ) bèn lấy phấn vẽ một vòng tròn, bắt cháu bé đứng vào đó mà chờ !
- Cháu cũng cứ đứng mà tấm tức không dám đi ra !
Tôi thích nhất chuyện cậu Châu giả làm thầy bói để vồ tiền của bà cố .
Bà cố , tức là bà nội của mẹ tôi , đã già , mắt lòa chân chậm và ở chung với con cháu . Bà cố rất thích xem bói . Cậu Châu đã đạo mạo đóng vai thầy bói đeo kính đen mặc áo thâm đi ngòai đường gõ leng keng... Các cháu ở trong nhà xúm vào nhắc bà gọi ông thầy vào xem bói rất giỏi ! Thày này có tiếng !
- Vì là người trong nhà nên cậu Châu nói điều gì cũng trúng phong phóc !
- Bà cố cứ súyt xoa : Gớm chịu thầy , nhà thầy nói đúng quá !
- Bà lần ruột tượng để lấy tiền ra thưởng thì cậu đã vồ ngay lấy mớ tiền của bà mà vùng lên dông tuốt !
- Đùa dai như thế nhưng sau đó cũng phải trả lại cho bà không thì chết đòn !
- Cậu Châu là vua đùa dai có tổ chức ! Hàng xóm nhà chị Nguyệt ( mẹ tôi tên là Nguyệt ) có vài anh thanh niên để ý chị . Cậu Châu bèn lấy áo dài của chị Nguyệt mặc vào , đội nón lá e ấp ngồi bên thềm nhà , còn giả vờ xõai đôi tay gầy ! làm các chàng lượn qua lượn lại định sấn vào " Xin đôi bàn tay " ...Nhưng lúc xích lại gần thì cậu bỏ cái nón lá ra và cười lên hinh hích . Cũng may chưa bị các cây si đó cho vài cái đạp .
Ngòai những chuyện cười bể bụng , chúng tôi còn được nghe chuyện ma ! Kho tàng chuyện ma của chị Nguyệt kể cứ y như thật .
- Chuyện anh bếp và chị Sen bị ma nhát
Từ nhà xuống bếp , phải đi qua một cái sân rộng , giữa sân có một cây Ngọc Lan cổ thụ , hình như cây sống lâu đời nên thành " Yêu Quái " Cứ anh bếp từ trên nhà đi xuống gọi chị Sen , mới đến cây Ngọc Lan thì đã thấy chị Sen ở trên cây ngồi cười hì hì !
- Anh bếp ù té chạy xuống bếp thì đã thấy chị Sen đang ở trong bếp !
- Ma quỷ thật . .. Chuyện có thế mà lúc kể , chị Nguyệt còn cười răng trắng ởn , làm lũ trẻ con sợ rúm người lại ngồi ríu vào với nhau không dám đi tè một mình !
Theo lời kể của chị Nguyệt thì ông ngọai tôi , vì biết bấm độn và đóan số tử vi và biết rằng gia đình ông chẳng bao lâu nữa sẽ mất người nội trợ , ông biết số mệnh của vợ ông rất mỏng - Biết vậy để mà buồn , ông đã thu xếp" Trao Ấn Từ Quan " về quê mà ẩn dật . Các con ông đều xin thôi học , ông tự Home school các cậu ấm cô chiêu hết . Chị em của chị Nguyệt có tên như sau : Minh Nguyệt Châu Loan Dũng Dĩnh ( Dùng Dình ) Ngân ... Dùng Dình không có , chỉ thêm vào vì dì Ngân ra đời thua các anh chị rất nhiều tuổi .
Chị kể vớichúng tôi cạnh nhà hàng xóm có nhà cô Hảo cũng nhiều tên gọi ngộ nghĩnh như sau : Huấn Hồ Hảo Hải Hà Hiến Hương . Bà Hảo và chị Nguyệt là bạn láng giềng mà sau này di cư vào Nam hai bà có gặp lại nhau !
Ông ngọai phiêu linh thấy thời gian có đầy đủ vợ con dưới một mái ấm gia đình cũng chẳng còn bao lâu , nên ông cố tìm cách gần gũi vợ con nhiều hơn nữa , và chỉ khi nhận biết rằng mình sẽ mất , thì mới quý những gì mình đang có .
- Bà ngọai sanh đến dì Ngân cuối cùng rồi thì bị băng huyết và mất ngay sau đó .
- Ông ngọai gà trống nuôi con ... can đảm và đầy nghị lực ....
Chuyện ma của chị Nguyệt rùng rợn nhất là chị thấy con mèo đen cầm cái gậy chống đi quanh nhà ... ngay cái hôm bà ngoại mất . Con mèo đen vẫn là huyền thọai ma quái ... Nó có liên hệ gì với quỷ xứ yêu ma hay chỉ vì nó có màu đen huyền bí , đôi mắt xanh man rợ và tiếng gào thét rợn người trong những đêm khuya thanh vắng ? Tuổi thơ của tôi chất chứa nhiều huyền thoại ..
.
An Khanh.

May 31, 2011

Chuyện Tháng Sáu - An Khanh


CHUYỆN THÁNG SÁU.
AN KHANH
Tặng các bạn có sinh nhật tháng sáu.
Riêng tặng TUL và HAT

TUL, AK và HAT
Việt Nam trọng ngày chết hơn ngày sinh , nên mãi đến năm tôi lên chín tuổi , lần đầu tiên tôi nhận được món quà sinh nhật ! lạ lùng và bỡ ngỡ , sung sướng đến hốt hỏang .
- Ủa thế ra mình sinh tháng Sáu ?
Món quà sinh nhật đầu tiên trong đời tôi,là do chị nhớn của tôi thân tặng ! Chị ấy dạy cho tôi biết kỷ niệm ngày sinh của mình với đầy nỗi hân hoan . Gói quà bọc một con mèo xanh thủy tinh trong vắt và kiều diễm đến não lòng . Chị khéo đánh vào tâm lý ưa thích những vật kỳ lạ nhỏ nhắn xinh xinh với đầy trí tò mò và tưởng tượng... Nhưng mà rủi cho tôi làm sao , vì mừng quá đến vụng về , tôi làm rơi chú mèo thủy tinh xuống đất , chú ấy bị gẫy đầu , và tôi cứ thế mà cầm con mèo gẫy khóc rưng rức ! Làm sao mà gắn đầu nó lại được đây ??
Những năm đời qua đi ... Giờ thì lại đến tháng Sáu ,và tôi đã kỷ niệm sinh nhật sáu mươi lần ?
Tháng Sáu mùa Hạ , nắng gắt gỏng ,nhưng đó là mùa của trái chín . Những trái chín sắc vàng ngon ngọt : Xòai Cát , mít , thơm , Sầu riêng , chuối, bon bon ... Tôi phiêu bạt đã lâu và lần đó trở về quê cũ , xôn xao hai bên thành - Tiếng người nói ngôn ngữ của chính mình . Tôi gặp lại bạn bè , mối giây liên hệ từ những ngày thơ ấu ! Tôi có nhiều bạn ,có lẽ bởi tính tình dễ dãi , ưa chiều bạn ( hơi nhu nhược ) và tốt nhịn ! nên mọi người chấp nhận làm bạn với tôi dễ dàng !
Học thầy vui có bạn
Đua bạn học không chán
Bạn hiền ta kính yêu
Bạn dở đừng thân thiết !

Mây được mặt trời chiếu vào rồi mới thành Ráng , Suối treo vào đá rồi mới thành Thác. Cũng là vật đó mà gởi vào một cái khác thì có tên khác , cho nên cái đạo bạn bè rất quý.
( Một Quan Niệm Sống Đẹp của Lâm Ngữ Đường )
Thuở mười một mười hai tuổi, tôi theo học lớp luyện thi vào lớp sáu . Cái phòng học dài và nhỏ , không có cửa sổ , chia thành hai dãy bàn , một cho nam sinh và một cho nữ sinh . Tôi ngồi bàn ba ( để tránh bụi phấn ) Cô em ngồi cạnh tôi có đôi mắt to đen , tóc dài,miệng rộng , có tên là Ánh Tuyết . Đặc biệt trong những giờ ra chơi , Tuyết vẫn ngồi lỳ trong lớp ,không chịu ra ngòai ngóng khí trời trong lành gì cả ! Sau này chơi khá thân , Tuyết mới đưa cho tôi xem hai bàn tay , mỗi tay có sáu ngón của Tuyết ( Ngón dư thừa mọc cạnh ngón tay cái ) có thế mà Tuyết sợ bạn bè trêu chọc. Ngồi trong lớp,lúc ghi chép học bài làm tóan , thì đâu có ai để ý đến ai ? Tôi hơi ái ngại nhìn Tuyết , nhưng không hề có một câu bình phẩm hay an ủi ... Tuyết đã chọn tôi làm tri kỷ để kết bạn thân , một thứ bạn thân có thể tin nhau mà gởi gấm những điều khó nói ! Tuyết học khá , làm tóan nhanh và đúng . Tôi không biết sau này Tuyết thi vào trường nào ,nhưng trong tôi luôn nhớ câu chuyện " Bí Mật " của người bạn bị mang dị tật . Tôi đã nghiệm thấy ở đời mà giao du được những bạn bè Tốt thì thật không có cái vui nào lớn hơn !
Ngày đó em Tuyết là bạn thân giao để gởi cái " dư thừa " khác đời của em cho tôi ,chờ một thông cảm thương sót. Tôi được biết : trên đời có ba thứ bạn , có bạn thì giống như lương thực , thiếu thì sống không nổi ! Bạn thì như thuốc men , thỉnh thỏang mới cần tới , và có bạn thì như con bệnh , không bao giờ mình muốn bị gặp ! ( Salomon Gabirol )
Tôi muốn nói đến một thứ bạn giống như con bệnh , không bao giờ mình muốn có mà lại Bị Có , đó là bạn ăn hiếp hay còn gọi là Bully ( tiếng Mẽo ) Lớp trưởng lớp ba của tôi , hồi tôi còn học trường Đòan Thị Điểm ở Đà Lạt . Nó làm lớp trưởng thì kệ nó chứ , cớ đâu nó bắt mình ra đón nó từ cổng trường , nó quẳng cái cặp, bắt mình xách vào lớp , sau đó còn phải " Cúng " cho nó các thứ ngon vật lạ mà mình được đem đến trường . Ví dụ tiền ăn quà, bánh kẹo , hay bút chì màu thơm . Em Xuân ăn hiếp vì có lẽ tôi nhu nhược và hiền lành quá . Cừu non dưới hàm răng sói già !
- Mà sao mình không vùng lên ? hỏi tại sao lại phải triều cống ?
- Cứ nói thẳng : Tao thấy mày bệnh quá ! Tao không dám đến gần !
- Đó là thứ bệnh tự cao tự đại , tưởng mình hơn mọi người !
- Suối treo vào đá rồi mới thành Thác . Mà nước bám vào ống thì thành ống nước !
Nếu mình là ống mà bị nước dơ bám vào thì mình thành Ống Cống !
- Ở bầu thì tròn , ở ống thì dài là như vậy ! Cho nên phải cẩn thận khi chọn bạn mà chơi .
Ngựa chạy có bầy, chim bay có bạn . Lòai người sống hợp quần nên ý thức được sự làm bạn chung sống với nhau là cần thiết . Trong kho tàng văn học Việt Nam có chuyện bạn hiền Lưu Bình & Dương Lễ là một câu chuyện đặc biệt về tình bạn đầy lòng nhân ái. Giúp bạn cách hay ho nhất không phải chỉ có cung phụng , chiêu đãi mà còn phải khích lệ đỡ đần . Đôi khi còn phải giả vờ hất hủi để ngầm khiển trách những cố tật ham vui của bạn !
Họp bạn mà vui là vì các bạn tụ tập tổ chức một cái gì đặc biệt . Ngày đó chúng tôi cộng tất cả ngày sinh của các bạn đang có mặt ở VN ( sinh tháng Sáu ) Đâu khỏang năm em.Rồi chia cho năm và lấy ngày đó tổ chức sinh nhật chung . Rủ nhau ra tiệm ăn chả giò nem cua bể ! Ăn xong về nhà em Dung , sau đó có màn cắt bánh sinh nhật chung nữa chứ , rồi rủ nhau ra trước sân ngồi tán dóc tới khuya..
..
Đêm thơm như một dòng sữa...
Lũ chúng em ân cần rủ nhau ra trước nhà...
Dạ Lai Hương . PD.

Nhóm thân hữu chúng tôi đã tìm về bầy gặp nhau nhiều lần như vậy. Mãi sau này tôi mới biết em Thảo Uyên cũng sinh nhật tháng Sáu với tôi . Gởi một thiệp mừng , một lời chúc , một món quà ...Không thể nào ý nghĩa hơn là viết một đọan văn cho bạn . Tôi với Thảo Uyên học với nhau từ đệ thất , cũng chẳng gọi gì là thân mật , vì năm đó Thảo Uyên ngồi gần bàn với cái em lớp trưởng to đùng tên là em Diệm ! Mãi đến năm đệ ngũ , chúng tôi tình cờ ngồi túm tụm vào một góc và trở thành thân thiết từ đó . Có lẽ thân vì hai đứa thích làm văn thơ gởi cho báo Sống . Thảo Uyên còn có bài thơ đăng báo Mê Linh từ năm đệ ngũ , mà tôi đã nhớ như sau
:
Thơ Áo Trắng

Áo trắng Trưng Vương
Bay trong khung trường
Ngỡ thiên thần hiện
Mang ngàn yêu thương

Màu trắng trong lành
Ru đời niên thiếu
Màu mây thu yêu
Áo em một chiều

Nắng ngả trên áo
Gió thổi mơ hồ
Nụ cười hoa nở
Đem đề vào thơ...

Áo trắng Trưng Vương
Bay trong khung trường
Ngỡ thiên thần hiện
Mang ngàn yêu thương...


Hồi đó tôi phục Thảo Uyên , làm thơ dễ như ăn đậu đỏ bánh lọt ! Và năm đó tôi cũng được đăng một đỏan văn tựa đề " Mây Cuối Hạ " vào báo trường . Sời ơi ! các bạn có biết niềm vui của tụi tôi nó khủng khiếp đến thế nào không ? Thày cô nào vào lớp cũng được chúng bạn khoe :
- Thưa cô , lớp chúng em có bài được đăng báo Mê Linh đó cô !
Ngây thơ quá đỗi là ngây thơ ! Sau này khôn lớn , Thảo Uyên có sáng tác truyện dài ! Lúc viết xong cũng kể cho tôi nghe cốt truyện lâm ly bi thiết thời chinh chiến ... Tôi chưa đọc , nhưng nghe đến chuyện tình thì không thích mấy nên phang một câu :
- Chuyện của mày , sao tao thấy nó cải lương quá ! đáng dục vào thùng rác !
Tôi thật là vô duyên và quá ư ngạo mạn !
- Vậy mà em Thảo Uyên không giận , cũng nghe lời đường mật đem vứt tác phẩm đầu tay của mình vào sọt rác. May chưa bị đem đi recycle , thì có nhà xuất bản bằng lòng in nên Thảo Uyên lại lục thùng rác ra đem bán, vì thế mà em vẫn có truyện Người Tình Tuyệt Vời. Truyện ăn khách và nổi tiếng vì Lính và sinh viên thời đó thích đọc . Cũng may em Thảo Uyên cũng chẳng giận tôi cái kiểu ăn nói phũ phàng bặm trợn !
Cầm Bút viết văn là cầm lấy cái bất hạnh ! Cụ Võ Phiến đã khẳng định như vậy .... Nên Thảo Uyên và An Khanh chỉ cầm bút " viết chúc chúc ... " rồi quẳng bút đi làm chuyện khác. Cầm bút mua vui một vài trống canh , không dám đi xa hơn để mà bất hạnh suốt đời !
Nói đến bất hạnh , tôi có nhiều người bạn " giữa đường đứt gánh tương tư . " Trong đó phải kể đến em Hòang Anh là kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi rất sớm , và cuộc đời em không biết có phải vì cầm bút viết văn hay sao mà cầm cái bất hạnh hơi kỹ ! em làm góa phụ bên song đã lâu ! Một nửa đời trước, học cùng lớp , biết tên biết mặt nhưng không chơi chung . Nhưng nửa đời sau, hình như hữu duyên thiên lý năng tương ngộ ! Tôi đã rất thân với Hòang Anh sau này . Tuy nhiên đôi lúc nghĩ lại thấy mình già đầu mà vẫn còn ấu trĩ như con nít lên ba !
Hồi mới gặp lại em Hòang Anh ... Lúc đó các em đã sấp sỉ sáu bó, cụ ấy thỏ thẻ bảo tôi
- Chi à... Chồng tớ mất rồi đấy !
- Tôi đang nhai chả giò nem cua bể nên hờ hững đáp :
- Thế hả ??
Mà bụng thì nghĩ thầm : Chồng mất thì có sao đâu nào ?
-Trời ơi , có ai mà vô tâm đến như thế không ? Đáng lẽ mình phải tìm một vài câu an ủi , chứ có đâu thói đời làm kẻ vô tình quá mức ! Sau này chơi thân , để tỏ lòng hối lỗi, tôi luôn tỏ cho bạn biết sự thông cảm và khâm phục con người đầy nghị lực của bạn , sống cảnh góa bụa cô đơn mà nuôi con ăn học thành tài . Tôi xin phép viết những dòng này thay thiệp chúc mừng sinh nhật tất cả các bạn đã cùng sinh tháng Sáu với tôi. Tình bạn bất diệt ! có hơi cải lương một chút nhưng mà ai cũng mong điều này sẩy ra ...
Ăn Cam bỏ vỏ the the...
Qua chốn bạn bè bỏ kẻ tham hư..
Bạn hiền ta kính yêu,
Bạn dở đừng thân thiết...
An Khanh ( LHC )


May 7, 2011

Có Mẹ Ở Nhà ...



Có mẹ ở nhà ,có cá mà ăn...
An Khanh


Câu tục ngữ này dành cho những đứa con nhà nghèo, vì cá thường rẻ hơn thịt , và mẹ nghèo thường vào bếp nấu nướng hơn .Ngày đó tôi đang học thi ở Long Hải.Học thi luôn luôn như phải chui vào một xó nào đó mà dùi mài kinh sử, bốn bề thanh vắng,không bị bạn bè rủ rê cà phê cà pháo, hay cine rạp hát gì hết...Trốn ra biển mà học thì quả là chí lý vô cùng. Học thi nên mẹ tôi ưu tiên lắm lắm , bà cứ để yên cho ngồi học, không sai bảo hoặc bắt vào bếp nấu nướng... Lúc đói thì bà đã nấu sẵn từ hồi nào, tôi lò dò xuống bếp bốc bải ăn qua loa rồi lại tiếp tục ngồi " Vẽ chữ Hán " và tụng những câu như : " Kê minh tức khởi, Xái tảo đình trừ, Yếu nội ngọai chỉnh lý .." nghĩa là gì thì các bạn tự đóan ! Tôi đã chữ trả Thầy hết rồi ! Năm đó học Văn Chương Việt Hán , nên mới khổ đời như vậy ! Và còn khổ tâm hơn là phải ngồi trong nhà ,nhìn ra xa xa kia là biển cả mời gọi vẫy chào.Thèm ra biển rong chơi mà phải tự mình cột mình vào cái ghế, ngồi học như thiền sư Muji !..
Mẹ tôi đi đâu về, tươi cười xách một gói thức ăn . Tôi lơ đãng hỏi :
- Mẹ mua gì vậy ?
- À có cá Rựa tươi ngon lắm...
- Cá Rựa thì chỉ có làm chả...
- Ừ để mẹ làm chả cá cho Hà ăn !
Sung sướng quá, tôi tắc lẻm ,vì đã lâu không được ăn cái gì ngòai cơm gạo lứt muối mè. ( tôi có ăn uống giản tiện để có nhiều thì giờ học thi ) .Ngày đó mẹ tôi thất nghiệp đã lâu,nhà đến lúc hàn vi sa sút. Lũ chúng tôi còn đang học hành chưa ra ngô ra khoai gì cả...Nhưng vẫn tiếp tục theo đuổi việc học ! Tôi suốt ngày ngồi học,còn mẹ tôi đi đâu ? làm gì ? Sao biết được ? Chỉ nhớ rằng sau đó bà đã làm món chả cá mà tôi nhớ đến bây giờ.
- Cá Rựa mình dẹp dài , nhiều xương, vì mới lưới lên nên thật xanh tươi. Xẻ cá rồi dùng muỗng nạo hết thịt,trộn tiêu muối hành... cho đều, viên thành những viên nhỏ và chiên . Nhưng hôm đó tôi ăn chả cá nướng ! vì không có dầu mỡ gì hết , hóa ra lại càng thơm lừng ngon ngọt hết biết. Tôi nhớ mãi , hai mẹ con hủ hỉ trong cái bếp tồi tàn, và tôi nghiệm thấy vì sao " mồ côi cha ,được ăn cơm với cá . "
Tôi không nói đến hy sinh hay bổn phận trách nhiệm làm gì . Chỉ biết cảnh mẹ góa con côi là một hòan cảnh vô phước bất hạnh. Mẹ tôi không muốn những đứa con phải bất hạnh hơn nếu bà đi thêm bước nữa và phải chia xẻ tình cảm cho người khác !
- Cá Chuối đắm đuối vì con...
- Và đã như vậy bao nhiêu năm rồi ? chăm chút tảo tần nuôi con ăn học.
Có ai trên đời chưa bao giờ nói hay nghĩ đến mấy tiếng : " Tội nghiệp mẹ tôi ! " Nhất là đó lại là một bà góa còn quá trẻ ( 32 tuổi ) . Tôi đã nhiều lần " tội nghiệp mẹ ! " . Hai chữ tội nghiệp tôi dùng để nói lên những khốn khó của cuộc đời góa bụa . Theo tự điển thì Tội Nghiệp là đáng thương vì gặp phải cảnh ngộ đau khổ , không may. Đôi khi còn được hiểu là vì có tội mà chịu một nghiệp chướng ! Nhưng theo nghĩa thường thì tôi hiểu tội nghiệp là Thương Quá Sức vì thấy người ta khổ .
Tội nghiệp mẹ , nhưng khi tôi nhìn tôi trong gương mà thấy những nét già nua của tôi sao giống hệt mẹ thì tôi sợ lắm. Tôi không coppy được những nét tinh anh mà lại sao bản chính những cái giống Xấu ! ví dụ : mắt ( bây giờ ) nhỏ sụp xuống là thể hiện bản chất đam mê tội lỗi mà khó từ bỏ ( ví dụ mê tiền ! ) . Môi dầy tham ăn ! Cái cười nửa miệng ưa ngạo đời bằng những Ranh Ngôn Tục Ngữ ! và tôi sợ nhất là nếu tôi giống mẹ ,thì tôi sẽ phải nằm ở nhà già Nursing Home tới ba năm một tháng ! Nhà già ... Kinh khủng và rùng rợn !
- Một mẹ nuôi được năm con - mà sao năm con không nuôi được một mẹ ?
Chẳng dám trách cứ gì ai , nhưng chúng sinh là thế đó. Các con đã vì nhập vào một cuộc mưu sinh của guồng máy khổng lồ - đã gởi mẹ vào nhà già dưới sự săn sóc của chính phủ.
- Khi đã lâm bệnh nặng , không cả ăn uống được , chỉ còn nằm một chỗ như bé bự . Sống đời thực vật ...Có khổ không ?
- Nằm đó hai mắt nhắm nghiền ...có lay dậy cũng chỉ tỉnh táo được vài giây ,rồi lại thiếp đi .
- Sống đời thực vật thì sống làm gì ? nhưng ai có can đảm mà bỏ những tube feeding ra khỏi người của cụ ?
- Nằm mãi sinh ra những bệnh trên giường ( bed sore ) Lưng và mông sẽ bị lở lóet... Người xưng phù vì ứ nước,trông nặng trịch. Đời sống đó còn gì là đời ?
- Tôi nghĩ miên man để tìm ra được một định nghĩa về cuộc đời ! Đời là một thách đố ? Hãy đương đầu!
- Mẹ tôi đã đương đầu với những thách đố muôn vàn hiểm trở. Cuối cùng cũng đã vượt qua được những thách đố , các con cũng đã ăn học nên người . Đời là một hy sinh ? Hãy dâng hiến. Tội nghiệp mẹ , đã dâng hiến hết cả cuộc đời chỉ mong sao các con được no ấm , được học hành ... Đời mẹ đã là gương sáng cho tôi luôn nhìn đó noi theo sự cố công vượt khó và lòng hy sinh vô bờ.
- Riêng đối với tôi, đời là một giấc mơ - Hãy thực hiện... Tôi sẽ thực hiện điều Thiên Chúa hay Đức Phật đều đã dạy : Hễ điều gì mình không muốn - Thì đừng làm cho kẻ khác !





Có thể đây là hai mẹ con em Quỳnh Hương chăng?


May 3, 2011

Tùy Bút Tháng Năm. An Khanh.

TÙY BÚT THÁNG NĂM
AN KHANH



Đất trời luân chuyển, hết Đông sang Xuân lại đến Hè. Thế là tháng Năm đã trở lại :

- Buồn vì một nỗi tháng Năm.
Chưa đặt mình nằm gà gáy chim kêu...

Ngày mau sáng để mà trở dậy thưởng thức đất trời. Tôi ở một nơi gọi là Thiên Đàng .Tiếng Mỹ bảo là Paradise...Nơi chốn để hoàn toàn yên nghỉ , đẹp đẽ và thoải mái...Ơ mà cảnh đẹp thật, liễu xanh , thông xanh...cỏ xanh và mây xanh...Đường vô xứ đó quanh quanh...Không một bóng người , chỉ mình tôi đi trong cô quạnh . Còn chốn trở về...Từng không hun hút, với căn phòng nhỏ , khung cửa sổ nhỏ , đất trời thu lại với tĩnh mịch của lá non ngoài ô cửa , lá vẫy chào nhởn nhơ chờ đợi , chờ tôi đứng trong khung cửa mà ngắm nhìn lá thiết tha... Tôi gọi đó là những phút "Lên Khung ". Định nghĩa của tự điển tiếng Việt : Lên Khung là ăn mặc sửa soạn tạo ra một vẻ trịnh trọng khác thường , vậy mà nhà tôi ( gia đình tôi ) có rất nhiều người hay là gần như mọi người ai cũng lên khung ...Khung được đọc ngược lại , vídụ : Khung Ngà là Nga Khùng. Khung Chì là Chi Khùng... Đôi khi phút lên khung của tôi là tự mình đứng bên khung cửa mà nhìn trời hiu quạnh... Ngoài ra, sự lên khung chắc chắn phải là làm những việc gàn dở khác thường. Ngày đó, nếu chị Nguyệt làm nhiều trò kỳ quái, kê bàn dọn tủ - xoay đổi mọi vật trong nhà khắp nơi, thì chúng tôi biết là chị lại lên khung Ngà thước Ngọc ! Vốn dĩ tên trong giấy tờ của chị là Trần Thị Nga! Thế là chị giận lắm và gọi lại tôi là Khung Chì , đối chọi hy hữu và hoàn hảo với khung Ngà .
Trong đời người ai không một lần Lên Khung ? Nếu không ăn mặc sửa sọan tạo ra vẻ trịnh trọng khác thường - Thì cũng một lần nào đó thất thểu tang thương, một lần thất vọng, thất bại, thất tình !? Tôi bảo cái tên Tào Tháo có một câu đáng để suy ngẫm: " Thà ta phụ người hơn là để người phụ ta " Thuyết Phụ Bạc này để đối phó với cái lòng người vô thường... Những sự phản bội trắng trợn làm mình đau lòng, nhưng nếu cứ phụ người trước thì thật là một kẻ phản trắc vô lương tâm , đôi khi còn gọi là tráo trở. Thử nghĩ coi,nếu mình bị phản bội thì ôi thôi nó đau còn hơn Hoạn ! bất cứ bị phản về việc gì !!
- Bị tình phụ , cũng sẽ phát điên phát khùng lên . Tại sao thất tình nó lại đau đớn như vậy nhỉ

Rồi tình phụ cũng trở thành quen thuộc
Tim dỗi hờn cũng chỉ thốt hoang sơ
Những đương nhiên đến chẳng hẹn giờ
Anh chỉ biết phụ em muôn thuở.
( Thơ của Hà )
Có những chuyện tình phản trắc mà người bị phản đã phải chịu chết tang thương, như chuyện Trọng Thủy Mỵ Châu. Lịch sử tình báo gọi là Man nhân kế (man là người đàn ông dã man hay man trá ). Con gái An Dương Vương là Mỵ Châu được gả cho Trọng Thủy con Triệu Đà vì hai bên đều không muốn chinh chiến nữa (Triệu Đà đã thua lắm phen vì An Dương Vương nhờ có cung thần , lấy móng rùa linh làm nỏ nên mấy lần đánh lui Triệu Đà ) Trọng Thủy về gạt Mỵ Châu ăn cắp cung nỏ thần . An Dương Vương hết phép , sau phải thua, đã mất nước còn mất cả con ! Đàn bà lẽ thường hay bị đàn ông lừa , lừa từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn và bị phản bội đau đớn thế mới gọi oh MAN ( tiếng Anh) hay tiếng Việt cũng không thua là MAN NHÂN KẾ.
Trở lại chuyện Khùng . Tôi giải thích chữ khùng có nghĩa là làm một việc gì đó không bình thường như mọi người đang làm . Ví dụ Khanh khùng , Khung Khành hay cô Năm Choắt . Một hôm nhân dịp sinh nhật của cô, tôi tặng cô một đôi dép gọi là slipper, cô thích màu tím và màu hồng nên tôi đã lựa màu hồng cho đôi dép đẹp . Ngày kia đến thăm cô, thì cô ra đón tôi với đôi slipper màu hồng đó và còn cẩn thận lấy hai bọc nylông bọc vào đôi chân mang dép hồng, nhìn giống như "Hủi Đi Chợ Trưa "! Tôi không nhịn được cười và hỏi :

- Chân bà làm sao thế ?
- Đâu có làm sao đâu ? Tôi sợ đi nhiều nó cũ bẩn hết dép , nên lấy bao nylông bọc vào.
- Bẩn thì giặt đi chứ cớ sao lại phải mang dép bọc nylông ?
- Giặt đi thì nó hư hết , mà đi như vầy thì nó sạch!
- Bạn có muốn mang giầy dép bọc bao nylông ở ngoài không ? Cứ làm thử , người ta sẽ cho là mình đang lên khung !

Một chuyện bất bình thường nữa là " Chàng Siêu tóc đã điểm sương " của tôi - Ngày đó chàng là sỹ quan quân lực VNCH , nhưng chàng lại có công với Kách Mệnh ! Ủa sao kỳ vậy ?
- Vì cách mệnh đặt mìn (landmine ) và chàng đạp cho nổ.
- Thế là chàng thuộc dạng có công với Kách Mệnh !
Chàng bị thương và bị cưa mất một chân, phải đi chân giả bằng gỗ. Của đáng tội, chàng còn thản nhiên (hay là bôi bác chế độ thì không biết) là mang giầy cho chân gỗ, còn mang dép cho chân thật. Chân giầy chân dép cho nó có vẻ con nhà giàu ! Ở xứ nóng đâu ai thích mang giầy ? Lại một ngày kia, cái chiếc giày bên phải không xử dụng nên nó mới toanh, còn chiếc giầy bên trái thì nó cũ mèm cũ rỉ bong gót há mõm. Chàng chẳng ngần ngại mà lấy chiếc giầy bên phải mang vào cho cái chân bên trái...Cứ thế mà đi khệnh khạng không thấy gì là ngại ngùng mắc cở , không thấy dị hợm mắc cười gì hết ráo . Đi đến đâu thì người ta kinh ngạc đến lòi con mắt vì tưởng Charlot (Charlie Chaplin ) sống lại !
Tôi có cù bạn cười được không với những chuyện : Người điên ...không bao giờ biết mình ...hay nghĩ mình là một người điên ...
Chuyện Lên Khung của tôi thì nhiều vô số kể. Vì tôi con gái đàn bà nữ nhi nên hay tin nhiều thứ dị đoan nhảm nhí và vô cùng khùng điên . Ví dụ tin cái chuyện " Ra ngõ gặp gái " thì xui xẻo, phải quay trở vào rình xem lúc nào có giai đi ngang thì mới vội vàng ra ngõ ! Hay tin nhện sa xuống trước mặt là nhện báo điềm: Nhện đen tin mắng, nhện trắng tin mừng ! Đúng hay không chỉ có trời biết ! còn mình thì cứ tin, nếu bị nhện đen sa xuống mặt thì lo sợ suốt ngày ! Đúng là phản khoa học .
- Tôi gieo ba hạt đậu đỏ trong mùa thi, nếu ba hạt đậu nẩy mầm lên cây, là điềm tôi thi đậu !
Rõ là xuẩn ! Học thì mới đậu chứ cây đậu mọc thì có liên quan gì? Không học thì cứ đậu cành mềm .

Năm đó tôi học Văn còn các bạn tôi đa số học Luật. Tôi không thích nghề thầy cãi nên chẳng dám bén mảng đến trường Luật làm gì ! Một trong các " Luật gia " mà tôi quen lúc ngài còn mài ghế nhà trường năm này qua năm khác là em Quế Lan . Em cũng thuộc loại bốc đồng lên khung ! Vốn tính em cả năm chỉ thích Party ...Boom... Dancing... Gần ngày thi thì em cuống cuồng lên khi thấy sấp cours dầy quá. Em rủ tôi đi với em đến Đền Đức Thánh Trần ( nghe đồn rất linh thiêng ) xin một lá Sớ - ( Nhờ KĐ viết dùm ) tâu với thánh nhờ thánh phò hộ . Đem về lấy hết lòng thành khấn vái xong đốt sớ gởi cho thánh nhận lời. Đốt làm sao mà lá sớ nó cháy ngược lên tay ! chút xíu nữa là em tự thiêu !
- Tôi đứng xa cười ha hả ...Thánh nhận lời rồi đó, thể nào mày cũng thi đậu !
- Nhờ thánh học mà mình Khổng Học thì chỉ có đậu hũ em Khung Làn Lan Khùng ơi....
Đôi lúc tôi cũng giả vờ hỏi người thân trong gia đình có nhớ lúc nào tôi lên khung không ?
- Cô em út trả lời:
- Thì bà hay đá đít mọi người đấy thôi. Ai mà không bị bà đá Yêu !
- À ..À ..nhớ ra rồi
- Lúc nào cao hứng thì cái đứa đang đứng trước mặt ngang tầm chân của bà đều bị bà đá cho một cái " thú vị tình thâm " vào đít .
- Ủa vậy sao ?
- Chứ còn gì nữa ? cô lườm tôi một phát.
- Rồi sau đó còn làm bộ ngây thơ " Ơ đít này đít tốt mờ ! " giống như quảng cáo nệm này nệm tốt mờ !
- Đứa bị đá vừa tức vừa buồn cười...
- Rõ là nhảm nhí...
Chuyện đời đầy rẫy những cái nhảm nhí ngông cuồng, như chuyện " Rửa Tai " từ cái thời thượng cổ . Vua Nghiêu nghe tiếng Hứa Do là người giỏi, mời ra xin nhường cả thiên hạ . Hứa Do không muốn nghe chuyện Bẩn nữa, ra bờ sông Dĩnh Thủy mà rửa tai. Sào Phủ đang dắt trâu xuống bờ sông gặp Hứa Do hỏi :
- Việc gì mà bác phải rửa tai như vậy ?
Hứa Do thuật chuyện , Sào Phủ liền gò cổ trâu lại mà nói rằng :
- Ta toan cho trâu uống nước ở đây , lại e bẩn cả miệng trâu !
Ôi hai kẻ như Hứa Do và Sào Phủ , nếu không ngông cuồng cũng gàn dở. Vì chưng họ hiểu thấu cái danh lợi nó hãm hại người ta - dễ làm cho mất hết liêm sỉ- nên hai ông không muốn đến những cái vui sướng ấy. Chẳng bù cho những phường tham danh trục lợi - thường say mê lợi quyền, thậm chí đến chết vẫn chưa tỉnh cho.
- " Dân không còn tín nhiệm nhưng Ông vẫn cứ còn làm ... "





Tranh của một họa sĩ Hà Nội

Apr 20, 2011

CHUYỆN THÁNG TƯ.

LỜI NGỎ THÁNG TƯ
TUL


Tháng tư lại trở về với những kỷ niệm đau lòng trong mỗi chúng ta , nhớ trận mưa tầm tã cuối tháng tư như nước mắt đã không thể ngừng lại , nhớ quân đội oai hùng VNCH tức tưởi đầu hàng, nhớ buỏi chiều tháng tư ngày 21 Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu đọc bài diễn văn cuối cùng sau lưng Ông không có hình ảnh quen thuộc của lá cờ vàng ba sọc đỏ.. Nhớ những gì chúng ta đã mất , thảng thốt cuốn đi trong cơn lốc lịch sử .
Nhớ bao người đã nằm xuống, ngày hôm nay ở đây chúng ta xin thắp nén hương muôn đời tri ân và tưởng niệm cũng như cầu nguyên cho VN được ngửng mặt nhìn đời như hoài vọng của Tổ Tiên đã dày công dựng nước và giữ nước .
Ngày nay ở đây , chúng ta đều nhận ra rằng cuộc chiến tranh vô nghĩa phải được dừng lại , hơn thế nữa đáng lẽ chúng ta đã không bao giờ có nó trong lịch sử VN........... ...chỉ tội cho dân VN những người thua không biết vì sao mình thua và những người thắng cũng không hiểu tai sao mình thắng!!!!!!!!!!!!!!!!!
Henry Kissinger ngọai trưởng Mỹ thời bấy giờ đã khách quan nói:
" chúng ta thua vì chúng ta không thắng; VC thắng vì VC không thua ."
Người VN chúng ta dù muốn cũng không thể quên Tháng tư tháng chấm dứt một trò chơi lớn.

Lời ngỏ của TUL
xin giới thiệu bài viết của AN KHANH


CHUYỆN THÁNG TƯ




Vua Salômôn, tác giả của sách Truyền Đạo trong Thánh Kinh đã viết như sau :
* Hỡi xứ, khốn thay cho mầy khi có Vua còn thơ ấu và các quan trưởng mầy ăn từ lúc buổi sáng.
* Hỡi xứ,phước cho mầy khi có Vua là dòng dõi cao sang và các quan trưởng mầy ăn theo giờ xứng đáng , để bổ sức lại, chứ chẳng phải để đắm say. Truyền Đạo 10-16.

Chuyện ăn sáng của các quan, hay dòng dõi của các bậc cầm quyền , thật nó có ảnh hưởng đến đời sống các phó thường dân như tôi, cũng như đến vận nước của tôi lắm sao ?

- Xứ tôi không biết là có phước hay là vô phước ? mà tôi chắc là vô phước khốn nạn thật rồi. Vì dòng dõi quý tộc của các" Đức Vua " hình như là Chăn Trâu cắt cỏ. Thiến Lợn hay là Bán Vé Số... gì đó. Còn các quan thì ăn chơi xả láng suốt ngày, chứ không phải ăn để mà bổ lại sức , họ ăn để mà khoái khẩu , khoái con tì con vị . Nghe đâu họ ăn sáng với những tô phở bò Kobe, giá năm sáu chục dollars một tô. Giá trị bằng gần tháng lương hưu cùa một giáo viên XHCN. Còn đâu những giá trị tinh thần, nếu suốt ngày và suốt đời chỉ một mục đích phục vụ ông thần khẩu ? Vì vậy đào đâu ra những ông quan thanh liêm hoặc những ông Vua chịu thắt lưng buộc bụng, khuyên toàn dân tiết kiệm để lấy tiền đầu tư vào giáo dục. In sách, mở trường, thiết lập hệ thống giáo dục miễn phí và gắt gao " cưỡng bách giáo dục " hầu nâng cao trình độ dân trí ! Chứ đâu có cái thói đời con cái tố khổ cha mẹ đã lỡ làm ăn vất vả cần kiệm, mà nó cho là tiểu tư sản thì mắc tội với nhân dân và tổ quốc. Còn đâu cái cảnh "Một nhà đầm ấm - hai thân vui vầy .". Một xã hội không biết tới gia đình , hoặc đặt nó xuống hàng thấp nhất , thì chỉ sản sinh ra những trai gái bất lương ...Tôi nói về Tháng Tư Đen và xứ sở của tôi. Đã hơn ba mươi năm qua. Những ngày khốn khổ hoang mang đã chát đắng đọng lại tự đáy lòng . Có ai khơi dậy nỗi buồn xưa để mà nhức nhối đớn đau ?
Tôi không quên được những giọt nước mắt ngắn dài và tiếng khóc nức nở của tôi - tuôn tràn như thác, và tôi cũng không thể giải thích nổi tại sao mình lại khóc sướt mướt một cách dễ dàng như vậy ?

- Ngày đó 21 tháng Tư 75...Tôi vẫn dán mắt lênTV để theo dõi thời sự và tình hình chiến cuộc. Ngay cái hôm Tổng Thống Thiệu đọc diễn văn từ chức. Tôi bàng hoàng nhìn cái màn hình TV và thấy sau lưng tổng thống Thiệu không còn lá cờ phất phới bay tung. Chỉ thấy hai cái cột tròn , có hai con rồng đang ngoác mõm nhe nanh và đang rướn lên kinh ngạc...Trời ơi! sự gì đang sảy ra ? Đâu mất lá cờ tự do rồi ? Một linh tính báo thức cho tôi biết những điều xấu tệ hại sẽ đến. Ai không tin có linh hồn thì điều này là minh chứng. Lá cờ, một vuông vải nhỏ nhưng nó đã mang linh hồn của quốc gia. Giữ vững ngọn cờ như giữ vững niềm tin, lòng danh dự và niềm quật khởi tự hào của dân tộc. Than ôi, tổng thống từ chức mà lá cờ cũng từ chức theo...Tôi biết mình đang mất một cái gì quý báu và tôi cứ thế mà khóc như bị ai đó vừa quất vào mặt tôi những ngọn roi tàn bạo.
Bạn có thấy chăng lá cờ luôn mang linh hồn của cả một quốc gia dân tộc, chẳng có thế mà sau những lần đọat huy chương vàng , bạc hay đồng, các vận động viên Olympic,nhận giải trong tiếng nhạc quốc ca và ngọn cờ quốc gia của họ kéo lên...Nước mắt tuôn tràn sung sướng hãnh diện và tình yêu tổ quốc ngời ngời...Từ lúc lá cờ từ chức và sau đó là đầu hàng vô điều kiện. Ai có thể tin được một sự thật quá phũ phàng ? Trời ơi...chúng tôi đã bị thua cuộc ! Nhục nhã và đớn đau . Sang ngày cuối tháng Tư Đen , còn hình ảnh nào chua xót hơn lá cờ quý báu thân yêu của mình bị dép râu dày xéo! nó đạp vỡ trái tim của cả đồng bào miền Nam. Tháng Ba Gãy Súng...Tháng Tư Nước Mất Nhà Tan...Lại nhắc chuyện mất nước và câu chuyện Nằm Gai Nếm của Việt Vương Câu Tiễn. Thời Xuân Thu , ở Trung Quốc, nước Việt bị nước Ngô diệt. Vua nước Việt là Câu Tiễn bị bắt làm tù binh, phải chịu mọi khổ sai nhục hình. Khi được vua Ngô là Phù Sai tha về, Câu Tiễn tự đầy ải thân mình ,thường nằm trên đống gai, nếm mật đắng, nung nấu ý chí phục thù. Sau hơn hai mươi năm trời khổ công rèn luyện chuẩn bị lực lượng. Câu Tiễn xuất binh đánh bại quân Ngô. Phù Sai phải tự sát.(Trích tự điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam ) Nay các Việt Vương của miền Nam Việt Nam đâu hết rồi ? Có ai treo cái túi mật mà nếm hàng ngày khi ra vào, để nhắc nhở cái đắng cay mất nước . Phải nằm trên nệm gai để nhớ cái nhức nhối bị chà đạp và đọa đầy, hòng mong cái gian khổ nung nấu ý chí quyết tâm giành lại xứ sở từ tay kẻ cướp.
- Ai đó bảo tôi một câu khó chịu :
- Nước có mất đâu ? Nó vẫn còn nguyên đấy chứ !
- Đúng rồi ! Quê cha đất tổ vẫn còn nguyên , nhưng chúng ta đã bị tước mất chủ quyền. Ngay đến những quyền căn bản của sự yêu thương như giúp đỡ trẻ mồ cội, người già cả cô đơn bệnh tật cũng phải xin phép ( và được kiểm duyệt cùng xén bớt ) trước khi đến tay người nhận.Thương ôi! có câu nói mỉa mai để đời :
- Mất nước, nhà thì nó chiếm , vợ thì nó sài, con thì nó sai, mình thì bị đào thải (Tước mất quyền công dân ,bắt đi cải tạo )
- Có ai thấy được linh hồn tượng đá ? Bức tượng thương tiếc cũng phải nhỏ lệ vĩnh biệt nơi anh ngồi ưu tư nhớ bạn.

Mồ mả ông bà nằm giữa đất
Lòng người lòng đất cảm thông nhau

Thơ Kiên Giang

Vậy mà nay, sự cảm thông đã bị đào cuốc và san bằng .
Tôi đã mất nước hơn ba mươi năm . Đã trải qua một ngọn triều dâng của lịch sử . Ngọn sóng thần dâng cao và cuốn đi tất cả những ước mơ hoài bão, để lại những hậu quả điêu tàn. Nay chính mình phải vực mình dậy. Hãy treo một túi mật tưởng tượng để hàng ngày nếm cái đắng cay mất mát, nhắc nhở bổn phận cần phải khôi phục lại một Việt Nam từ trong tim.
-Làm người Việt kiên cường. Hãy nằm trên những chông gai khó nhọc để chiến thắng bản ngã ươn hèn
- Hãy là một người Việt luôn ngẩng cao đầu vượt khó khăn thất bại. Ôi hồn thiêng Tổ Quốc. Ngọn Cờ dấu yêu.

Mấy thu nếm mật nằm gai
Thề lòng trả được giận đời mới yên

Nguyễn Đình Chiểu.




.

Apr 16, 2011

Cô Tường Vân.


CÔ TƯỜNG VÂN





Tranh Bùi Xuân Phái


Những người đàn bà đẹp dịu dàng, vẻ mặt hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ từ tốn... Ai cũng muốn có một bà mẹ như vậy. Có phải chăng đàn bà thường mang đến những êm dịu ngọt ngào. Một gia đình hạnh phúc là gia đình có một ngừơi nữ đầy lòng nhân ái.
Trong tôi có một mẹ hiền ấy là hình ảnh cô Tường Vân (nghe tên cũng đủ thấy mổt trời êm dịu) Tôi ước gì đôi mắt bồ câu trong sáng ấy, lúc nào cũng ân cần nhìn thấy tôi trong những giờ học Công Dân cuả lớp Đệ Lục. Cô giảng bài nhỏ nhẹ, những lời khuyên giảng từ tốn, môi San Hô, nụ cười Sen Tím... Đó là thuở học trò yêu cô giáo như mẹ hiền. Có lẽ vì mẹ tôi vắng nhà thường xuyên ,nên ngày nào được học cô Tường Vân, tôi vui sướng như có mẹ ở nhà.
Côtrang điẻm nhẹ nhàng, tóc phi dê búp nhỏ xinh xinh, tôi yêu màu áo của cô như chờ mong tà áo nâu cuả mẹ, mỗi lần ngóng mẹ về nhà... Tôi hãy còn con trẻ quá khi chờ mong mẹ về. Có lẽ để được hưởng sự săn sóc, đặt sự tin cậy và niềm ao ước được đùm bọc che chở..
Mẹ hiền qua dáng đẹp diụ dàng, những lời khuyên nhủ ân cần gói vào những tấm lòng kính mến- Những học trò yêu cô như yêu mẹ, học được những bài học nhân từ bác ái, Những bài học Công Dân như lời mẹ dạy con gái nết na ý tứ . Cô giáo dạy nữ sinh ứng xử trong gia đình, ngoài xã hội. Chuẩn bị cho các em thành những người có nhân cách và lỉch sự..
Tưởng như ngày nào còn cắp sách đến trường, ưu ái được cô gọi lên đọc bài, hay được triù mến gọi tên hân hạnh được xếp hạng nhất trong kỳ thi lục cá nguyệt.
Có lẽ vì câu cách ngôn mẹ tôi ghi vào cái hộp đựng bút :" Chăm học là yêu cha mẹ " cho nên tôi yêu cô quá chừng ! vì có lẽ tôi xem cô như mẹ.
Làm sao mà cô nhớ được học trò đã cách đây bốn mươi năm lẻ ? Dĩ nhiên chỉ có học trò nhớ cô với bao hình bóng cuả niên thiếu một thời.
Có ai đó bảo rằng người đàn bà sung sướng nhất là lúc bồng một đứa trẻ trên tay (con hoặc cháu ) Lúc nằm bên gối thủ thỉ ( với chồng hoặc con cháu ) và lúc được học trò vây quanh. Cô Tường Vân, tôi nghĩ cô đã có rất nhiều phút giây hạnh phúc ấy. Đám học tró vây quanh hết lớp này qua lớp khác... Ký ức trong tôi: Mẹ hiền vơí màu áo khói nâu trong chiều tà...Cô Tường Vân . Niềm tôn kính của tôi đối với cô vì biết rằng nếu cha mẹ cho ta sự sống, thì chính các thầy cô giáo cho ta phương cách sống đàng hòang tử tế. Chúng tôi đã được học tập với những thầy cô giáo không hẳn là những Danh Sư , nhưng là những người đã rất mẫu mực và tận tụy hết lòng. Tạ ơn những ai đã yêu tôi và làm tôi quý mến thày xưa bạn cũ.
An Khanh