Showing posts with label Bích Quy. Show all posts
Showing posts with label Bích Quy. Show all posts

Dec 13, 2012

Ngày Đặc Biệt


NGÀY   ĐẶC   BIỆT
 
BÍCH QUY

         
Có thể nói  ngày 12 tháng 12 năm 2012 là ngày đặc
biệt mà  có các con số cuối cùng lập lại nhau trong thế kỷ
21 này. Trong khi ở Saigon người ta  nô nức tổ chức đám cưới
tập thể cho 120 cặp cô dâu chú rể và rất nhiều đám cưới
riêng lẻ khác thì gia đình chúng tôi cũng tổ chức ngày lễ
kỷ niệm 62 năm ngày cưới cho cha mẹ chúng tôi. Thông thường
thì chỉ cần sống với nhau 60 năm là người ta đã có thể làm
Lễ Kim Cương được rồi.  Vậy mà qua nửa thế kỷ 12 năm cha mẹ
tôi vẫn bên nhau, há không phải là điều kỳ diệu sao?  Tôi cảm
thấy đó là điều mà tôi quý hơn cả kim cương.

        Chúng tôi  chỉ  tụ họp con cháu trong nhà  và xúm nhau
làm nhiều món ăn mà các cụ ưa thích.  Cha mẹ tôi lớn tuổi
nên chỉ muốn gặp con cháu là  chính , các cụ không thích ra
nhà hàng hay phải làm điều gì đó ồn ào phô trương.  Tất cả
những điều ấy chỉ làm các cụ chóng mệt mà không muốn tham
dự nữa...

        Cầm bó hoa hồng đỏ thắm mà cháu dâu trao tặng, ông
trìu mến tặng lại cho bà  . Hình ảnh ông bà bên nhau đã làm
con cháu  vui vẻ thi nhau bấm máy chụp hình. Còn gì vui sướng
hơn khi các cụ vẫn vui khỏe bên nhau như thế ?

       Tôi muốn nói với các cụ là : " Chúng con thật hãnh
diện khi tổ chức lễ kỷ niệm 62 năm ngày cưới của bố mẹ. Bố
mẹ đã cùng nhau vượt qua chặng đường dài đầy vất vả , gian
nan để nuôi dưỡng và dẫn dắt chúng con nên  người. . Lúc nào
bố cũng cần cù, chịu  khó và bao dung thể hiện rõ trách
nhiệm của một người chồng, người cha.  Bố đã từng là một
công chức mẫn cán, chăm chỉ . Dù cho thời thế thay đ̣ổi, bố
cũng chẳng nề hà quản ngại đường xa với những công việc
lương thiện dù không đúng chuyên môn của mình và mẹ luôn sát
cánh cùng với bố  chăm lo nhà cửa, bảo ban chúng con học
hành. Cách sống giản dị, chừng mực của bố mẹ  luôn là tấm
gương cho chúng con noi theo để thành người tử tế.  Năm chị em
chúng con biết ơn bố mẹ đã cho chúng con có được ngày hôm
nay. Dù hai em ở xa, ba đứa ở gần nhưng chúng con lúc nào
cũng quan tâm chăm sóc và mong giữ được sự bình an cho bố mẹ
để bố mẹ được yên tâm vui sống trong tuổi già"

            Năm nay cha tôi đã hơn chín mươi tuổi rồi , vẫn còn
minh mẫn nhưng châm chạp , yếu đi nhiều nhưng lúc nào ăn cơm ông
cũng thích san nửa bát cơm của mình cho bà. Còn bà đã tám
mươi lăm quên đi nhiều thứ nhưng khi ăn cơm lại thích nhìn sang
bát của ông để gắp thêm vào.  Hai cụ luôn tìm cách san sẻ cho
nhau như thể hai con chim trong tổ chăm sóc cho nhau. Tôi cũng
chỉ mong sao cha mẹ tôi luôn mạnh khỏe để làm được như thế....

               Trong các anh chị em của  cha mẹ tôi thì chỉ còn
cha mẹ tôi là người lớn tuổi nhất còn vui sống cùnh nhau.
Cha mẹ tôi sinh toàn con gái nhưng ông luôn yêu quý chăm sóc chị
em tôi và không bao giờ tạo áp lực lên mẹ tôi với mong muốn
có con trai  làm cháu đích tôn để nối dõi tông tường . Trái
lại ông yêu thương  mẹ tôi nhiều hơn khi chính bà cũng băn khoăn
và cảm thấy như mình có lỗi không sinh được con trai cho ông.
Điều này tôi đã được chứng kiến khi người ta hỏi thăm và trêu
bố tôi tìm thêm con trai. Ông luôn gạt đi và an ủi mẹ tôi .
Cách nay gần một thế kỷ thì  con trai trưởng phải  sinh  con
trai   cũng là một áp lực rất lớn với cha mẹ tôi . Chỉ đến
khi tôi sinh cháu trai đầu lòng thì tôi  mới cảm thấy trong sâu
thẳm ,  ông vẫn muốn có con trai như mọi người khác   nhưng cha
tôi chằng bao giờ nói ra điều ấy.   Ông nâng niu và yêu quý
cháu hết mực.  Ngày ấy chỉ được nghỉ sanh hai tháng, ông đã
bảo tôi đem con sang cho ông bà trông để đi làm...

       Điều gì đã khiến ông luôn yêu quý mẹ tôi khi bà chỉ
sinh con một bề? Cách sống hết lòng vì chồng con và họ hàng
và cả cách cha tôi đón nhận những gì ông Trời đã ban cho
mình một cách trân trọng không mong muốn, đòi hỏi những gì
không thể , đã khiến cho gia đình chúng tôi lúc nào cũng vui
vẻ.   Cha mẹ tôi chẳng khi nào tạo áp lực học hành lên con
cái và luôn ủng hộ chúng tôi  trong việc lựa chon nghề nghiệp
hay lập gia đình.  Chính vì thế mà chúng tôi luôn nỗ lực
trong mọi việc và không dám làm điều gì khiến cho cha mẹ
không vui lòng.

       Chúng tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được sống
trong một gia đình mà mọi người luôn quan tâm và tin tưởng lẫn
nhau. Tôi chỉ cầu mong sao cho cha mẹ mình luôn mạnh khỏe , vui
sống bên nhau cùng con cháu để chúng tôi luôn được cài bông
hồng trên áo...

Oct 24, 2012

NHUỘM TÓC



 N H U Ộ M T Ó C
 Bích Quy



           Tôi còn nhớ lúc hơn bốn mươi tuổi, chợt nhìn thấy sợi tóc bạc nhú lên khỏi đỉnh đầu chỉ dài độ hai đốt ngón tay, tôi đã đưa tay dứt cái "phựt" như muốn chối bỏ dấu hiệu báo mình sắp già. Vậy nhưng lòng vẫn băn khoăn :" Có tóc bạc rồi, mình già thật rồi sao?" Rồi đưa tay sờ lên má, "Da mình vẫn còn căng lắm mà, đâu đến nỗi..."

          Thế rồi một sáng ngủ dậy soi gương lại thấy thêm vài sợi bạc nữa, lác đác, xen lẫn, vừa ngắn, vừa dài. Thế là vạch tóc, nhổ hết. Có lúc lại lẫn cả sợi đen mà giật., vừa suýt xoa vì đau, vừa tíêc rẻ vì mất thêm sợi đen...Đến thằng con mới mười tuổi cũng đòi nhổ tóc bạc cho mẹ :"Mẹ ̣ để con nhổ cho nhé, con thấy nó mọc ở đây này..." Vậy mà hình như chồng tôi chẳng để ý gì cả, không thấy tóc tôi đang đổi màu hay sao? Có lẽ chàng cũng thấy , nhưng không muốn tôi buồn nên giả vờ lơ đi chăng? Còn tôi cũng chẳng dại gì vạch tóc cho chàng thấy mình...già. Bao lâu nay tôi cũng hay vạch tóc của chàng để nhổ đi vài cọng bạc, rồi dần dần nhiều quá tôi cũng thôi. Vả lại phải để cho chàng ...già hơn mình chứ. Bây giờ đến lượt mình thì lại thấy bâng khuâng....

          Một hôm , em tôi phát hiện và la lên :" Chị ơi, tóc chị đằng sau bạc quá rồi này, để em nhổ cho nhé" . Thế là tôi đành cúi đầu xuống cho cô em "vạch tóc...tìm bạc" Cô kêu lên : " Nhiều lắm nhưng em chỉ nhổ đỡ thôi nhé, vài tháng nữa là chị phải nhuộm đấy, nhổ nhiều quá sẽ hói đầu, không mọc lại đâu " .

          Rồi tôi đi siêu thị, đứng trước một "rừng" thuốc nhuộm tóc đủ màu, đủ hiệu, tôi hoa cả mắt, phân vân chẳng biết lựa thứ nào đây? Này là những hộp thuốc Âu Mỹ với hình cô người mẫu tóc vàng quyến rũ, này là những hộp thuốc Châu Á của Nhật bản, Thái lan với hình suối tóc tóc đen tuyền hấp dẫn.. Cầm lên, để xuống, cuối cùng tôi chọn nhãn hiệu BG của Nhật vì nghĩ người ta cũng châu Á tóc đen như mình, chắc là thích hợp.

          Đem hộp thuốc về rồi mà tôi vẫn chưa dám nhuộm ngay. Lấy hướng dẫn ra đọc kỹ và chờ dịp cả nhà đi vắng hết mới thực hành. Có cảm giác như mình vừa đánh mất ...tuổi trẻ, lại vừa như mất đi một cái gì rất thật bấy lâu để đổi lấy một sự "trẻ trung giả tạo" sắp tới.

          Rồi cũng đến lúc tôi quyết định mở hộp thuốc, nặn hai ống kem trộn vào nhau nhưng cũng chỉ dám nặn mỗi ống độ một phần ba thôi. Sau đó tôi đeo găng tay vào và lấy lược chải vào tóc. Để mười lăm phút theo hướng dẫn và đi gội đầu. Tôi hồi hộp chải mái tóc còn ướt nhẹp của mình, thấy nó có vẻ đen hơn và khi đã khô hẳn thì chẳng còn thấy sợi tóc bạc nào nữa. Tôi cảm thấy mình như "trẻ ra". Ơ nhưng mà những người tôi quen và những bạn đồng nghiệp ở sở tôi cũng chẳng chú ý lắm đến sự "thay đổi" của tôi. Cả đến chồng tôi cũng chẳng nói gì như thể tôi vẫn thế, chẳng có gì khác ngày thường. Không sao, miễn tôi cảm thấy tự tin là được.

         Chỉ ba tháng sau thôi, những sợi tóc bạc đáng ghét lại dài ra như chọc tức tôi. Đã thế, ngay tại chỗ tôi rẽ ngôi rõ hẳn một hàng trắng xóa như hai que đũa trắng nằm cạnh nhau. Thật chẳng ra sao. Tôi lại hì hụi trộn thuốc và nhuộm. Tôi không dám ra tiệm vì sợ người ta làm nhiều thuốc và tôi cũng sợ "độc". Bao nhiêu bài báo cảnh giác về chuyện nhuộm tóc sẽ gây dị ứng,mất trí nhớ, thậm chí gây ung thư...tôi đọc cả, biết cả đấy chứ nhưng nỗi lo sợ xấu xí, già nua lớn hơn nhiều. Dù sao tôi cũng chỉ là phụ nữ mà đã là phụ nữ thì ai cũng muốn mình trẻ đẹp mặc dù phải cầu viện đến nhiều thứ phụ trợ như son , phấn, chì kẻ, sơn móng tay, thuốc nhuộm tóc....Mặc dù tôi biết những thứ ấy cũng chỉ là hóa chất, dùng lâu cũng chẳng tốt lành gi . Đúng là chuyện gì cũng có "giá" của nó , có khi muốn được "trẻ" lại phải bớt "thọ" đi.

        Tôi còn nhớ ánh mắt của trẻ con trong xóm nhìn tôi lúc mới nhuộm tóc, chúng gọi tôi là "cô" nhưng lúc tóc bạc chưa kịp nhuộm, tụi nó gọi ngay là "bác", có đứa còn kêu là "bà". Trẻ con thì rất trung thực khi thấy sự khác biệt và thế là tôi lại nhuộm tiếp không dừng được. Vả lại tôi còn phải đi làm mà công việc thì phải tiếp xúc với nhiều người trong ngày mà trông "già nua" quá thì cũng không thể được.

         Tôi cũng cẩn thận ghi ngày tháng mình nhuộm. Thời gian đầu còn cách khoảng ba tháng, sau cứ ngắn dần. Bây giờ thì chỉ chừng nửa tháng đã thấy trắng đỉnh đầu rồi, tôi cứ phải lơ đi , cố kéo dài ra chừng một tháng mới dám nhuộm. Đành chấp nhận nửa tháng bị gọi là "bà".

          Ngày qua tháng lại thật nhanh, tôi tự nhủ khi nào về hưu tôi sẽ không nhuộm nữa . Nay về hưu rồi mà tôi cứ mãi chần chừ. Chẳng là mẹ tôi có mái tóc bạc trắng như bông , nay lại thêm tôi nữa thì trong nhà có đến hai ...cụ . Tôi thấy cũng kỳ kỳ , nên lại tiếp tục "sự nghiệp nhuộm" . Tôi vừa buồn vừa hốt hoảng sao mình lại già đi nhanh thế. Rồi tìm cách ăn mè đen, nấu chè đậu đen và uống cả nước hà thủ ô những mong tóc đừng bạc "tốc độ" như vậy, mà nào có được.Những sợi tóc bạc cứ "bướng bỉnh" nhô lên ngày càng nhiều như chọc tức tôi, như bảo tôi rằng:
         - Này, bà ơi, bà già thật rồi đấy, sao cứ muốn làm trái với thiên nhiên làm gì. Già thì tóc phải bạc chứ?
          - Nhưng tôi chưa muốn già
          - Bà không thấy da đã bắt đầu nhăn sao?
          - Nhăn thì tôi dùng phấn..

          Tôi cố vùng vẫy chống chọi với tuổi già đang sồng sộc đến. Không chỉ có "hình thức" mà cả "nội dung" với những chứng cao huyết áp, loãng xương, tê nhức cũng mon men tìm tới...Tôi chỉ mới có ...sáu mươi thôi mà..Tôi vẫn còn phải ra ngoài, phải tiếp xúc với mọi người, còn phải giữ được hình ảnh của mình cho tươm tất trong mắt người khác. Cái già đã đuổi đến tận sau lưng rồi, tôi còn vùng vẫy được bao lâu nữa ? Tôi rất muốn được trở về với thiên nhiên, có sao để vậy . Để tôi được trở lại với chính mình, với hình ảnh một cụ bà phúc hậu, tóc trắng như bông giống như...mẹ tôi.