Showing posts with label HANNAH NGUYEN-TRUYỆN NGẮN. Show all posts
Showing posts with label HANNAH NGUYEN-TRUYỆN NGẮN. Show all posts

Feb 18, 2011

Thầy Trò

THẦY TRÒ.
TRUYỆN NGẮN ĐẶC SẮC .
CỦA HANNAH NGUYÊN


.


Chân dung Mr R.
tranh của cậu ấm THẠCH

Kỳ đó sau khóa Hè , trở lại trường, đứng tần ngần trước cái bảng tin... Tôi hoảng hốt đọc tin ông thầy của mình đã chết. Ôi tôi vĩnh biệt ông, vừa đang định dò tìm xem ông dạy lớp nào để mà ghi tên học (vì ông dạy rất hay ) thì nay ông đã ra người thiên cổ . Cái tin đưa ngắn gọn: Ông R mới mất tháng Sáu vừa qua khi ông đến Athens ( thủ đô của Greece ) để nghỉ hè với người bạn. Mới đến nơi thì ông bị heart attack và qua đời. Thế là vĩnh biệt Mr R . Tôi buồn bã bàng hòang đứt ruột. Ông thầy còn trẻ lắm, trong cái bản tin thì sinh nhật ông vào tháng Tám mà ông chết lúc tháng Sáu.Trên bản tin là hình của Mr R với nụ cười và ánh mắt đăm đăm .

Mr R 24-8-1952
19-6- 2007

Vậy là ông hưởng thọ cũng có 55 tuổi. Tôi vội chạy vào văn phòng , xin em thơ ký cho tôi một copy cái hình của ông ( không phải để thờ đâu ) mà là để nhờ cậu ấm Thạch vẽ làm kỷ niệm.
Tôi vẫn thấy hình như ông ở đâu đây, đứng ngay bên cạnh, hay ở sau lưng và đang chờ tôi quay lại để tay bắt mặt mừng... Nhưng mà thôi, ông cũng đã không còn. Tôi nhận được hình của ông qua Email , và cậu ấm Thạch đã vẽ. Ngày đó tôi học ông lớp Reading and Writing Skill , Mr R có cách dạy vô cùng giản dị và tính tình ông rất dễ dãi. Lớp của ông lúc nào cũng vui nhộn - Tiếng ông sang sảng oang oang...Ông cho bài, phát mỗi trò một tờ- đọc- trả lời, rồi ông sửa bài lên bảng, học sinh tự chấm sửa bài của mình ( rồi nộp lại cho ông ) . Có lần ông cho bài về nhà làm, mà cũng phát mỗi trò một tờ giấy, trong đó có hình một người đàn bà ngồi trước một tách cà phê để trên bàn. Chấm hết . Đó, về viết thành một bài luận ! Tôi về nhà nặn óc bóp trán mãi mới viết được một bài văn tưởng tượng vô cùng phong phú cho " Người Phụ Nữ Láng Giềng " không hề có đó. Nào là nhà bà ở cạnnh nhà tôi, chúng tôi hay qua nhà nhau uống cà phê mỗi sáng . Bà góa chồng đã lâu, và các con thì cũng chẳng còn, nay chỉ có độc một con trai nhưng lại ở xa, và bà có rất nhiều cháu . Rồi bà láng giềng đó trao đổi với tôi những cây ươm từ hột , chúng tôi trồng rau quả , thu họach theo mùa những hoa cùng trái...Và trong đời đi học tại cái City College , thì lần đầu tiên tôi được thầy cho điểm A cái bài luận " nhăng cuội " của tôi ! Nào ngờ đâu , giờ đây, trước mặt tôi là hình của Mr R .
Tôi phải hồi tưởng lại tất cả những gì đã biết về ông mà viết một bài luận tạ ơn Thầy. Nhớ lúc chưa học th
y, mỗi lần đi qua lớp ông, tôi luôn luôn để ý cái dáng dấp rất ư là hippy của thy. Tóc ông cũng đã muối tiêu mà để lòa xòa theo gió...Miệng rộng , cười rất tươi và sảng khoái. Cánh mũi thanh tú , cằm chẻ rất có duyên. Khi học với ông rồi mới thấy ông cũng đến lớp rất giản dị. Tuy áo bỏ trong thùng, và mang giày, nhưng luôn luôn mặc jean xanh. Chữ viết bay bướm , nét chữ thanh mảnh khi ông viết bảng, nhưng ông thuận tay trái. Có lần ông viết lên một câu : " The eye is a window to the soul " Con mắt là cửa sổ của linh hồn. Tôi ngồi ở dưới la lên ( but the mouth is a main door ) nhưng mồm là cửa chính . Thế là cả lớp cười ồ , còn thày thì thích chí phụ họa :
- Đúng rồi, vì mồm nói được.
- Giờ thì thy biết tôi cũng là tay quậy trong lớp. Có hôm tan học , tôi vì chậm chạp nên phải ngồi nán lại để ghi nốt phần home work thầy ghi trên bảng, thầy phải chờ cho học sinh ra hết mới về sau cùng. Tôi bèn hỏi :
- Thầy có viết văn viết sách phải không ?
- Đúng
- Tôi cũng có viết vớ vẩn
- Hôm nào đưa cho thầy đọc xem...
- Tôi sợ thầy cho điểm F
- Thầy cười ha hả.. tôi bèn hỏi tiếp :
- Thầy thích đọc sách của những tác giả nào ? Ernest Hemingway ? hay Hermann Hesse ..? thầy có thích đọc Jean-paul-Sartre không ?
- Ông nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên lắm ( có học trò già đọc sách cũ ) và trả lời :
- Tôi thích đọc Somerset -Maugham...
- Ồ tôi cũng rất thích đọc Maugham , tác phẩm Kiếp Người là sách gối đầu giường của tôi...và còn đọc William Faulkner vói tác phẩm The deep sound of the U S...
- William Faulkner ...Âm Thanh và Cuồng Nộ ..The Sound and the Fury.

Câu chuyện đã qua đi hơn năm năm rồi, từ ngày tôi còn là học trò của Mr R ... Ôi sao Âm thanh và cuồng nộ ...Có ai gào lên cho thấy đời thật phi lý không ngờ...Ông thầy tuổi trẻ tài cao, không những là giáo sư đại học, nhà văn , ông còn là nghệ sĩ với cây đờn... Ông chơi Guitar và lập ban nhạc với cậu con trai.


- Sức khỏe và tài năng cùng địa vị như vậy, tự dưng lăn đùng ra và biến mất...


Những người thầy dạy hay, đầy lương tâm nghề nghiệp như ông ( lớp lúc nào cũng đông học trò ) vậy mà chẳng sống thêm để giúp đời ?

Ở xứ Mỹ nó khác An Nam ta, mà tôi gọi là xứ Tầm Sư Học Đạo. Trò phải đi kiếm thầy. Thày giáo bên Mỹ, mỗi giáo sư có một phòng lớp riêng, có bảng tên và địa chỉ ghi ngòai cửa lớp :

Ví dụ : Mrs B Patel Room 104

Mr R Dill Room 166


Học trò học xong môn này, muốn học môn kế tiếp có thày khác dạy phải đi tìm thầy , tự động ôm cặp đến lớp thầy. Đại học cộng đồng ( community colleges ) các thầy giáo cũng được đồn đãi về tiếng tăm dạy hay -dạy dở. Đây tôi muốn nói về lương tâm chức nghiệp. Có cô giáo tên Lavin, chẳng may trò nào đã lỡ học một khóa , thì sẽ chừa tới già. Vì kém và hay nghỉ bất ngờ, cho nên có những khóa học lớp của cô phải hủy bỏ vì không đủ học sinh ! Mà trò có ghi danh rồi nhưng thấy cô dạy lơ tơ mơ thì chúng drop lớp hết ráo trọi. Thật đúng là xứ tự do dân chủ, và lương tâm lúc nào cũng phải đặt lên hàng đầu thì mới mong khấm khá sống còn.
Nói về cậu ấm Thạch vẽ Mr R cho tôi , vì tôi cư theo ca cẩm :
- Tội nghiệp ông thầy quá, Thạch vẽ cho mẹ đi, để mẹ tặng cho phòng giáo sư treo trong trường mà nhớ thầy !
Nhưng vì hình coppy không rõ nét ánh mắt, nên Thạch phải vẽ theo kiểu ABSTRACT art của Picasso . Giờ đây theo bức tranh của Thạch - Mr R như khuất trong vườn hoa cỏ- có nhiều bông hoa chiếu sáng trên đầu với màu vàng màu đỏ và cam đậm . Cánh hoa tan tác trên khuôn mặt nhạt nhòa... Mắt đã chìm sâu ... Thăm thẳm như dĩ vãng trong quá khứ lãng quên, và nụ cười tươi chỉ còn là một vệt dài thảng thốt...

Nếu qua sông bằng thuyền mây đêm nay
Hãy lắng nghe trăng khuất sau lùm cây
Trăng khóc gục đầu trăng úp mặt
Chàng chết mơ hồ như cơn say...
( không nhớ tên tác gỉa)


Vĩnh biệt Mr R.


HANNAH NGUYÊN
SAN FRANCISSCO
JAN 2011

Jan 29, 2011

GỞI GIÓ ĐÔNG XUÂN


GỬI GIÓ ĐÔNG XUÂN.
HANNAH NGUYÊN



Gió Đông Xuân- Chàng thanh niên gầy cao , hơi khòm khòm ...Đã về theo mây xám, tôi tưởng tượng như vậy cho mùa Đông khi gió lạnh tràn về, mây thấp, trời u uẩn và mưa. Lạnh buốt những nẻo đường. Tại sao người ta cứ cho mùa Đông ảm đạm ? Nhưng tôi vẫn thấy đó đây cái đẹp huy hòang của ngày Đông. Cánh cửa mở, sân vườn khựng lại vì cành Đào trơ trụi lá, nhưng muôn ngàn giọt nước đan vào nhau như những chuỗi ngọc kim cương, thật đều, thật trong trẻo dưới sự tĩnh lặng và tinh khiết của đất trời. Ngước mắt tha thiết ngắm cành cây giao hòa với nước . Hiện tượng vật lý, chất rắn hút chất lỏng ! Bài học năm nào từ ngày quen với những định luật của sự rơi . Chất lỏng trong suốt, là tụ kết biết bao tinh anh của đất trời, nước trong vắt tựa như " Trăm muôn giọt lệ nối lời vu vơ " ( Huy Cận ) Nhưng mà như muôn ngàn hạt lệ ( thiếu nữ mừng vì tan chiến tranh chồng về ( giọt mưa trên lá )



Hoa mai đỏ.


Hoa lộc vừng Hà Nội
Tôi bảo đó là nụ cười của bình minh, khi mưa Đông đã tạnh và nắng sớm rọi trong vườn, hoa lá, cỏ cây ...thẫm ướt sương đêm. Mùa nào đối với tôi - Đất trời hoa cỏ luôn luôn làm tôi say đắm, không phải chỉ yêu mùa Thu, thích mùa Hạ hay hạnh phúc mùa Xuân . Tôi yêu mưa Đông não nùng gió rét, cái buốt giá đêm trường rờn rợn sau lưng để mà nghĩ thương người lữ khách. Mùa Đông giá, có ở xứ tuyết lạnh rồi mới thấy nhớ những ngày Hè ấm áp , nhớ nhung làm sao khi phóng mình vào biển cả, đại dương ấp ủ , mây trời lồng lộng và những lớp sóng dồn. Nhưng không ở xứ tuyết làm sao thấy hoa tuyết bay ? Tôi thấy tuyết bay một ngày Đông lạnh khi ghé xứ Phù Tang một sáng êm đềm. Gọi là quá cảnh thì đúng hơn ( ở phi trường Nhật Bản ) . Phù Tang, tên một loài cây thần mọc ở nơi mặt trời mọc đã phù hộ cho xứ sở này. Ghé phi trường Narita , tôi chờ chuyến bay kế tiếp để về lại xứ Cờ Huê . Phù Tang - gợi cho tôi một miền hoa cỏ, tôi ước mong thấy được cây Thần hay những kỳ hoa dị thảo, và mong tìm hiểu cội nguồn , trả lời được vì sao dân Nhật , sau cuộc chiến tranh điêu linh tàn bạo , giết chết muôn vạn sinh linh , sụp đổ tan tành , vậy mà ngày nay, họ vẫn ngẩng cao đầu mà ngạo nghễ với nhân gian ? Tôi muốn tìm hiểu và có câu trả lời được cho cái thắc mắc của tôi : Ai là người có ảnh hưởng đến chính tương lai của cả một dân tộc- Là cha , là mẹ, hay thầy giáo ? Võ sĩ đạo hoặc Thiên Hòang ? Tôi muốn tìm hiểu để có thể tìm một bài học cho chính tôi, một người Việt Nam đã hơn ba mươi lăm năm sau chiến tranh , tôi đã nhìn thấy gì ? làm được gì cho niềm tự hào của một người Việt Nam ? Ở phi trường Narita , tôi thấy rất nhiều sắc dân . Họ là những chuyên viên, kỹ thuật gia, những thương gia ... Nhìn họ sao lịch sự kiểu cách, người ta ung dung tự tại với những bộ Âu phục trang nhã từ màu sắc đến kiểu cọ hợp thời trang. Các bà các cô thì ôi thôi, sao họ thanh lịch và rất nền nã. Tôi không làm sao thấy được cái lam lũ quê mùa ! Và tôi ước mong được thấy nhiều công dân Việt thanh lịch đầy tự tin như họ . Tôi về lại Miền Đất Hứa Xứ Cờ Huê , để chuẩn bị đón Tết với gia đình. Bay theo gió Đông lạnh nhưng ấp ủ cái diệu vợi huy hoàng của mùa Xuân sẽ tới. Ngày đó sẽ là những ngày có lễ hội Tết Việt Nam. Ăn Tết hay thưởng Xuân


Hoa Đào Mỹ


Sắp đến Tết rồi, đến trường cũng vui,về nhà cũng vui...Mẹ đang may áo mới nghe, Ai cũng vui mừng ghê! ...Bài hát của trẻ con, năm đó, tôi mới học lớp Đồng Ấu, (Pre K ) mà bố tôi cũng cho tôi và chị nhớn- dắt nhau đi đem quà đến Tết thày. Bố khéo dạy tôi phải biết " Tôn Sư Trọng Đạo " từ lúc còn bé. Tôi không biết mình đã học được của thày bao nhiêu chữ Y Tờ, nhưng chắc thày là người đã khai mở trí óc non nớt của tôi. Làm sao quên được cái hân hạnh đem quà đến biếu Thày, quà là một cặp bánh chưng rất ý nghĩa để Tết thày giáo. Ở Đalat ngày đó đi bộ muốn chết mới đến được nhà thày, mưa Xuân mà cũng ướt lất phất, đường vào ngõ nhà thày quanh co, cỏ non xanh mát mắt ,tôi hay nhìn trời mây, có mây xám và nhiều cánh én bay xôn xao...Ngày xuân con én đưa thoi... Và cứ mỗi dịp Xuân về, tôi vẫn mang mang nhớ buổi sáng đến viếng thày thuở ấy. Ông thày của tôi không phải là cụ đồ già, mà là một thày cũng chẳng trẻ mấy.Thày tiếp tôi cũng không niềm nở gì , vì tôi nhãi nhép, mới năm sáu tuổi, chỉ biết đi theo chị mà chúc Tết thày. Nhà thày trống trơn " thoáang gió " Chắc thày cũng phải ngạc nhiên trước tấm thịnh tình của một gia đình có học trò còn nhỏ mà quý thày quá xá ! Tôi ra về và lòng vui sướng vì đã làm một việc đầy ý nghĩa, đem niềm tôn kính từ một tấm lòng trẻ thơ mà tạ ơn thày ! Phong tục Việt Nam đó là một điều hay mà tôi nghiệm thấy. Lễ Tết để tỏ lòng hiếu thảo với các đấng sinh thành, nhớ công ơn dưỡng dục.

Mùng Một Tết cha ( họ Nội )
Mùng Hai Tết mẹ ( họ Ngọai )
Mùng Ba Tết thày



Vui xuân, thưởng Tết, ngòai cây nêu tràng pháo , bánh chưng xanh, gởi những cánh thiệp đầu xuân với những lời cầu chúc tốt đẹp đến những người mình thương mến. Ba ngày Tết, mặc đẹp, diện mạo vui vẻ, đến viếng ông bà nội ngọai, mừng thọ mẹ cha, cám ơn thày học. Người người ăn ở với nhau sao thắm thiết mặn mà. Ôi, sắp đến Tết rồi...đến trường cũng vui...về nhà cũng vui...Gởi gió Đông Xuân niềm vui của tôi đến với mọi người.




Em Mùa Xuân
Quỳnh Lan trình bày



Jan 5, 2011

CHUYỆN BÁT CANH



CHUYỆN BÁT CANH
HANNAH NGUYÊN






Người đầu bếp nấu ơ canh cải
Bay mùi thơm bụng phải phát thèm
Chủ nhà bước lại gần xem,
Tính san qua tộ để đem lên bàn
Nhìn kỹ thấy rõ ràng sâu nái
Nằm chết trong nồi cải ngon lành
Chủ nhà lộ vẻ bất bình
Đổ liền ơ cảnh chẳngđành để ăn...

Chuyện Con Sâu Làm Rầu Nồi Canh là như thế đó . Nếu tôi là ông chủ,thì tôi vớt cái con sâu nái đó cho trôi xuống cống là xong . Tội gì đổ nguyên ơ canh cải ? Biết đâu trong nồi còn có nhiều cái ngon hơn con Sâu ? đổ đi phí công phí của . Đời có nhiều cái phí phạm , chỉ vì cái gì cũng muốn tuyệt đối. Nếu trong ơ canh cải đó, ông chủ thấy cái ngón tay trỏ hay lóng tay út của cậu đầu bếp, chắc là ông chủ té xiủ, khỏi ăn và có lẽ còn đuổi cổ luôn cậu bếp .Còn ở bên Mỹ, nếu ông đi ăn ỏ tiệm mà thấy ngón tay hay con sâu nái thì ông sẽ đi kiện. Nhà hàng sẽ đền bù ông rất nhiều tiền, tuỳ theo cái lão luật sư sẽ bịa ra nào là ông bị stress, vì đã xém ăn lầm con sâu hay cái ngón tay. Hay là ông đã bỏ vào mồm rồi, lại lè ra con sâu hay cái ngón tay, và ông lăn đùng ra bất tỉnh, rồi ông ốm không đi làm được, rồi ông bị ác mộng cả tháng trời, rồi linh tinh và linh tinh . Ông sẽ được bọn phóng viên dởm phỏng vấn, lên báo lên hình, ông lãnh bộn bạc chứ chẳng chơi ! Nói là nói thế thôi chứ tôi sự thực không ưa gì món canh cải ! Nó đắng đắng và cái mùi mất cảm tình . Hơn nưã các chú ba tàu hay ăn Cải chăng ? Tôi thích ăn canh Cần.
" Có con mà gả chồng gần, có bát canh Cần nó cũng đem cho "
Miếng ngon muà Hạ, được bát canh ăn mát lòng ! Tôi không viết về mục gia chánh nấu ăn, nhưng tôi khuyên các bà nôị trợ ( Cả ở Mỹ lẫn ở Việt Nam ) Hãy nấu canh cần với cá, thì nó ngon lắm .Cá filet, ướp chút xiú nước mắm với tiêu và vài lát gừng, Đợi nước sôi, thả cá váo nấu chín. Dọn bàn ăn trước, đợi các cậu ấm cô chiêu và" hoàng tử già cuả lòng em" ngồi vào bàn rồi hãy bỏ cần cho sôi vài dạo, rồi múc ra, dọn thêm chén nước mắm nguyên chất, dầm ớt hiểm thật cay... Thôi đừng nói nữa mà thèm...
Canh Cần,ở Việt Nam lúc nào cũng mua được loại rau này,còn ở Mỹ, đào đâu ra ? Thôi thì ăn đỡ rau cải hoặc rau Spinach tức là rau dền tây . Tôi lại thấy tên các món ăn có vài món dùng tiếng Bắc nghe nó lạ lạ, và có cảm tưởng nhẹ nhàng, ví dụ : Tôm bóc nõn xào nấm tuyết ! Nghe cứ như đang ở trên mây. Hoặc là Canh Thịt Bò Thuôn Hành Răm ! Chữ Thuôn nghe nó mềm mại như bàn tay búp măng đang sửa soạn món canh có nhiều cà chua đỏ và hành răm xanh rờn một cõi. Xơi canh thuôn với bún thì ngon ba chê ...Tự dưng lại viết về món canh ngon thế này ? Hay là vì " Già được bát canh , Trẻ được manh áo mới " Già vơi trẻ khác nhau nhỉ ! Rõ khéo, chẳng khác nhau sao gọi là già ? Già cần cái gì cho nó bồi bổ cái thân già! Ăn bát canh rau mát lòng, ăn bát canh soup tỉnh người đang còm cõi . Trẻ thì nó đẹp - nó muốn ngắm nó tươi rói lên ,xinh xắn lên... chúng nó phải diện lên :
" Người tốt vì lụa, Luá tốt vì phân, chân tốt vì hài , Tai tốt vì vàng ( hoặc kim cương ) ". Trẻ lớn lên, thoát vòng tay cha mẹ, mà dan díu với một người khác phái, thì bắt đầu biết giá trị của những bát canh, chẳng có thế, người ta đã phải bảo : " Cơm lành canh ngọt " Đó là hạnh phúc tràn trề... Miếng ngon được bồi bổ cả tinh thần lẫn vật chất,. Bưã cơm mà ngồi ăn với hai cái mặt như hai cái thớt thì canh gì nó cũng thành canh " Khổ Quá " hết. Mà lại còn đắng không tài nào nuốt được.
Tôi thấy mỗi miền đất nước đều có những món canh ngon riêng.Người Bắc hay nấu canh cua, riêu cua hay canh rau đay mùng tơi mướp, ăn với cà ghém. Người Trung ưa nấu canh hến. Người Nam hay nấu canh chua cá lóc.
Ngày đó hàng xóm nhà tôi có ông bà người Huế, bà làm bánh trái cỗ bàn hết xảy, thỉnh thoảng bà lại cho người đầu bếp đem sang biếu mẹ tôi vài món Huế mà tôi thích điên lên được, chỉ muốn sơi một mình. Có bữa bà biếu một tô canh bắp chuối nấu tôm, cái mồm sành ăn của tôi nhác trông thấy cái tô là đã tắc lẻm. Màu ớt tao đỏ chói, mấy cọng bắp chuối bào nằm kiêu hãnh bên chú tôm cong... Cả nhà không ai thích ăn cay, cho nên tôi được một mình hẩu sực ! Tôi thích món ăn Huế như rứa mà lại vớ phải một ông chồng Bắc kỳ, mẹ chồng luôn luôn cho ăn canh cua đồng nấu rau đay mướp.. Của đáng tội, lúc đói mà được ăn thì món gì mà chẳng ngon ?
Canh suông nấu khéo thì ngon,
Mẹ em khéo tán thì con đắt chồng .

Canh suông là cái thứ canh người Bắc ( bây giờ ) gọi là canh không người lái ! Tức là canh không có thịt thà cá mú gì hết ráo trọi, chỉ có nước mắm muối và rau, không có cả cái ' Bột lừa dối miệng lưỡi " gọi là bột ngọt. Nấu khéo là nấu làm sao ? Vưà nước vừa rau chín tới, không mặn không lạt, có thanh đạm thật, nếu ăn canh còn có vài quả cà muối. Cơm canh ngon lành ăn đúng bữa, sẵn có người vợ ,hay chị em gái ,luôn phục dịch với lòng trìu mến.
" Mẹ em khéo tán " tức là mẹ không được chê con gái trước mặt các bà bạn . Nó có lười, có dở, thì phải trừ bớt đi, khen nó đảm ,nó ngoan, nó tử tế, nó không bất hiếu bất mục. Nó tình cảm vị tha, nó thức khuya dạy sớm, khoan ăn bớt ngủ...cứ tán cho nhiều vào, thì tống được hũ mắm treo đầu giàn bếp đi . Có con gái mong gả chồng cho rồi, cho nó yên bề gia thất, và mình cũng yên tâm, và cho nó biết mùi đời khi nó có con !
Chuyện canh cải , canh cần, đến canh chua canh hến... Rốt cuộc lại canh suông là ngon nhất./

.

Dec 23, 2010

TRƯỚC SAU NÀO THẤY


TRƯỚC SAU NÀO THẤY.
HANNAH NGUYÊN

Tôi mang tâm trạng của Lưu Nguyễn trở về nhà xưa. Nửa năm tiên cảnh hay nửa đời lưu vong để về chốn cũ. Tôi đến một nơi gọi là thị trấn Lâm Tuyền. .. Bước chân thật ngại ngùng. Những con đường này hơn bốn mươi năm qua, vẫn chỉ là những con đường nhỏ hẹp như cũ. Có những nắp ống cống bể, có những dấu đá mòn vẫn mòn thêm, và tôi đi ngơ ngác... Chỉ một mình tôi đi trên những phố quen xưa. Đến một địa chỉ quen. Mở cửa cho tôi vào...Ơi căn nhà cũ. Lại vẫn chia năm sẻ bảy và xây cất ngổn ngang. Người ta thu nhỏ nhau vào những hộp diêm , để chỉ mở một tí cửa sổ, tạm thời cho linh hồn ngột ngạt bay qua lỗ mũi sống thở. Có những đôi mắt già nua sụp xuống . Cõi lòng hoang mang... Người mở cửa cho tôi dĩ nhiên là một ông già, nhưng trông nhỏ tuổi hơn tôi, và tôi lịch sự gọi ông là bác.
- Thưa bác, tôi là bạn cũ, hàng xóm của cô Tường, muốn hỏi thăm nay cô ở đâu ? Thưa trước tôi ở cạnh nhà và đi học với cô từ thuở bé...
- Dạ chị tôi không ở đây nữa, đẫ đi Mỹ rồi.
- Tôi có thể xin ông địa chỉ và số điện thoại của cô Tường không ?
- Dạ được , nhưng chút trưa bà trở lại đi, giờ tôi không rảnh...
- OK cám ơn ông.
Lòng buồn vời vợi, tấm chân tình của mình cũng bị nghi kị. Mà nghi kị cũng là phải . Ai biết mình là ai ? Sau khi những kinh nghiệm đời đã quá già hơn một nửa, và tất cả những con chim già đều vẫn còn nơm nớp sợ những cành cây cong !
Nhà em Tường ngày xưa rộng rãi, sân vườn thoả thuê . Đằng trước là vườn hoa, với nhiều bông hồng bông cúc. Vườn sau trồng những loại cây trái ôn đới , mận, đào, hồng ,lê, quýt ,táo. .. Mà nay còn đâu hỡi vườn? Đời đã chín , trái chín nhũn hay héo cũng đã rụng xuống những thân phận nhỏ nhoi.
Buổi trưa, tôi quay trở lại, xin địa chỉ và số phone của em Tường. Người tiếp tôi là cậu út, em trai cuả Tường . Cậu có đôi mắt nghệ sĩ và mơ mộng u hoài từ trên đôi mắt đến mái tóc hoa râm. Cậu cười buồn nhìn tôi như nhận ra những kỉ niệm cũ chất chứa trong tôi qua đôi mắt xa vời u uẩn.
- Tôi với cô Tường học chung với nhau từ lớp mẫu giáo. Chị người làm nhà cậu dẫn hai đứa đến lớp và đón về. Mẹ cậu trắng muốt, xinh đẹp, đúng là mệnh phụ xứ Huế. Mẹ giỏi bánh trái cỗ bàn.
Cậu mơ màng rót mời tôi chén trà xanh, và nhất định bắt tôi dùng miếng mứt gừng của người em xứ Huế ( vợ cậu ) đã trổ tài nữ công gia chánh ! Rồi cậu hí hửng turne on computer để khoe tôi hình chị Tường của cậu nay là bà ngoại đẹp lão,với hai cháu ngoại như hai con búp bê.
Tôi chỉ hơi tiếc vì căn nhà thênh thang ngày xưa, chốn tôi hay qua chơi đùa ... nay chỉ còn là trong " Phố Cổ " đựng những cái tổ chim nhỏ hẹp. Không khí ngột ngạt vì những ưu tư trên ngọn đỉnh sầu. Lưu Nguyễn ơi, tiếc làm gì chuyện " Một Bước Trần Ai "
Đi quanh tìm hoài lại dẫn đến lối xưa. Này dốc , con dốc ngày xưa hì hục leo bộ đến trường.Gió vẫn lồng lộng trên ngọn những cây tùng...Đúng rồi, thông xanh, gió ngàn cùng mây trắng. Cổng cũ khép hờ... Hết rồi dấu sỏi hay dấu tình hờn ? Trong tôi ngân nga tiếng nhạc lòng : Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người...
Căn biệt thự cũ vẫn thi gan cùng tuế nguyệt , muôn đời vẫn để không và vẫn chỉ có người gác già trông nom. Không còn thiếu chủ mở cửa, nhưng cửa cũng vẫn mở rộng đón chào. Cũng vẫn đi lại những phòng ốc cũ , hành lang xưa. Dưới kia là dàn hoa thắm - Mimosa- cười nụ âm thầm. Trước Sau Nào Thấy Bóng Người...
Căn phòng khách rộng mở, hai bức phù điêu vẽ khung cảnh Lâm Viên : Voi Ngựa, cùng vũ nữ múa Khèn . Đây Lâm Viên, ngọn đồi cũ, tiếng lòng xa xưa. Dấu xưa xe ngựa... Biết vậy để mà trùng khơi nỗi nhớ. Tôi ơi, cánh chim bay mỏi, vượt nghìn trùng biển khơi với đất trời lồng lộng, đến đây để thì thầm với tấm lòng hoài cổ : Chuyện xưa và ngày xưa... Đừng khơi dậy quá khứ, Thôi hãy ngả mũ chào một lần cuối vĩnh biệt. Mặc dù đầy ắp như biển, rộn ràng như sóng, dạt dào như nước, như mây, nhưng rồi cũng chỉ là mộng thôi !
Chiều Tỉnh Lỵ

Xe chở tôi đi vùn vụt, như lao vào quá khứ. Và trên con đường đèo Pren , muôn thuở vẫn là quá khứ xanh ! Tạo hóa có gây cảnh hí trường, thì nơi đây, tạ ơn đời màu xanh vẫn thắm. Núi đồi vi vu. Tôi xuống dốc Pren ... Trời đất bạt ngàn xanh và đôi mắt sẽ biếc đi cùng những ngọn đồi. Rồi đến thác Đatăngla... Réo gào ầm ĩ. chào đón sự trở về của muôn ngả chia ly. Tôi cố sục sạo, hy vọng muôn trùng mong kiếm lại bạn cũ. Rồi tôi cũng đến được một địa chỉ hoa. Lòng tôi dạt dào như biển cả. Ơn tri ngộ đãi tôi thắm thiết. Tôi gặp lại bạn hiền sau bốn mươi năm xa cách. Không ngớt sót thương Hằng với cảnh đời ngang trái. Người thân yêu nhất, đã vĩnh viễn ra đi. Một mình ở lại vơi trăm nỗi đắng cay. ? Ai đặt cho bạn tên Lệ để mà nó vận vào người.
- Thôi mày đừng khóc hoài, hư hết mắt làm sao nhìn nhận ra tao ?
Nước mắt chúng sinh nhiều hơn biển cả. Tuổi đã xế chiều, và mất mát gần hết.
- Nhưng cuối cùng mày lại gặp được tao !
- Không biết tấm thịnh tình của tao có làm mày khuây khoả ? Nhưng xin vững lòng tin vì nơi nào Thượng Đế không đến được, thì Người gửi tới một người Bạn.
Và hãy nhớ cuộc đời cũng là một giấc Nam Kha. Bừng tỉnh dậy nồi kê chưa chín

!

Đời người họa phúc khôn lường, hãy cứ ăn ở hết lòng thì vận hạn cũng sẽ qua. Phúc lành lại
đến . Hy vọng tôi sẽ về thị trấn Mỹ Thanh để an dưỡng tuổi già với hoa cỏ vườn rau luống bắp. Sống đời ngô khoai mộc mạc với bạn hiền mến thương.



Dec 15, 2010

TẶNG HOA SIM .




HANNAH NGUYÊN
TẶNG HOA SIM



Sao em mọc dốc đồi hoang dại
Phơn phớt màu hoa quả tím hồng
Muốn yêu lại sợ tình ngang trái
Thoáng nghĩ về em đã chát lòng...
( lỡ quên tên tác giả )

Hoa sim và trái sim, nó nhỏ nhẻ hiền lành, nó mộc mạc dân gian cho nên người ta gần gũi, và Sim được đi vào " Văn Học lãng mạn ". Người nhà quê cũng lãng mạn ghê gớm khi nhớ nhung mà thốt lên :
Đói lòng ăn nửa trái Sim
Uống lưng bát nước đi tìm người thương .
Đói nhưng nhớ nhung thì dạ bồi hồi, quả sim nó bằng cái đầu ngón tay út mà cũng chỉ nhấm được có một nửa!.
Tôi lên đồi gặp hoa, phơn phớt tím hồng... Đó là tình yêu của tôi, là hoa , là quả đợi chờ. Mà sao nhát thế ? Tình có ngang trái mới đẹp, hãy yêu đi, màu Sim hoa tím.Cho dù đã là xa cách, nhưng màu hoa vẫn luyến lưu. Tôi giả dụ mà nói như vậy, chứ thừa biết rằng hoa Sim đã chỉ còn ở trong tâm tưởng. màu tím đồi hoa bạt ngàn trong thương nhớ mà thôi.
Loài người từ khi bị đuổi khỏi vườn Địa Đàng thì Chúa Trời vẫn cho họ sống trên một tinh cầu nhiều hoa quá đỗi, cho nên họ sống để yêu hoa và yêu nhau. Chuyện tình hoa Sim. Hoa Tygôn. Hoa Sứ nhà nàng . Ôi dàn Thiên Lý đã xa. Tụ kểt tinh anh của gió sương, nên hoa và tình yêu lúc nào cũng đẹp. Và thời gian là bài thuốc hiệu nghiệm nhất để xóa mờ những cuộc tình sầu. " Xa mặt cách lòng " ...
Muốn Yêu lại sợ tình ngang trái. Ước muốn mà sợ ! vì sợ nên dĩ nhiên nó đã sảy ra! Ngang trái là làm sao ? người đã ra đi, khuất núi, không còn gặp lại. Vậy thì yêu làm gì Hoa Sim ơi.
Hoa có liên quan mật thiết với người từ lúc sinh ra cho tới lúc chết. Lúc mẹ sinh ra thì có việc " Khai hoa nở nhụy " ( đừng nói to mẹ nghe được thì ...kỳ ) .Đến lúc chết. thì
- Khi tôi chết các em về đây nhé
Tay cầm hoa xoã tóc đứng bên mồ .
Gớm, làm cứ như Liêu Trai Chí Dị !
Người với người sống để yêu nhau . Nếu không yêu thương mà phải sống chung thì nó khốn khổ vô cùng ! Gọi là sống đọa thác đầy ! Trao duyên lầm Tướng Cướp !
- Tiếc thay hạt gạo trắng ngần, Thổi nồi đồng điếu lại vần lửa rơm.... Một lần theo em xuống phố, những phố mới lên đèn mà trông buồn hiu hắt. con đường càng ngày càng nhỏ đi so với số lượng xe cộ và nhà cửa hai bên đường.Không phải là ọp ẹp, nhưng nó không thể thanh lịch được vì kiến trúc sập xệ bát nháo và phản mỹ thuật. Tôi đã đi ở chính những con phố này mấy mươi năm trước. Nhà cửa và tên những bảng hiệu đã đổi thay, tôi gặp một cô bé ôm cặp đến trường- ngày đó bước chân thoăn thoắt, tuy có vội vàng đến lớp,nhưng vẫn dõi mắt trên những cành mai mới nở, hoa cúc vàng lấm tấm trước dậu thưa. Nay , đường phố chật hẹp đông đúc . Hình như những Bọ người bò ra tranh sống. Mỗi đơn vị Người đó được có một khoảng không gian tí tẹo mà thở. Lão kia đen thủi đen thui, không lấy gì làm phiền hà mà ngồi trên cái ghế nhựa, xúc cơm trong cái tô, nhồm nhoàm nhai,nuốt. Cuộc tranh sống mưu sinh dồn hết cả ra viả hè, ( chiếm lòng lề đường ) . Đường lộ xe chạy, bóp còi inh ỏi, xe gán máy, xe đạp luồn lách như cá lia thia bơi lội tung tăng. .. Chẳng có gì mà vội vã. .. bóng đêm trùm xuống, những cái tạm bợ vẫn diễn ra trong từng hơi thở, trên những khôn mặt hững hờ. .. Đời lạnh lùng trôi..

Dec 13, 2010

LÊN NGỌN SÔNG ĐÀO

LÊN NGỌN SÔNG ĐÀO


BIỂN
Tranh của họa sỹ Bùi Xuân Phái.


Muốn tắm mát lên ngọn sông Đào
Muốn ăn sim chín thì vào rừng xanh. (ca dao )

Tại sao tắm mát phải lên tận ngọn sông Đào ? Thưa là vì tắm ở ngọn sông, nước sạch, trong mát, thượng nguồn chưa ai dúng chân vào đó... Sạch và tinh khiết. Nhưng tắm mưa cũng tinh khiết ra phết. Nhưng đâu phải ở tuổi nào cũng được tắm mưa ? Mà tắm ở Sài Gòn, trời nóng bức như thiêu, một trận mưa rào đổ xuống, cành lá run rẩy, mọi người trốn mưa, còn mình ( không biết là đã già ! How old ? ) mà cũng mặc nguyên quần áo, chạy ra tắm mưa, đứng dưới cái máng sối, đổ như thác nguồn ( sẽ bị cho là điên ). Lạnh buốt ! Thật, có " Tắm mưa " mới biết lạnh ! Giống như ai đó mới nhỏ vào óc một cục nước đá " buốt thấy mấy ông tiên nhân " !
Chưa mưa đã ngập. Trời mưa to nên bong bóng mưa cứ dập dềnh, mưa nhảy nhót trên sân... vài đứa trẻ rủ nhau rượt bắt trong mưa, chạy lạch bạch, nước bắn tung toé.
- À , chạy ra cái tàn cây mận kia, nước rơi xuống nhiều quá, nước nguồn trên trời đổ xuống.Mình tắm mưa là được giời tăm cho mình !
Người Việt mình cái gì cũng e dè sợ hãi. Sợ dư luận,sợ miệng đời ! Nếu cứ sợ Đời thì có ngày Đời sẽ sợ mình ! Thật đấy! Thế cho nên tôi cứ chẳng biết sợ, và cứ phớt tỉnh như Tây Ăng Lê, thản nhiên mà tắm mưa !
Không vồ được ếch nhái, hay cá rô cá sặc , nhưng mưa nguồn như gội rửa hết những phiền lo xuống ống cống (ước gì được như thế, )
Có lần tôi bạo gan bơi qua sông Sài Gòn . Kể thì mình cũng liều thật. Tôi làm như tôi vận động viên bơi lội thứ thiệt. ! Ừ mà cũng ngon lành lắm. Bơi qua bờ bên kia là Thủ Thiêm. Bơi cái một . Có chừng một trăm xải tay. Nhưng lúc bơi về mới thấm thiá. Tía má tôi ơi, nước ngược dòng. Mình cứ bơi ngang, tiến vào bờ, mà nước cứ cuốn phăng phăng xuống phiá dưới . Cảm tạThánh A La, vì cũng gần đến bờ nên mới thoát chết . Từ đó, tôi chỉ dám bơi ở Bể Bơi , hay còn gọi là " Câu lạc bộ bơi lội ! "
Nhưng mà tắm biển thì thích thú vô cùng. Tôi mê biển, vì sóng nước mênh mông. Trước thiên nhiên hùng vỹ, con người mình mới thấy bé nhỏ ! Cái cao ngạo nó chỉ còn bằng cái vỏ ốc ! !
Tạ ơn đời cho tôi những phút giây hoà mình với làn nước mát biển cả. . Tiếng sóng lúc nào cũng là những bản tình ca... Rồi cát mịn, mà đạp chân lên cát, ôi sao thấy đời nhẹ như sương khói, vì có dấu chân nào còn in lại sau lớp sóng ập tới xoá đi ?
Tôi luôn mơ về biển để ước gì : " Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển, Đời lưu vong không cả một nấm mồ " ( Du Tử Lê ) Việc gì mà phải não nùng thê lương thế ? Hạt bụi rồi cũng trở về với phù sa thì còn cần gì phải ao ước ? !
Tôi nói đến tắm mát và liên tưởng đến sự Rửa. Tắm phải đi kèm với chữ Rửa . Tiếng Việt có những danh từ ghép mà đã thường phải dùng đi đôi với nhau : Ăn Mặc. Đi Đứng. Mời Chào. Tắm Rửa. Kỳ Cọ. Lau Chùi...
Trong ca dao có câu ca hữu tình : '' Ước gì anh lấy được nàng . Thì anh mua gạch Bát Tràng về xây... " " Xây dọc rồi lại xây ngang, Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân "
Xây hồ mà chỉ để rửa chân rửa tay, thì thật là phí phạm " Sao không xây cho nàng cái bể bơi, có phải là thắm thiết tình hữu nghị không ?
Tôi nhớ chuyện trong thánh kinh. Trước khi chịu nhục hình, Chúa dự bữa tối với môn đồ và đã rửa chân cho họ. Tôi tự hỏi Sao Đức Jesus lại có việc làm này ? Và đến khi ở xứ nóng bụi bậm, tôi thấy người ta không mang giày vớ, mà chỉ thích " Từng bước chân trần..." Để khi được rửa chân cho mát sạch thì ôi thôi nó " Thú vị tình thâm " lắm lắm .Một ngày tôi lội xuống cái hồ bán nguyệt ( tưởng tượng ) vài ba bốn bận để rửa chân . Cho nên những kẻ ở sa mạc thì rửa chân cũng " Đã " như những kẻ ở Sè Ghềnh nóng bụi như tôi . Chúa đã rửa chân để đem lại cho môn đồ giây phút thỏai mái tức khắc. Việc làm này Chúa muốn dạy cho nhân loại tinh thần phục vụ tha nhân. Chúa còn rửa chân cho học trò ( mà còn có đứa Phản ) thì sao mình không bắt chước Chúa ? !
Rửa chân rồi lại rửa tay...
Sau khi tuyên án Chúa (không có tội gì ) thì quan án Phi Lát, đã cho đem một chậu nước ra để cho quan rửa tay trước công chúng. Rửa tay đây là hình thức không liên can dính dáng gì đến hành động giết người của đám quần chúng quá khích.
Tiếng Việt không có lệ rửa tay, nhưng " Phủi Tay " coi như mìnhcũng chẳng liên quan !
Tiếng Việt ác đạn lắm ! tôi có biết câu tục ngữ :
- Đàn ông như nước, đàn bà như dơ !
Sao mà đàn bà bị khinh rẻ quá lắm thế ?
- Chắc chỉ vì cái tội khôn ba năm dại một giờ !
Cho nên đến lúc Hỡi Ôi ! thì cái tên đàn ông kia được coi là nước.Phải kiếm cho bằng được để ra bắt rửa cái Nhuốc của đàn bà.
Tôi thấy các cụ ngày xưa hơi quá đáng trong việc bắt đàn bà phải cố gắng giữ trung trinh. Rủi có cái gì sai quấy thì hạ nhục phụ nữ hết biết. Nào là gọt đầu bôi vôi, nào là phạt tiền. Trói ra đình làng bêu xấu !
Còn cái tên" Hit and run " nó trốn tiệt, chẳng biết kiếm nơi mô ??
- Cứ cho các cụ qua Mỹ mà xem. Đời bây giờ nó ngược ngạo lắm . Tôi không nói là 100/ 100 , nhưng mà trật tự nó đảo lộn như vầy :
- Mua nhà sống chung. Có con cái. Ly dị. Rồi mới làm đám hỏi đám cưới.
- Nếu mà không có đúng một trong năm cái vớ vẩn đó thì tôi cứ Chết đi ( còn bị chê là lạc hậu ).
Đã vậy tôi laị còn thấy ở đời , nhiều kẻ phải đi tắm , vì thấy đứa khác dơ bẩn !
- Chuyện tắm rửa... nó quan trọng mật thiết với loài người như chuyện ăn uống ,hưởng thụ ...Phải vậy không thưa bạn !




Bien Tinh - Tam Doan
envoyé par Viettrinh. - Regardez plus de clips, en HD !

Nov 28, 2010

CHIỀU LÊN ĐỈNH NÚI.

Tranh hoạ sỹ Nguyên Khai


Những ngày ở Đà Lạt trôi qua như một giấc mộng. Buổi sáng, tôi đi học sớm, sương mờ Đàlạt không thấy người đi trước cả thước. Quãng phim đời cứ lần lượt trôi... Em Tường Vân , cô bạn láng giềng, chờ tôi ở ngõ, hai cô bé thắt bím đuôi sam , hẹn nhau cùng mặc một màu áo len đỏ hay tím , để làm một cặp bài trùng, hai đứa lũn cũn thả bộ đến trường.
Ngày đó bình an, trẻ con đi học cứ thơ thẩn đi tốp hai tốp ba, chẳng sợ mẹ Mìn , mẹ Mốc bắt cóc là cái gì cả ! Đà Lạt trong tôi, những ngày lạnh, quấn tay vào vạt áo dài, tay kia ôm vài quyển vở, đến trường trong sương sớm.
Tôi gởi vào Đà Lạt tuổi thơ trong sáng, thơ ngây đến độ chỉ thích trò chuyện với những khóm hoa trồng trước cửa . Hoa Bươm Bướm trắng và tím, Chào nhé, tôi đến trường, vẫy tay với Violét Đoá Hoa Đồng Thảo, và cánh hoa Thược Dược sắc sảo mặn mà . .. Lớp Ba, học trò trường tiểu học , ngồi trong nhà nhìn ra cái cây Khuynh Diệp là đà cao, buông xoã tóc dài. Tiếng guốc ai quèn quẹt buổi trưa, những buổi trưa bị nằm ngủ,mà ngủ không được, hé mắt nhìn những hình người ngựa qua đường in lên vách nhà, hoạt động như đang xem Cinema ! Rồi bất chợt thiếp đi, và được đánh thức dậy, mẹ mua cho cây cà rem dưà trắng sữa !
Kho tàng mơ mộng của tôi chứa đầy những mùi thơm hắc của các loài hoa tôi đã gặp trong vườn . Tôi yêu khóm Tường Vi hay còn gọi là nụ Tầm Xuân có hoa đỏ và trắng xen kẽ , nụ cười mong manh nhưng đượm vẻ kiêu kỳ . Hoa Phong Lữ Thảo, nhiều màu , mà đặc biệt là màu đỏ, dễ nổi bật bên khung cửa sổ màu nâu. Nó như Cổ Tích không thể thiếu lời kể : Ngày xửa ngày xưa... có hoa Phong Lữ Thảo...Ơi, hoa Phong Lữ Thảo rụng nhiều hay ít ??
Xa Đà Lạt năm lên chín tuổi để về tiễn bố ra khỏi cuộc đời ! bố đến và đi như cổ tích.. . Rồi tôi lại có duyên thầm với Đà Lạt khi trở lại làm khách trọ lữ quán Sinh Viên... 1967 tôi lên thăm chị đang học thi cuối khóa, còn tôi thì nghỉ hè ! Năm tôi mười lăm tuổi . Tuổi chưa lớn mà cũng chưa phải thực sự trưởng thành để mà xuân thì đến độ ! Tôi đến để thấy Đà Lạt một thời huy hoàng thịnh đạt như một Paris thứ hai. Paris trong tâm tưởng những sinh viên trẻ rèn luyện tâm tư tình cảm nơi một chốn thiên nhiên ưu đãi : non thanh nước biếc, với những trường đại học nổi tiếng : Viện Đại Học Đà Lạt với khoa Chính Trị Kinh Doanh ! Trường Đại học Chiến Tranh Chính Trị . Trường Võ bị Quốc Gia. Tụ kết toàn những trang tuấn kiệt nam thanh nữ tú.
Vì vẫn còn lao đao chinh chiến nên Đà Lạt lúc đó rất giới hạn cho khách viễn du được ngắm hết cảnh Đà Lạt. Tôi được di thăm Thác Đartang La.Thác Gougha Thác Pont Gour.Píc níc ở Suối Tiá Suối Vàng !
Những chiều ở Đà Lạt đồi thông xanh rì rào như tiếng thở dịu dàng trầm ấm của người yêu. Tôi có mơ mộng lắm không khi cứ nghĩ về Đà Lạt thì chỉ thấy " Xanh xanh dãy liễu ngàn thông ..." Mơ về Đà Lạt phải nói đến Người Mơ! Gởi đến ai đó giấc mơ của tôi:

Màu xanh ơi , tôi là biển cả
Trắng là mây
Hồng là niềm nhớ
Đỏ thắm trái tim này
Cam đoá hồng ai đã tặng .
Vàng tươi nắng lụa
Và xanh ngọt tình nồng trong mắt trong
Hãy ngân lên...tiếng nhạc
Phím tơ đồng , với sắc màu đã điểm...
Đính đoong ...ngân dài ... ngân khẽ...
Bản đàn của màu sắc lẫn thinh không ...

Ở một nơi ai cũng đẹp ( vì luạ ) và dễ quen nhau. Đà Lạt tha hồ ăn mặc. Ra đường phải Pardessus, Manteau, mũ Beret, khăn quàng cổ... Chân giày chân dép , chứ không được guốc lẹp kẹp như ở nơi khí hậu nóng như Sai Gòn .
ĐàLạt đẹp về cảnh, về hoa, về thông xanh, hồ biếc. Món ăn cũng đặc biệt Đà Lạt.Phải lên Đàlạt để ăn một tô mì Quảng ! Trước tiên phải là không khí hơi se lạnh của Đà Lạt.Rau phải tươi , nhiều rau húng và ớt phải cay. Đậu phọng giã dập. Mùi Mì Quảng đặc biệt chẳng nơi nào có được, cái sợi mì vàng nằm thong thả kiêu kỳ trong cái tô " Chiết Yêu "
Nước dùng ngọt và vừa ăn. Mệ bán mì ung dung tự tại, rất ít lời và không thèm nói- Nếu có đứa trót dại mà xin thêm chút nước lèo !
- Mì Quảng ăn ( ở Cây số bốn ) ít nước mới ngon ( Răng kỳ rứa ? )
Tôi thích xơi bánh bèo chén . Mấy O gánh bánh vừa thoăn thoắt chân, vừa rao ngân nga...Ăn một lại muốn ăn hai... Đa số những món ngon ở Đà Lạt đều đưa vào từ Huế .
Ngày đó xưa quá, nhỏ dại quá để mà nhớ viết về hàng quà.
Vì tôi rời xa Đà Lạt lúc còn bé, nên không thưởng thức được mùi vị Cà phê Tùng, Cà phê Thủy Tạ. Tôi chỉ có một mối tình si đã gởi vào Đà Lạt với muôn ngàn thương nhớ. Ơi suối biếc ngàn thông, một chiều lên đỉnh núi để tặng núi bài thơ Tháng Chạp :
NK
Tháng Chạp trời hanh nắng muộn ngày
Những ngày ôm mộng nhớ đầy tay....
Chiều xuân hờ hững xuôi tình suối
Hoa tím ngày xuân buồn không hay...

Đà Lạt lắm thác nhiều ghềnh. Đường vô ngõ thác quanh quanh.. . Ngày đó nhà tôi ở trên đường Hoàng Diệu. Khu Lò Gạch, và đi tới hết con đường thì vào các ngõ bản Làng, chênh vênh vài căn nhà sàn của người Thượng. Đi một đỗi nữa là đến Thác Cam Ly. Tôi lên tám, mà dám theo chị cũng chỉ mười hai tuổi. Dẫn ba đứa em đi chơi Thác. ( mẹ tôi gan thật, dám để trẻ con vào rừng chơi không có người lớn đi cùng ) Tôi nhớ mình đi Thác giống như đi ra chơi sau vườn . Thác chỉ đẹp khi mùa mưa, nước đổ ào ào, nhưng Cam Ly thì dịu dàng hơn. Ngày đó, cảnh còn hoang dã , tiếng rừng âm u, cành lá đan nhau. Tôi không nghe chim kêu vượn hú, nhưng có tiếng ve ra rả...và tiếng Thác hòa như một bản hùng ca. Năm đó mùa hạt dẻ trúng lớn, những cây dẻ cao tít tắp, ngước mắt nhìn mãi không thấy ngọn. Chị tôi và bạn tên chị Mai Hiên, đã mang theo những bao vải ( chắc là áo gối ) để đựng hạt dẻ. Tha hồ mà hốt, như chui vào vựa. Hạt dẻ đem về rang hay luộc rất ngon ngọt. Tôi ngồi nghe Thác đổ, rừng thở dài, tựa lưng vào gốc cây mà ngắm mây trời .
Chị Mai Hiên thấy bên gốc cây tôi ngồi là một cây Ngọc Lan cổ thụ rất nhiều hoa. Chị nhảy lên cái ghế đá công viên ở đó mà trèo lên cây hái cho được nhiều Ngọc Lan.
Bỗng tôi nghe chị rớt cái Bịch! nằm sóng xoài. Trán đập vào thành ghể đá, máu chảy lênh láng và chị bất tỉnh !!
- Chị đã trèo đúng vào cái cành cây bị mục nên bị gãy rơi xuống
Tôi nhớ mãi đôi măt lo âu sợ sệt của bà chị tôi khi thấy bạn mình gặp nạn. May nhờ có mấy bà " Lên Đồng " ở trong cái miếu cạnh cây Ngọc lan, mấy bà ra lấy khăn lau trán, dịt thuốc và gọi xe chở chị Mai Hiên vào bệnh viện. Chị em tôi cũng líu ríu ra về. Bà chị cả của tôi còn phải làm một màn thông báo đến nhà bạn Mai Hiên của chị, ( cũng ở trên đường Hoàng Diệu ) . Tôi nghe các bà Đồng bảo nhau
- Leo trèo phá phách, bị " Cô " quở đấy !
Có đúng không hở các cụ bạn ?