Showing posts with label An Khanh - truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label An Khanh - truyện ngắn. Show all posts

Sep 4, 2012

Tình Bằng Hữu - Bài của An Khanh- Lưu Hảo Chi


    Tình bằng Hữu 
  An Khanh -Lưu Hảo Chi


   Từ ngày cách biệt bạn hiền 
   Lòng canh cánh nhớ nỗi phiền không nguôi
   Nhớ nhau giấy bút thay lời 
   Tỏ tình bằng hữu ôn đời sống chung 
   Thao thao dòng lại nối dòng 
   Biết bao thân ái tỏ cùng cố nhân 
   ------------------------------------------ ( quên một vài câu )
   Ngày ngày phu trạm mỗi lần đi qua 
   Là em hồi hộp đợi chờ 
   Dừng chân trước cửa bác đưa thư vào 
                                                             ( Viết theo trí nhớ, bài học thuộc lòng lớp nhì ) 

Tôi học lớp nhì ( lớp Bốn ) và bài học cứ mãi canh cánh bên lòng ! Năm đó mới tám chín tuổi ! Bạn học còn thò lò mũi xanh , lấy đâu ra cái tình bằng hữu nhớ nhau ra riết để mà phải viết thư thăm hỏi cố nhân ! Hồi đó mãi đến năm học lớp nhất, thì mới bị học cách viết thư ! Và rồi cuối năm học đệ thất , hè năm đó tôi ra biển nghỉ hè với mẹ ( bà đang làm việc tại đây ) thì mới biết thế nào là nhung nhớ bạn hiền !
Đó là một nơi nghỉ mát nổi tiếng đẹp và thanh bình ! Những năm 1963 - 1964 - chiến tranh còn ở rất xa , và tuổi thơ của tôi êm đềm những ngày mùa hạ nhàn nhã ! Phòng tôi ở trên cao , sân thượng nhìn ra biển, tòa nhà kiến trúc như một chiếc tàu sừng sững ... Đặc biệt hàng phi lao hát lời với sóng thành những hợp tấu rì rào bất tận ...Tôi leo lên đỉnh cột cờ , chờ mây núi sà xuống như lướt vào vai ...cảnh đẹp có thể làm thơ mà ca ngợi !
Tại nơi thiên nhiên hùng vĩ và yêu kiều này , tôi đã lục lọi trí nhớ , kèm thêm cuốn Lưu Bút Ngày Xanh. Tôi có được một số địa chỉ của các bạn hiền và viết thư  " tỏ tình bằng hữu ! "
Những em Mai, em Cúc ngày đó nhận được thư của tôi, chắc là ngạc nhiên hết biết ! và nhớ mãi đến già ( là nhớ đến ngày hôm nay !) Đời tôi chắc là lần đầu viết thư, đề tên họ địa chỉ người gởi, người nhận . Tôi viết phong bì như sau :
- Thân gởi em Bạch Cúc 
72 Thọai Ngọc Hầu 72 
Quận Ba, Sài Gòn - Việt Nam ( thuộc quả địa cầu ) 
By Cyclo ...
Không biết tôi đã tả cảnh tả tình ra sao,cũng nhớ đại khái ở vùng thùy dương cát trắng đó , mỗi chiều chim bay về núi, tiếng con chim Chìa Vôi nghe thao thiết não nùng . Buổi sáng theo mẹ đi chợ xã bằng xe ngựa thồ ! thật là thú vị . Tôi thường khao khát có được các bạn ở đây mà ngắm cảnh tuy thôn dã nhưng thật mênh mông thơ mộng ! Những trưa hè nắng chói, hoa bông Bụp nở đỏ rực rỡ như nụ cười son, còn Phượng thì khỏi chê, say đắm và huy hòang một góc trời .Mùa Hè ơi chào mi ! 
Thế rồi hôm nay, (2012) mùa hè đến rồi lại đi như gió thỏang. Tôi cũng đã tuổi tác già nua, và bạn cũ trường xưa âu cũng chỉ còn trong giấc mộng ! Đôi lúc cũng có những cuộc họp mặt bỏ túi, một bạn cũ từ phương xa có dịp đến xứ Cờ Huê, thế là ới nhau tụ họp . Sau cái màn tay bắt mặt mừng (Big Hug) là một màn đấu hót ! Tuy đã là những bà nội bà ngoại , có dâu có rể, làm ông bà xuôi gia hết rồi đấy, mà vẫn mày tao chí chóe , gọi nhau bằng những tên cúng cơm từ thời đi học, và đặc biệt đứa nào cũng được gọi bằng Con ! 
- Con Ngọc đi làm tới bảy giờ mới về 
- Chút nữa con Mai sẽ đến 
- Chồng con Anh Drop nó ở đây ...
- Con Chi còn đang đi lạc ! Không đi lạc không phải là con Chi !
- Rồi những màn hàn huyên tâm sự, ôn cố nhi tri tân ...Trẻ lại bốn mươi tuổi .Thành tích đáng kể như sau :
-Ngày thứ nhất, thức đến ba giờ sáng . Ngày thứ nhì, thức đến hai giờ ! Ngày thứ ba , hôm sau chủ nhà " Chứa bạn " phải đi làm nên thức đến một giờ! 
-Mới có ba ngày "ăn chơi trác táng " đứa nào cũng khản cổ đau cuống họng ! sụt hết mấy Lb . Tiếp tục cuộc gặp gỡ đến một " nhà chứa bạn  " khác, lại vẫn tiếp tục quàng quạc không biết mệt ! chẳng biết tại sao người Việt mình dai sức thế ? Nhưng rồi có hợp thì phải có tan ! nhưng cuộc vui ngắn ngủi giờ cũng đã thành kỷ niệm . Tôi lại một mình một bóng lầm lũi, như con cò trắng cô độc trên bến sông lặng lờ. Tôi thấm thía câu thơ cũ : 
- Lòng canh cánh nhớ nỗi phiền không nguôi ! 
Tuy nhiên, vì sống thời hiện đại @ ( a còng ) nên tuy có nhớ bạn thì đã có Email . Rồi Chat , rồi phone. Ngòai thì giờ bị đi kiếm cơm , về nhà là phải liên lạc với các đấng bạn hiền ! 
- Hơn mười năm rồi, tôi gặp lại Thúy ( không phải con Thúy và thăng Vũ của Duyên Anh )
Tôi đem lòng nhớ nhung yêu mến bạn hiền vô đỗi !
-Trước tiên tôi bảo con Thúy là mày nom giống ca sĩ Thanh Lan ! 
- Chỉ khác là không bị nốt ruồi " Vạ miệng " ! Nếu biết Thúy dễ thương như vậy và kết bạn từ hồi đó, chắc đời tôi đã khác !! Tuy học cùng lớp rất nhiều năm ,nhưng emThúy với tôi " cách xa ngàn vạn dặm " Thúy hay ngồi dãy bàn đầu ngay cửa ra vào,  bước vào lớp là thấy ngay. Còn tôi thuộc dãy bàn thứ ba, chiếu tướng bàn giáo sư, tuy giả bộ ngoan hiền, nhưng nghịch ngầm và trưởng ban chọc phá ! Giờ thì cũng chẳng còn hơi sức đâu mà phá nghịch! cụ em hiền như ma sơ ! Mà có thấy mình hiền lành mấy cũng không bằng cái hiền lành đằm thắm của em Thúy. Đến tuổi này (U sáu mươi ) cả rồi mà đôi mắt bồ câu ấy vẫn đen láy tinh anh và đượm nét hiền ngoan tha thiết ! Thúy cười thật tươi, nhất là giọng nói Hà Nội 100% . Không biết ông rể TV nào diễm phúc rước được nàng tiên dịu hiền này ! 
- Tới chơi nhà bạn,tôi để ý thấy Thúy chăm chỉ săn sóc việc nhà cho bạn như ở nhà, hết phụ nấu nướng, lại dọn rửa ...và rồi,trước khi từ giã chủ nhà, tôi và em Thúy chẳng bảo mà cùng nhau đi dọn cầu tiêu nhà tắm cùng dọn rác ra cho hợp vệ sinh ! Tôi còn bảo Thúy :
- Thế gian chuộng của chuộng công ! Nào ai có chuộng người không bao giờ ?
- Thúy  cười hì hì rất dễ thương. Tôi nghĩ tính hay lam hay làm của Thúy, chắc một phần vì Thúy là con trưởng ! Chị cả thì dĩ nhiên đảm đang là đúng rồi ! Người hiền lành chân thật,luôn luôn tốt bụng . Tôi rất vui vì có được một người bạn rất mực tử tế ! 
-Trong cõi người ta, có được một tri âm tri kỷ, có thể là không ân hận rồi !
- Theo ông Lâm Ngữ Đường: - Kẻ sĩ nên có bạn thân. Bạn thân bất tất phải là bạn thề sống chết có nhau. Thường thì bạn thân là bạn cách xa nhau ngàn dặm, vẫn có thể tin nhau, không nghe những lời người ta nói xấu về bạn . Việc nào nên làm,nên ngưng thì thay bạn mà mưu tính quyết đóan, hoặc những lúc lợi hại,giúp bạn mà không cho bạn biết, cứ hết lòng vì bạn mà không lo rằng bạn có hiểu mình không ? ! ( sách Sống Đẹp của LNĐ trang 202 )
- Hết lòng vì bạn ! Thật trên đời này có biết bao lời hay ý đẹp để nói về tình bằng hữu! 
Kho tàng truyện cổ đông tây cũng nêu lên biết bao những " Đôi Bạn Chân Tình " 
Bá Nha Tử Kỳ ! Chuyện Lưu Bình Dương Lễ, là những câu chuyện nói được tấm lòng yêu thương quý bạn hết mình ! Cũng có những câu chuyện kinh hòang về bạn, như chuyệnTôn Tẫn Bàng Quyên ( lừa thầy phản bạn ) hay chuyện Thạch Sanh Lý Thông, thì cũng rứa ! Nói tóm lại : Ăn cam bỏ vỏ the the - Qua chốn bạn bè bỏ kẻ tham hư.
Đời vẫn còn dài để đôi lúc phải giật mình khi nhận thấy quanh mình có nhiều Bạn ! Nếu nhận thấy ai đó quá nhiều Tham Hư, thì sẵn sàng lìa bỏ kẻo có ngày bị hại .
Thời buổi @ a còng, sự liên lạc thư từ nhanh chóng nháy mắt ! Cái tiện ích của sự liên lạc làm cho con người văn minh tiến bộ, đến gần nhau hơn và thông hiểu nhau hơn. Tiếng lành đồn xa, mà tiếng dữ cũng đi nhanh và đi xa . Biết để mà tránh và đề phòng ! 
- Cám ơn đời đã cho ta những phút giây trò chuyện với bạn bè . 
Nói chuyện với bạn uyên bác như đọc sách lạ, nói chuyện với bạn phong nhã như đọc thi văn của danh nhân, nói chuyện với bạn nghiêm cẩn, đạo đức như đọc truyện của thánh hiền và bạn ơi, cám ơn tình bạn chân thành khi đến với tôi . 
                                                                              An Khanh - Lưu hảo Chi 
Đặc biệt tặng Tạ Thúy Lan .




Oct 8, 2011

Đời Người Có Số- An Khanh


Ý NGHĨ TRONG NGÀY
THOUGHT OF THE DAY


ĐỜI NGƯỜI CÓ SỐ
AN KHANH
An Nam ta có câu Đời Người Có Số , và còn thuyết pháp rằng giầy kia còn có số nữa huống chi là người ! Tôi cho rằng câu nói ấy cũng đúng một phần nào . Có những câu chuyện ngòai sức tưởng tượng , không phải do số trời mà do chính cái " Con Tim Nó Có Cái Ní Nẽ Riêng của nó , ní trí không nàm thao mà ép được . " Tôi nhận xét như vậy vì nhìn thấy quanh tôi , có bao kẻ làm những chuyện kỳ quái. Mà chính đương sự không thấy một chút gì gọi là kỳ ! Vì dụ tiểu thư khuê các nhà kia vừa học giỏi vừa đẹp . Bao nhiêu người mơ ước ! Đùng một cái cô tuyên bố với thiên hạ rằng cô đã chọn được Ý Trung Nhân là một anh chàng xấu giai , học dốt và nhà nghèo ! Đã thế lại thuộc dòng dõi vô cùng bình dân giáo dục , ăn nói bặm trợn , thích bù khú rong chơi hơn là chăm chỉ chuyên cần ! Chàng và nàng gặp nhau ở sân chơi Football ! Bố mẹ nàng căm tức lắm mà chẳng làm được gì ! Nàng cứ nhất định tôn thờ cái anh khố rách ấy :
- Đầu gà má lợn thì chê
Lấy anh câu ếch ngồi lê ao bèo !
Tôi cố moi óc cùn ra mà lý giải sự việc : Sao lại có lắm điều phi lý nực cười như vậy ?
- Có khó gì đâu ! Đời phải có luật bù trừ ! Tiểu thơ khuê các kia đã chán cảnh khuôn vàng thước ngọc , lúc nào cũng phải ăn nói theo kiểu quí tộc . Cha mẹ không bao giờ dám nói thẳng những điều mình không muốn ! Nàng cho thế là đạo đức giả . Và nàng tìm thấy sự chân thật nơi những người gọi là bình dân . Họ thẳng thắn và đời sống giản dị . Giữa cái khách sáo , tuôn lời vàng ngọc nhưng thâm ý kiêu căng trịch thượng khinh người ! nàng đã tìm được một sự quân bình đáng kể !
- Ý trung nhân , nói vắn tắt là nàng cặp bồ với một anh chẳng ra làm sao cả !
- Tôi thấy cũng có lý . Nhớ những chuyện cổ tích . Ông Hòang bà Chúa hay hòang tử Cả ,công chúa Út gì đó, nêu được phép trốn khỏi hòang cung một ngày ,thì các ông bà đó phải giả dạng thường dân nghèo , không có cái mà ăn , sống trong những khu nhà ổ chuột , nhưng có những tình cảm đầy yêu thương nhân hậu . Bạn với những người bình dân lao động , họ có cả một kho tàng chuyện dân gian , vô số những mẩu đối thoại ý nhị và lắm chuyện cười tiếu lâm . Văn chương bù khú là thế . Chẳng vậy những thập niên 1960 - 1970.Có phong trào Hippi , tòan các cô cậu con nhà giàu , chán sống gò bó ,đã bỏ đi lang bạt kỳ hồ ...Mặc áo rách đứng bên nhà thờ...Trông đẹp tựa hình Chúa hiền mơ ! ( Nhạc Phạm Duy )....Và thế rồi có một ngày kia , tôi nói sự thật cho bạn biết : Bị Trời đánh còn dễ trúng hơn là trúng số ! Vậy mà ông Sắng gần xóm tôi đã trúng số độc đắc ! Năm đó tôi còn bé lắm , mới năm sáu tuổi gì đó ,nhưng nhớ được câu chuyện hy hữu này vì nó được truyền tụng như cổ tích , suốt quãng đời thơ ấu của tôi .
- Ông Sắng nhà nghèo , vợ và ba người con phải làm lụng vất vả , may thuê vá mướn , thợ mộc thợ hồ đủ nghề đủ nghiệp . Một buổi đẹp trời , ông được bà bán vé số cứ năn nỉ mời nài , bà chỉ còn có hai tấm vé số cuối cùng trong ngày , bán mãi chẳng ma nào thèm mua dùm vé số dzổm ( vì biết mua thể nào cũng trật ) . Bị nài kéo mãi , ông Sắng đành bấm bụng bỏ ra hai tì mua đại hai cái vé " Kiến thiết quốc gia "
- Nào ngờ đâu một trong hai tờ vé số đã trúng độc đắc !
- Thời đệ nhất cộng hòa , lương công chức hạng nhất cũng chỉ ba đến năm ngàn một tháng, mà nay thành triệu phú thì tiền xài làm sao cho hết ?
- Ông Sắng rất hào phóng , họ hàng thân thuộc , ai đến nhờ vả xin xỏ ,ông đều tặng cho một mớ. Đến lúc vợ con hỏi đến thì ôi thôi ! hết nhẵn , chẳng còn được mấy xu !
- Ông an ủi :
- Để lần sau ta cho bọn bay hết !
Nói chơi mà lại hóa thật. Tháng sau ông Sắng lại trúng độc đắc thêm một lần nữa . Và cả gia đình ông đã vui vẻ đề huề mà hưởng của trời cho.
Hiện nay vẫn còn cái tiệm tạp hóa của bà Hai Sắng tọa lạc trên đường Thi Sách ở Đalạt .
Câu chuyện này khiến tôi tin rằng đời người có số cả .
- Tin thì tin vậy nhưng tôi không thèm mua vé số đâu. Mà tỉ dụ có mua thì cũng chẳng bao giờ dò xem nó trúng mấy số ! Trúng số xui lắm . Người ta kể biết bao nhiêu chuyện xui xẻo từ khi cái người nào đó được trúng số ! Sự thật khó kiểm chứng .
- Mua vé số , để tự mua cho mình một vài giây phút mơ hão .
- Có tiền sẽ mua cho mình một cái đảo nào đó , nhiều nắng ấm , cát vàng , có một căn nhà nhìn ra biển để mà làm thơ !
- Và cái ước mơ đó sẽ chẳng bao giờ thành sự thật !
Đức Phật kia thì từ bỏ ngai vàng , sống đời giản dị ,bớt ham muốn và diệt dục , cho lòng thanh thóat .
Đức Jêsus thì bảo : hãy bán của cải gia tài của ngươi đi , đem cho kẻ khó , rồi theo ta.
- Những bậc cao minh đó , cho ta thấy cõi đời nó tạm bợ , đừng ham mê của cải vật chất quá mà dễ lầm lạc . Lòng tư bi đại độ chỉ dễ xuất phát khi sự ham muốn của cải sẽ chẳng ở trong lòng con người !
- Cõi đời này quả thật nó là đời tạm . Những ai vẫn còn ham mê của cải thì cho đời là cõi Tạm , nhưng mà Tạm cà lăm , có nghĩa là : Tạm ...Tạm .... Tạm ... .
Tạm đến lúc nào thật sự ra ma thì mới thấy đời tạm mà thôi . Bèo bọt , bóng câu thóang qua cửa sổ . Ước gì mình đừng bao giờ phải bận tâm vì : Nếu trúng số thì mình sẽ làm gì ? . Có nghĩa là : Bỏ đi Tám, đừng mơ chum vàng bắt được .
An Khanh

Aug 25, 2011

Chuyện Tháng Tám - An Khanh




Chuyện Tháng Tám - An Khanh








Tranh Bùi Xuân Phái.









Mưa tháng Bảy gãy cành Trám
Nắng tháng Tám rám trái Hồng
( tục ngữ - ca dao )

Tháng Tám , trái Hồng bắt đầu vàng , rồi cam , rồi như một diệu kỳ của đất trời - Trái Hồng chín mọng ngọt ngào , mầu Hồng như một giấc mơ tươi thắm . Hồng là món quà ngon của nhũng kẻ lắm tiền ( ở VN ) . Hồi còn ở Sài Gòn , quả Hồng đối với tôi chỉ ở trong mơ , nào biết nó ra sao ? Mãi đến khi sống ở Đalạt , nhà hàng xóm có cây Hồng và tôi đã thấy thế nào là đẹp :
- Quả Hồng treo trên cây , giữa màu lá xanh lục , màu vàng cam nổi lên bắt mắt từ xa. Đẹp như nụ cười duyên của ai đó xuân thì , cười đã đẹp,lại thêm lúm đồng tiền . Quả Hồng mời gọi , nhưng phải đợi đến lúc trái chín vàng đậm như màu đỏ cam , thì mới thưởng thức được cái ngọt thanh tao của Hồng . " Hồng Cốm Tốt Đôi " Hai thứ quà đặc biệt của đất trời. Xanh cốm bên Hồng tươi . Tượng trưng cho lương duyên đằm thắm và ngọt ngào bền bỉ . Chẳng thế mà Tiết Trung Thu , người ta hay dành cho nhau món quà quý hiếm này . Nhà trai xêu tết nhà gái. Mùa trăng mới với cốm vòng thơm lá sen .Gặp nhau dưới ánh trăng Thu, tiệc đã được bầy ra , trẻ con ríu rít ,những ánh mắt thơ ngây đen lánh , những nụ cười hiền từ trìu mến của ông bà cô chú ... Đời ngọt như cây trái ... Dĩ nhiên là tôi ưa tháng Tám với Tết Trung Thu rước đèn . Các cặp tình nhân đi với nhau trong đêm Thu cũng gọi là đi rước đèn . Rước đèn đi chơi , trẻ con đi với nhau từng tốp nhỏ, lồng đèn ông sao xánh duyên với lồng đèn cá chép-Thỏ Ngọc đi với bướm vàng . Tôm Hùm đi cạnh chị công múa xòe ... Và tôi ngồi với chàng... Bao năm qua rồi ... Vẫn nhớ ngày nào ngồi nhìn con trẻ trong sân rước đèn tháng Tám . Nay còn đâu ? dù trăng có sáng vằng vặc , chị Hằng cũng chỉ cười ngoài song cửa . Đêm có đẹp, có sáng mấy thì cũng chỉ ngồi trong nhà ngóng ra một vài giây phút , rồi lại thấy mình ...Soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm ... ( TCS )
Bây giờ thì trăng thu hay tháng tám ? Chẳng ăn nhằm gì đến tôi cả . Hồng nào đâu thấy ? À hình như mãi đến tháng mười hay mười một gì đó mới thấy Hồng bán đầy chợ ! Xem kỹ hình như trái Hồng nó có Tai ?! Phần gắn với cuống , quả Hồng có những cánh tai xinh xắn . Trái ngon , đẹp, lại có tai , chắc nó phải nghe nhiều lắm mà không nói được ! Tội nghiệp thay .
- Trong thánh kinh có viết : " Ai có tai hãy nghe " Và cái sự Nghe Lời ... Ôi thôi nó quan trọng vô cùng . Tôi thấy đa số trẻ con ở Mỹ nó nghe - mà hình như nó không hiểu - và cũng chẳng cần hiểu , cũng chẳng cần trả lời .
- Đó là nó nghe ông bà cha mẹ nó nói tiếng Việt !
- Nghe như vịt nghe sấm !
- Nghe nhưng đôi khi làm như không nghe ! Xong rồi ý mình muốn làm gì thì cứ việc làm !
Hay là nghe hoài nhàm tai - Phải tảng lờ đi như không nghe !
Hồi đó cậu Hng em tôi ( học sinh lớp ba trường tiểu học Khiết Tâm ) đã không nghe được rất lâu .Một ngày đẹp trời tháng Tám , tự nhiên anh Trường của cậu , đè cậu ra lấy ráy tai bằng cái Q tip của thợ hớt tóc . Cậu Trường đã lôi ra được một cục ráy tai to đúng bằng cái hạt bắp !
- Và câu Hng đã hí hửng reo lên :
- A bữa nay Hng nghe được tiếng xe xích lô máy nổ rồi anh Trường ơi !
- Giời ạ ! Xích lô máy nổ to như như súng cà nông , ầm hơn tiếng đại bác mà bao lâu nay Hng không hề nghe thấy !
- Biết bao sự đời đã bị bỏ ngi tai .
- Những lời ông bà cha mẹ khuyên bảo , phải chi con cháu nó nghe theo phân nửa thôi , thì đời chúng cũng đỡ khổ biết mấy !? Mà nói cho cùng - Cái gì càng cấm đoán , càng bảo là Đừng ! thì cứ như xúi dục , chúng sinh lại cứ thích nhào dô !
- Có lúc con bảo mẹ rằng Đừng , mà mẹ cũng cứ không nghe !

Mẹ em tham thúng xôi đầy
Tham con lợn béo tham tiền Cảnh Hưng
Em đã bảo mẹ rằng đừng
Mẹ hấm mẹ hứ mẹ bưng ngay vào !
Bây giờ chồng thấp vợ cao ,
Như đôi đũa lệch so sao cho vừa ?

- Đũa lệch thì tai hại và khó chiu khổ thật ! Có những cuộc hôn nhân ( ở Mỹ ) , con cháu đâu có bao giờ nghe lời cha mẹ đâu ? ( khi xưa ai cấm duyên bà ? Bây giờ bà già bà cấm duyên tôi ? ) Thử nghe lời hỏi của mẹ :
- Cái thằng Giai đó , học hành chẳng tới đâu , lại rượu chè cờ bạc , vô trách nhiệm . Không biết mày mê nó ở điểm nào hở con ? Phải nó đẹp giai cũng đành , đây lại giống anh Bảy Chà một thứ !
Và đây bố hỏi con trai :
- Con Nữ đó vừa lười vừa đỏng đảnh , ăn nói sống sượng . Miệng lưỡi như Thị Màu . Làm sao mà con lại chọn nó hả con ?
- Ừ con cứ lấy nó đi , rồi mày sẽ biết !
- Những đứa con không nghe lời cha mẹ đã nhận những hậu quả đáng sợ ! Đời có những cái đáng suy ngẫm ngậm ngùi như sau :
- Ai là người mang lại hạnh phúc nhiều nhất cho một số cặp vợ chồng : Vị linh mục làm phép cưới cho họ , hay ông tòa ký giấy cho họ ly dị ? !
_ Chuyện ngày tám tháng Tám vừa qua , bạo lọan nổ ra tại Anh - Cướp bóc trắng trợn , tấn công cảnh sát , đốt xe hơi , tại mạn bắc Luân Đôn . Khoan hãy nói lý do vì sưu thuế không công bằng - Cảnh đập phá vô cớ trong bạo loạn tại nhiều nơi khiến người ta lo sợ cho nền tảng của xã hội ngày nay . Đám thanh niên ở nhà trống trải, không có việc làm, đêm dài quá ... Nhàm chán quá . Lại đổ lỗi cho bố mẹ luôn luôn vắng nhà từ lúc con còn thơ ấu ! Cả hai cha mẹ đều phải đi làm, đem con đi gởi . May ra thì còn có ông bà cưu mang giúp đỡ và dạy dỗ . Còn không thì là những đứa trẻ rất khó ưa !
Dạy con từ thuở còn thơ , dậy là phải dỗ và uốn nắn . Còn đâu câu chuyện Mạnh Mẫu phải dời nhà ba lần để cho con đừng tiêm nhiễm những thói xấu ?
- Gần chợ - học thói mua bán xảo quyệt
- Gần nghĩa địa , chơi than vay khóc mướn
- Gần trường , con đã ham học và ưa đạo đức lễ nghĩa .
Gia đình và xã hội ngày nay , cần phải thu xếp sao cho một trong hai bố mẹ , cần đầu tư cho con bằng thì giờ dạy dỗ - uốn nắn và yêu thương các con hơn là chỉ đầu tư tạo ra của cải vật chất ... Chúng nó cần món ăn tinh thần cũng ngang hàng với cơm bánh ... Chuyện Tháng Tám là thế.
An Khanh

Aug 19, 2011

Bàn về cái Đói- An Khanh .











Bàn về cái Đói...
An Khanh

Chó sói kia ở nơi rừng ấy
Sẵn đói lòng lại thấy giàn nho
Mấy chùm vừa chín vừa to
Nước da đỏ thắm thơm tho ngạt ngào
Cậu sói cũng ước ao được bữa
Nhưng giàn cao không với tới nơi
Chê bai sói lại mượn lời
- Nho xanh chẳng sứng miệng người phong lưu...
Thơ ngụ ngôn bao giờ cũng đưa ra một bài học , anh sói nọ đói thấy bà mà còn dở giọng chê bai, giá mà cái giàn nho nó thấp một tí thì chắc chẳng còn quả nào ! chết đói dở mà còn ra vẻ ta đây quý tộc ! Đói lòng mà thấy thức ăn , ai mà chẳng thèm . Sói đâu có ăn nho đâu ? Hay là sói cũng ăn nho? Ai mà biết được ? ...Bàn về cái đói , ngày đó xóm tôi có nhà mụ Cầm , mụ keo kiết nổi tiếng, mà sao tôi thấy tài " quản lý " của mụ khéo léo vô cùng , còn hơn cả " Nhà nước cộng sản VN quản lý bao tử nhân dân " . Chồng mụ được gọi là ông Cầm - Thợ mộc - Suốt ngày bào đục đóng bàn đóng ghế ! Con mụ một bầy , mà thoắt một cái đã thấy mụ ở các hàng quà quanh xóm (mụ ăn quà trừ cơm ) . Đến bữa ăn, tôi thấy mụ dọn ra đầu hè có một tô mắm cá cơm , không rau không ráng, không canh cũng chả riêu . Tô mắm cá cơm - tôi thấy dĩ nhiên là nó ngon hơn cái chùm nho chín đỏ của cậu sói kia mấy lần . Nào tỏi ớt giã nhuyễn, mấy con cá còn cả đầu nằm xếp lớp trong cái bát chiết yêu. Đang đói lòng mà được ăn cơm với mắm thì ôi thôi, cơm nóng cơm nguội gì nó cũng ngon bắt chết. Nhất là cái bát mắm cứ được đôi đũa trộn lên trộn xuống , như trêu ngươi... Những con cá cơm oằn oại , những lát thơm vàng rượm nằm tiu nghỉu bên cạnh những lát ớt đỏ...
- Ăn cơm với mắm thì ngắm về sau
Ăn cơm với rau ngắm sau ngắm trước...
Kinh nghiệm cho thấy ăn cơm mắm , ngon miệng ăn nhiều, xong uống nước phình bụng, coi chừng no quá, cái bụng sẽ lặc lè, đấy anh ách ! Còn ăn cơm với rau thì ăn mãi không no !
Tuy ăn cơm với mắm ngon thật, nhưng ăn hòai thì cũng phải thèm thịt thèm xôi ! Tôi nghiệp lão Cầm, vì không kiếm ra được nhiều tiền nên bị mụ vợ hắt hủi... tôi nghe mụ đã biến hóa và dấu diếm sự thật ra sao đó mà đứa con của mụ đi làm culi ở bên Mỹ cứ hì hục gởi tiền về cho mụ dài dài, giúp mụ ăn quà đỡ cơm . Còn cả nhà thì cơm mắm đỡ đói qua ngày ...
Bàn về cái đói. Theo định nghĩa ( lại định nghĩa !) thì đói là dạ dày chưa kịp được bỏ vào các thứ cho nó họat động đúng giờ ! Nó không được thỏa mãn nên báo tín hiệu cho não bộ kêu ầm lên để tìm thức ăn nhồi vào cho nó.Sau khi đã no có nghĩa đã được thỏa mãn ...dạ dày sẽ yên trí làm việc để tạo ra năng lượng , nhiệt lương cho cơ thể sinh họat , sinh tồn !
Đôi khi cái đói không những chỉ vì con người hành hạ lẫn nhau , như bị đi cải tạo ! bị bỏ đói . Hay bị vây thành ,ngăn đường tiếp tế lương thực... Mà có khi còn do trời làm
- Trời làm cơn lụt mỗi năm...
- Quê em nghèo lắm , mùa đông thiếu áo,mùa hè thiếu ăn ...
Những năm đói lịch sử 1945 , nạn đói năm Ất Dậu là một vết thương của lịch sử Việt Nam
- Tầu cười ( tích trữ gạo ) Tây khóc ( bị đảo chánh ) Nhật lo ( thua trận )
- Việt Nam độc lập nằm co chết đường !
Năm Ất Dậu , Việt Nam bị Tây thu lúa gạo cung cấp cho Nhật , lại còn bị Nhật bắt trồng đay gai để làm cái gì đó phục vụ chiến tranh . Bị Tầu đầu cơ ( Tàu lúc nào cũng đầu cơ tích trữ), lại còn bị giao thông gián đọan vì đánh nhau trí chết ! Miền Nam thì phải dùng lúa đốt thay than.
Miền Bắc : mót cả phân ngựa ( của Nhật ) xem có còn hạt bắp hạt lúa nào chưa bị tiêu hóa, mà có cái bỏ vào mồm ! Đã thế còn bị thiên tai lụt lội mất mùa ! không một thứ hoa màu nào sống sót với cào cào châu chấu ! Đói thì đầu gối phải bò ! Nhưng mà bò đi đâu ?
- Những cỗ xe xác người lầm lũi đi về bãi tha ma ...
Ngày còn học tiểu học , tôi thấy bài " Đói " của Thạch Lam viết sao nó hay rùng rợn
- Sinh thấy đói ...Sinh nhìn thức ăn mà thèm nhỏ rãi. Những miếng đậu chiên ròn lên trong chảo. Những con cá rán thơm ngậy... Đói đến rung động cả người...
- Ủa mà sao Sinh lại không bò đi kiếm ăn nhỉ ?
- Kiếm ăn đâu có hèn như nằm bẹp một chỗ , rồi chờ cô vợ là cô Mai , phải đi vay mượn , xin xỏ ...mua thức ăn về cho mà ăn lại còn đòi cô ta phải trong sạch. Thằng đàn ông hèn,không dám đem thân đi kiếm sống, lười biếng, nằm chờ sung rụng ,mà còn ráng lên mặt thầy đời ! không biết sau khi ăn no,có sáng mắt ra mà an ủi cô ả, nói vài câu tử tế và tìm cách cho cô khỏi sa vào con đường buôn hương bán phấn ,vì chỉ muốn thỏa mãn ông chồng lười .
Xã hội Mỹ ngày nay, đôi lúc tôi thấy ở ngòai đường góc phố, có những ông bà cầm tấm bảng " work for food " chí lý lắm thay. Muốn work for food thì cũng phải thứ nhất là không thể cõng ông Lười trên lưng, thứ hai là phải bớt tự tôn ( có lẽ phải tự hạ mình xuống ) Có vịêc gì đến tay cũng phải làm mà làm với tất cả lương tâm , thì mới mong kẻ khác nó giao việc cho.( nghe đâu trước kia có tổng thống nước Mỹ lúc chưa làm tông tông thì có thời gian đi chẻ củi ! ) Ai đó bảo tôi : Ở Mỹ không có ai dạy công dân giáo dục ! nhưng tôi thấy tự mỗi công dân Mỹ đều tự giáo dục mình . Biết trọng nhân phẩm : Không cần nói dối ,không ăn cắp, không lười biếng , không ác, không xu nịnh .Phải biết tiết độ , phải cố gắng . Nói chung là phải lương thiện thì mới mong sống sót với đời , nhất là không bị đói . Xứ Mỹ ,cứ có việc làm là có tất cả, cơm ăn , áo mặc ,nhà ở ( dù ở thuê ) và giải trí lành mạnh nữa . Chả ai bắt ai phải đạo đức , mà chính mình phải giữ đạo đức, tôn trọng nhân phẩm của mình . Nói nôm na là phải có Tự Ái , lòng tự yêu mình , tự tôn trọng mình . Đôi lúc bị chạm tự ái mà lại nên công nên việc . Đó là câu chuyện xưa của Lưu Bình và Dương Lễ .Họ là đôi bạn chí thân , Lưu Bình con nhà giàu nên ham chơi lười học, Dương Lễ nhà nghèo,được bạn giúp đỡ nên cố chí học hành thi đỗ làm quan to, Lưu Bình lười học thi rớt lại khánh kiệt gia tài vì ăn chơi phá sản . Tìm đến bạn cũ thì bị Dương Lễ lánh mặt, dọn cơm hẩm cà thâm - làm cho Lưu Bình phẫn uất- giận và tủi nhục. Nhưng Dương Lễ đã ngấm ngầm giúp đỡ , cho vợ là Châu Long , ra sức nuôi Lưu Bình ăn học . Đỗ đạt rồi Lưu Bình mới hiểu được tấm chân tình của bạn . Giúp đỡ hết lòng để trọn tình chung thủy, đó là những chuyện thường thấy ở đạo lý phương Đông . Tài của Dương Lễ là kích thích được tự ái của Lưu Bình :
- Thua thầy một vạn không bằng kém bạn một ly. Học đã không bằng bạn , lại khánh kiệt gia tài , bạn lại còn bạc đãi với cơm hẩm cà thiu ! Chao ôi là nhục nhã. Vì thế mới có chuyện " Ngộ sẽ báo chù " . Quyết tâm học hành đỗ đạt. Cái " Đói " muốn cho được bằng người đã khiến Lưu Bình kia nhận ra chân lý là phải làm việc cật lực , chăm chỉ chuyên cần và cố gắng !
Đời có những thứ dư thừa quá mức , chưa đói đã ăn, khiến cho lòai người đâm nhàm chán. Tôi nhớ chuyện Món Mầm Đá của ông vua giàu có kia, cao lương mĩ vị hàng ngày, ăn mãi đồ Tàu nhiều dầu mỡ, thịt thà cá mú mãi ngán đến cổ. Lại cứ ăn xong chẳng làm gì cả, chỉ ngồi nhìn các cung tần mĩ nữ ca múa xuốt ngày, vua bị bệnh chán ăn , và cái ông Trạng Quỳnh đã phải chế ra món " Mầm Đá " Cho người ra tận Đồ Sơn kiếm đá mầm tươi nguyên , đem về ninh ba ngày ba đêm vẫn chưa được " Chín " .Trong lúc đó, ba ngày này ông Vua không được xơi một món gì , chờ mầm đá chín tới mới ngon . Vua đói meo ,mà trạng cứ hẹn , chịu đói không nổi vua bèn xin trạng cho ăn cái gì một ít đỡ lòng ! Trạng cứ chùng chình ...Sau đưa ra một bát cơm nguội và một lọ tương, Vua nuốt vội vàng, khen ngon rối rít, rồi hỏi món gì mà ngon quá mà lại đựng trong cái lọ vẹo vò xấu xí !
-Thưa đó là món Đại Phong cũng made in China !
- Đại Phong là cái gì ?
- Đại Phong là gió lớn, gió lớn thì đổ đình đổ chùa.
- Đổ đình đổ chùa thì Tượng Lo. Tượng Lo là Lọ Tương !
Vua được ăn cơm nguội với tương !
Tôi nói đến " Cái Đói " để nghiệm thấy rằng : Nếu mình dùng ý chí điều khiển được " Cái túi không đáy " là cái dạ dày thì đời mình nó bớt phiền tóai biết mấy !? Xưa kia Đức Jesus cũng đã " Tuyệt Thực Đi Về Đâu ? " , nhịn đói hơn bốn mươi ngày... Xong rồi Ngài cũng đói ! và cũng bị Quỷ dữ quấy rầy ! Nhưng chính Ngài đã chiến thắng được quỷ dữ . Tóm lại , tôi nhận thấy tạo hóa sinh ra hai cái cơ quan rắc rối nhất trong cơ thể con người ấy là cái miệng và cái bao tử. Đã thế lại cho chúng sinh biết bao là điều ham muốn , bao nhiêu cũng không chán, nên suốt đời, các cơ quan khác đều phải kiệt lực cung phụng cho hai cái cơ quan chết tiệt là miệng và bao tử, mà không bao giờ thấy đủ ! Vậy nếu biết kềm chế cái miệng và hạn chế cái bao tử - Đó là một nghệ thuật Sống ! Nhưng nói cho cùng thì Ăn uống là một trong những lạc thú quý nhất ở đời , và ăn để mà sống nữa đấy thưa bạn.

An Khanh

Aug 11, 2011

Tình Ngây Thơ



CHUYỆN TÌNH NGÂY THƠ


AN KHANH












Trước cổng biệt thự Quỳnh Hoa
Cuối năm 1969, tôi thi tú tài một xong, mẹ tôi dọn nhà lên Đalạt. Đúng mười năm sau. Tôi rời Đàlạt năm 1959 và trở lại 1969. Một dịa chỉ mới ở đường Hai Bà Trưng. Tôi thích Đàlạt vì nhà đẹp, nhiều hoa cúc trắng để tôi đưa vào thơ những vần trau chuốt. Ngày ngày lại cuốc bộ đến trường, đa số học sinh Đàlạt phải đi bộ. Tôi đi qua đường Phan Đình Phùng, lên dốc chùa Linh Sơn. Tôi học trường Bùi Thị Xuân năm đệ nhất. Vì chuyển trường nên tôi ít bạn. Cô em ngồi cạnh tôi tên Trần thị Thu Hương, cũng là học sinh chuyển từ truờng TV lên, nhưng Hương chuyển từ năm đệ tứ. Tôi học triết ông thầy Võ văn Điểm, củng là nhà báo bút danh "Người Saigon ". Tôi thích học triết. Tâm lý học, Đạo đức học. Định đề Socrat.. . Tôi học : Bản ngã là ổ rắn lục! và tôi làm bài thơ như sau: Ổ RẮN LỤC Khi tôi thấy mình Ở mắt những con rắn xanh Con ngóc đầu thè lưỡi Con muá may Con oằn oại Tôi trốn sau gốc cây nâu run rẩy Lũ rắn lục Vẫn nghiệt ngã Vây lấy tôi nhức nhối Chúng mổ cắn và riả rói Bản ngã Ổ rắn lục sinh ra tôi oan trái. Bản ngã trong tôi- một chút ương hèn lười biếng, một chút kiêu ngạo, bất cần đời- vì biết rằng đời vô nghiã, và một chút buồn vì mặc cảm - chẳng chút gì vinh dự cho tôi- trong tôi là ổ rắn lục và mong thoát khỏi bản ngã. Những mâu thuẫn trong tôi là tình cảm, là lòng vị tha, là sự hiếu kính, là hy sinh, giúp đỡ gia đình. để rổi những phút giây còn lại với mình. Mình chẳng có gì ngoài sự khinh bỉ cuả tha nhân!Tại sao lúc nào tôi cũng phải bẻ ra hai nhánh cho sự so sánh? Tại sao tôi yêu và biết là chẳng được gì nhưng lòng vẫn cứ yêu: 


 Yêu chàng đễ được nhớ 
 Yêu chàng để được buồn
 Yêu để mãi mãi Là người tình hờn
 Đi tha phương...

Học thi tú tài hai, liên miên ráo riết. Tôi theo học lớp luyện Toán Lý Hoá vơí thầy Ẩn dạy trường Trần Hưng Đạo. Tôi ngồi dãy bàn sát cuối, vì nhà xa đi bộ lâu và đến lớp hay bị trễ.Lớp lại toàn con gái học trường BTX theo học. Ngồi sau lưng tôi có ba anh con giai học trường THĐ: Lộc, Minh, Huy . Những lúc giờ ra chơi mười lăm phút, tụi tôi ra ngòai sân chuyện vãn, trở vào lớp, tôi bị ba chuột đầu đen ngồi đằng sau ăn trộm ô mai me bỏ trong hộc bàn! Thế mà lại thành mối tình học trò! Một hôm sau khi học xong, biết là tôi phải đi bộ về khá xa nên Hương bảo tôi: -Chi ơi tao thấy tên này đi về phiá nhà mày đó , để tao nhờ nó nhe !nói xong Hương bạo gan hỏi Lộc: -Ê, Lộc Lộc, chở cô này về dùm đi! Lộc đi xe HonDa 67 láng cớong. Đang rồ máy xe, thì bị hỏi quá giang. Lộc bèn đáp: -Nhà ở đâu? HBT hả, mà Lộc không có đi đường đó, nhưng thôi lên đây... Tôi tội gì không lên, vì đỡ phải đi bộ tới khoảng sáu mile. Khi về rồi, tôi cũng quên đi rằng đã có lần quá giang xe Lộc và Lộc dĩ nhiên là biết nhà tôi. Kỳ thi Tú Tài hai xong, chúng tôi chờ kết quả, và ngaỳ naò Lộc cũng đến nhà tôi chơi, bất kể mưa hay nắng. Chuyện vãn, đờn ca, Tôi biết đệm Guita thùng vài bản : Buồn Tàn Thu. Gởi gió cho mây ngàn bay...Một lần đang đi bộ ra thư viện thì gặp Lộc ở đâu thắng két lại bên cạnh.Lộc rủ tôi đi chơi. OK. Lộc ghé tiệm bánh, mua bánh mì, thịt nguội, butter,không quên một gói Caraven A, con mèo đen!! chắc muốn ra vẻ ta đây đã trưởng thành! Trên đường đi vòng vo trong núi, nhiều biệt thự thật đẹp., hoa nhiều và thiên nhiên tươi mát. Lộc hỏi tôi đoán xem nhà naò của Lộc !? Nào ai biết được? Cuối cùng tôi đến Biệt thự Quỳnh Hoa.

 Người dẫn ta bước vội 

 Nên không nghe lũ soỉ reo cười 
 Thềm hoa một lối bóng chiều đưa
 Nắng vàng thẫn thờ bên nỗi u buồn cuả khói 
 Áo naò buồn nâu mầu lướt thướt
 Dấu tình hờn gởi gió nhớ muôn phương...

Biệt thự thật đẹp, nhưng không có người ở, vì thiếu an ninh và xa phố chợ, chỉ có ông già gác gian ở đó trông nhà. Lộc mở mấy lần cửa, dẫn tôi đi thăm các phòng cao và đẹp. Lộc kéo hai caí ghế salon ra ngoài balcon. Rửa tay rồi hai đứa ăn sandwich. Buổi chiều chơi vơi, khói đốt lá quyện lên vương vấn, hạnh phúc nhỏ nhoi diễm tuyệt, tôi không nhớ đã nói những chuyện gì voí Lộc , chỉ biết rằng buổi chiều đẹp và nên thơ. Bỗng Lộc bảo: -Thôi mình về đi cô Chi ơi, chiều hôm tối rồi.. Tôi xuống dưới nhà,Lộc tìm cây kéo, cắt tặng tôi một bó hoa tươi thật đẹp. có nhiều hoa cúc trắng và hoa hồng đỏ thẫm. Tôi ngồi đằng sau, như ngồi trên một chuyến xe hoa! Tôi nhớ Lộc chạy ngang qua nhà chị Tuyết, học cùng lớp, trước đôi mắt mở to ngạc nhiên của chị! Tôi và Lộc đều đậu hạng bình thứ! Lộc có vẻ không vui vì muốn đi du học. Tôi thì không. Tôi về Saigon ghi danh học đại học. Có bài thơ tặng Lộc lâu rồi:
 BÀN TAY
 Móng tay vuông, bàn tay dầy, 
 Ngón tay út của bàn tay phải để nhọn 
 Ngón ân cần, ngón nũng nịu, Ngón chia xa
 Bàn tay êm ái ngủ Trên mặt bàn phẳng lặng 
 Đôi tay vô cùng muốn tìm nhau
 Nhưng chúng không bao giờ gặp 
 Hương thơm từ đôi bàn tay ngát ra 
 Như loài hoa quý Nở một lần
 Vì những lần gặp nhau thật khó khăn
 Để có thể ngắm bàn tay nhau đượm mật
 Em yêu bàn tay của anh
 Em gọi tên anh trong nỗi nhớ! 


 Dĩ nhiên tôi yêu vẻ bên ngoaì của Lộc, bàn tay dầy, dáng cao, khuôn mặt đầy nam tính, Tôi yêu Lộc vì những chiều Saigon đông đúc, Lộc ào đi kiếm tôi, khắp chốn quen biết, để rồi gặp nhau mừng rỡ tại sân trường dại học. Tôi yêu tình yêu của Lộc, sau những giờ thực tập vật lý. Lộc đợi tôi ngoài cổng trường đại học, dưới tàn cây điệp bóng mát. Lộc chờ tôi cả giờ, mà tôi đâu có biết! Ôi những buổi chiều trau chuốt nhớ Lộc. Ái tình trong sạch như hương sen, không chút gợn bùn nhơ. Chưa dám một lần cầm tay,dù rất muốn, chưa dám ngỏ lời, vì e thẹn. Chỉ tặng nhau những bài thơ, và tôi biết khi tôi làm thơ, tức là tôi thóat khỏi bản ngã. Dù thơ cùa tôi chẳng có gì đặc sắc, nhưng tôi hy vọng thoát ra và để tâm hồn bay lên.Người thơ của tôi là hoa, là mưa, là khói chiều, là biển sóng- Vinh dự thay cho tôi, bản ngã ươn hèn sẽ chết đi, để nhú lên chồi nụ tinh anh của hoa đời. Tôi yêu Lộc vói những hoa đời tinh khiết đó. Cố quận một chiều mưa, mưa dạt dào, tiếng mưa nghe du dương trầm bổng, chẳng có gì phải buồn khi nghe mưa rơi mà ngồi bên Lộc . Lộc ước có căn nhà lắp toàn bằng kính, để ngồi nhìn mưa rơi xuống mặt. Tôi ước có phòng làm việc vói cửa sổ cao để nhìn xuống thung lũng hoa vàng, lối đi trải sỏi, và sẽ nhớ Lộc vô vàn nhiều như những viên sỏi trắng kia. Nhiều không đếm được. Tôi vẫn ao ước được một lần gặp lại Lộc- vì chúng tôi đã lạc mất nhau sau chiến tranh. Tình yêu là ao ước- khát khao -vọng tưởng. Tôi vẫn nhớ áo len nâu cuả Lộc, nhớ đôi mắt linh hoạt, đôi môi nâu đỏ mỉm cười mừng rỡ khi gặp tôi. Tôi biết chẳng bao giờ gặp lại. Hình bóng cũ có bất chợt đuổi theo như đoạn phim Dr Jivago- bất chợt thấy nàng Lara... đuổi theo và ngã qụy... Những cỗ xe tuần lộc Mang tình yêu đi xa Qua những miền băng giá Qua chuyện tình như hoa Của người và ta... Thôi bay đi, những cơn mưa, những chiều nắng. Những mảnh đời luân lạc. Giờ đây, đứa bé gái ngày xưa đi bộ đến trường, hay làm thơ than mây khóc gió, hay triết lý con ruồi và hay tức lý, là tôi, vẫn muốn "cho đi lại từ đầu.." Con đường Hoàng Diệu ngày xưa ở Đàlạt, với em Tường Vân cạnh nhà. Con đường đến trường tiểu học Bàn Cờ, với những hàng cây Sao cao to cổ thụ. Tiếng hàng quà rao vây quanh lũ trẻ đứng ở cổng trường. Con đường đến trường Trưng Vương trên những chuyến xe chuyên chở học sinh. Con dường đầy hoa mộng tuổi mới lớn với Lộc dạo nào và tình yêu học trò... Cho đi lại từ đầu... Chưa đi vội về sau....
Lẩn thẩn thế mà tôi đã sống ở đời được hơn nửa thế kỷ. Hôm nay là ngày đầu xuân năm con Cọp! Canh Dần ! 2010. Cọp với chả mèo! Tôi thì vẫn là mán rừng mọi rợ giữa thế giới loài người văn minh. Những ngày còn ở Việt Nam thì nó xa diệu vợi để nghĩ đến một chốn quay về! Tôi đã thênh thang lái xe vun vút trên những xa lộ không đèn của nước Mỹ. Hàng ngày đi qua chiếc cầu nổi tiếng Golden Gate Bridge mà lòng dửng dưng! lòng chẳng mảy may suy tưởng hay mơ ước, vì nào có được gì?? Tôi đang chuẩn bị cho ngày về xa xôi dưới gốc cây! Hỡi cây Hoàng Lan hay cây Thông già lá xanh biếc. Nào ai biết được. Dưới gốc cây có còn đôi mắt ngó lên tầng trời cao kia mà đếm những vì sao? Những vì sao tuổi trẻ ước mơ một người cũng đi tìm một vì sao cuối trời cô độc. Có lẽ chỉ còn trái tim của "Khối tình Trưong Chi " là còn cô đọng lại. Thì mình cũng cứ tưởng tượng ra như thế để mà sống sót với đời! Dĩ nhiên là tôi vẫn yêu đời. Yêu một ngày nắng ấm, cỏ xanh hoa vàng, trời êm ả. Đó là ngày đầu muà Xuân tháng Giêng cỏ biếc. Mong chờ một tin vui, mong gặp được nhiều nụ cười. NGÀY MONG Tôi đi về hướng nào để gặp lại được Người tình năm cũ? Người tôi yêu, có trái tim ở bên phải Đôi mắt lên trời Vòng tay bóng mát. Đi về hướng biển, hướng núi? Chẳng còn nơi nào đến Để thấy được người ơi Tôi đã thảng thốt ngỡ ngàng Với ai đó Tôi vẫn một nỗi u hoài mong đợi Một ngày để yêu Và một đời để quên. Tôi đã có sẵn một đời để quên người tôi yêu mến. Đã quên những sáng chờ mong và đôi mắt trông theo. Quên những lần chở nhau Saigòn Chợ Lớn. Lúc tan trường về, hai đứa đi uống sinh tố, Chi uống Sabôchê, Lộc uống mãng cầu. Lộc hay rủ Chi đi ăn quà. Hình như Lộc được bố mẹ phát lương nhiều lắm. Trước tiên là mình đi ăn mừng thi đậu ở cái quán gì chỗ dốc Ngọc Hiệp. Ăn lẫu lươn (hình như con trai Huế giỏi món ăn quà lắm!) Mình đã đi ăn nghêu hấp ở ngã sáu Saì Gòn. Lộc bảo ở bên Tây có "con đường vỏ đậu" vì người ta đến đó ăn đậu phọng và bóc vỏ bỏ đầy xuống đường rồi để mà đạp lên nghe xào xạc. Rồi mình đi ăn sáng phở Tàu Bay. Chi cũng chiu khó đi ăn quà với Lộc ghê nhỉ. Có bưã ăn xong, Lộc phê bình người ngồi trước mặt, ăn không được thứ gì cứ nhả ra bàn , trông ghê quá! Quên sao được những lần Chi cuốc bộ về nhà, gặp Lộc đi ngược chiều, Lộc thắng xe két lại. Chi lúng túng vì hôm đó mặc aó dài mà đi guốc lẹp kẹp ( bất lịch sự quá mà lúc nào thì Lộc cũng lịch sự) À mà nhớ hôm đó đầu Lộc cợp những tóc dài, Lộc nhìn Chi, vuốt tóc và nói Lộc bận học thi, chưa có thì giờ đi cắt tóc! Một lần thong thả đi bộ quanh đường Thành Thái, trước giờ vào học, đôi vai chậm rãi bên nhau. Chi sung sướng thấy đôi giầy đẹp cuả mình sánh đôi với đôi giày đẹp của Lộc. Cả hai đều áo trắng. Đó là những ngày khai trường của niên học đầu tiên đời sinh viên. Lộc lúc nào cũng bình thản, tự tin, đẹp. Đôi lúc tôi thấy mình khiêm nhường quá để mà cảm thấy mình không xứng với Lộc! Nhưng mà đi bên Lộc thì lòng dạt dào niềm vui và hãnh diện! Mà tôi cũng muốn biết sao Lộc lại chọn tôi là bạn thiết, để cho mấy cô cao ráo đẹp đẽ kia có vẻ ghen tị. "Thánh nhân đãi kẻ khù khờ!" Có phải Lộc chọn tôi vì tôi thích nghe Lộc nói, nghe LỘc kể lể tâm sự và trả lời hóm hỉnh? Ôi những buổi sáng trau chuốt nhớ Lộc rồi sẵn sàng để quên! Cây khô gầy bóng Lặng lẽ đợi ngày Xuân Lá đã rụng cành Rơi những hoài mong ước vọng Chồi lộc nào xanh biếc thiên thu ? Hai đứa thả bộ lên dốc, con đường vắng, cột đèn cao phô ánh vàng, tôi có đi dưới trăng hay dưới ánh đèn vàng thì cũng nhớ rằng đôi bạn đi bên nhau hạnh phúc quá. Đó không phải là hạnh phúc lưá đôi, nhưng là hạnh phúc của tuổi xuân thì, hoa đương độ, cành đào mơn mởn, nụ hồng chưa phai, và làn môi thơm chín mọng như nho, như mận. Yêu đời qua ánh mắt trong, hương đêm rờn rợn ấp ủ tình thơ ngây. Sẽ đến bao giờ cho quên được những ngày thần tiên đó. Mà thôi, lưu bút hay hình ảnh kỷ niệm gì rồi cũng phai mờ. Chỉ còn trong trí nhớ, những lần chẳng hẹn mà cùng đến! Vì có bao giờ hẹn hò đâu ? Lộc chỉ đi tìm Chi suốt đời và Chi thì đợi Lộc muôn kiếp. Có lần đi chơi xa với Lộc, tôi không hề biết trước chương trình. Bỗng dưng Lộc và hai người bạn rủ tôi và cô em gái đi chơi xuống đồn điền nhà của Hiệp, bạn Lộc. Không chuẩn bị, nhưng vì là những ngày hè nên đi chơi xa thật thú vị. Tôi ngồi sau xe của Lộc, mà lúc nào cũng chỉ áo dài. Tôi mặc chiếc áo xanh mầu cổ vịt, mà Lộc cũng rất thích mầu áo này. Xe chạy vòng quanh đồi núi, xanh biếc chập chùng, đèo lên, dốc xuống... Tùng Nghĩa-Bảo Lộc, những đồi trà, tiếng thông reo, vách đá. Có tiếng vọng của núi đồi huyền bí thâm u. Có bàn tay vịn ngang vai của Lộc như một điểm tựa. Tôi tưởng mình như ở trong cổ tích chuyện "Chiếc Thảm Thần ". Tôi đang bay đi với Lộc... trên đỉnh những chuỗi ngày đẹp nhất tuổi hoa niên. Ngày đó có em ra khỏi đời rồi... (nhạc Phạm Duy ) Rồi những chia ly vĩnh biệt. Một đời để quên, mà quên đi từng ngày trong trí nhớ mù mờ. Chẳng thể ghép lại hình bóng xưa. Computer, bộ nhớ , vẽ dùm tôi chút rạng rỡ môi cười, mắt đen tinh nghịch, ngạc nhiên, ngỡ ngàng những lần bất chợt gặp nhau. Hun hút đăm chiêu và lệ rơi âm thầm một ngày về trên phố vắng... Những ngày áo dài tím lịch sự, chờ mong được gặp nhau để bảo với Lộc là Chi lúc nào cũng tề chỉnh để đến bên đời với Lộc. Có tiếng gõ cửa căn nhà ký ức thiên thu... Bụi thời gian đã xóa nhòa năm tháng. Tìm đâu bóng người xưa?Hoa đã bay và gió đã thoảng. Men đời đã cạn. Tình đã lỡ làng...Còn gì cho nhau?? Hỡi người yêu dấu. Nỗi buồn ngày xuân 2010.
Tôi mang tâm trạng của Lưu Nguyễn trở về nhà xưa. Nửa năm tiên cảnh hay nửa đời lưu vong để về chốn cũ. Tôi đến một nơi gọi là thị trấn Lâm Tuyền. ..
Bước chân thật ngại ngùng. Những con đường này hơn bốn mươi năm qua, vẫn chỉ là những con đường nhỏ hẹp như cũ. Có những nắp ống cống bể, có những dấu đá mòn vẫn mòn thêm, và tôi đi ngơ ngác... Chỉ một mình tôi đi trên những phố quen xưa. Đến một địa chỉ quen. Mở cửa cho tôi vào...Ơi căn nhà cũ. Lại vẫn chia năm sẻ bảy và xây cất ngổn ngang. Người ta thu nhỏ nhau vào những hộp diêm , để chỉ mở một tí cửa sổ, tạm thời cho linh hồn ngột ngạt bay qua lỗ mũi sống thở. Có những đôi mắt già nua sụp xuống .

Tôi chỉ hơi tiếc vì căn nhà thênh thang ngày xưa, chốn tôi hay qua chơi đùa ... nay chỉ còn là trong " Phố Cổ " đựng những cái tổ chim nhỏ hẹp. Không khí ngột ngạt vì những ưu tư trên ngọn đỉnh sầu. Lưu Nguyễn ơi, tiếc làm gì chuyện " Một Bước Trần Ai " Đi quanh tìm hoài lại dẫn đến lối xưa. Này dốc , con dốc ngày xưa hì hục leo bộ đến trường.Gió vẫn lồng lộng trên ngọn những cây tùng...Đúng rồi, thông xanh, gió ngàn cùng mây trắng. Cổng cũ khép hờ... Hết rồi dấu sỏi hay dấu tình hờn ? Trong tôi ngân nga tiếng nhạc lòng : Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người... Căn biệt thự cũ vẫn thi gan cùng tuế nguyệt , muôn đời vẫn để không và vẫn chỉ có người gác già trông nom. Không còn thiếu chủ mở cửa, nhưng cửa cũng vẫn mở rộng đón chào. Cũng vẫn đi lại những phòng ốc cũ , hành lang xưa. Dưới kia là dàn hoa thắm - Mimosa- cười nụ âm thầm. Trước Sau Nào Thấy Bóng Người... Căn phòng khách rộng mở, hai bức phù điêu vẽ khung cảnh Lâm Viên : Voi Ngựa, cùng vũ nữ múa Khèn . Đây Lâm Viên, ngọn đồi cũ, tiếng lòng xa xưa. Dấu xưa xe ngựa... Biết vậy để mà trùng khơi nỗi nhớ. Tôi ơi, cánh chim bay mỏi, vượt nghìn trùng biển khơi với đất trời lồng lộng, đến đây để thầm với tấm lòng hoài cổ : Chuyện xưa và ngày xưa... Đừng khơi dậy quá khứ, Thôi hĐứng trước dĩ vãng, ngả nón mũ chào Đứng trước tương lai, xăn tay áo tiến ! Tôi đã ngả nón chào rất nhiều lần, những kỷ niệm trang trọng trong trái tim mòn mỏi của tôi, những kỷ niệm đẹp đó cứ như một mùi hương thơm quý, lan tỏa suốt ngày...Tôi nhớ, có lần tôi và Lộc giận nhau, chuyện cũng chỉ là hiểu lầm, nhưng mà Lộc nhiều tự ái lắm. Tôi cũng chẳng thèm biện bạch. Muốn giận thì cứ go ahead. Lúc đó tôi mới về lại Sàigon đi học luyện thi vào đại học. Sàigòn lúc đó có rất nhiều trường luyện thi, tôi vì có ông chú là hiệu trưởng nên tôi đi học miễn phí. Mà sao tôi ở đâu? làm gì? Lộc đều biết! Tôi rất ngạc nhiên, sau một tuần giận dỗi, sáng hôm đó thứ năm, tôi có giờ toán vói ông Phạm văn Ngũ Hải, mới đến cổng trường, đã thấy Lộc ngồi đong đưa chân trên chiếc xe Honda Đỏ quen thuộc! Tôi trợn mắt: Uả, Lộc đi đâu đây? Lộc tới đây làm gì dzậy ? Lộc làm gì thì kệ Lộc cô Chi ơi !! Nhìn mặt Lộc còn giận hờn, tôi tức cười bắt chết. Đáng lẽ tôi bỏ vào lớp học,nhưng cũng muốn làm hoà, nên đứng nán lại một tí. Vừa lúc đó có cô em bạn học cùng lớp mà chưa biết tên, đi qua. Cô có đôi mắt to khá đẹp. Tôi trêu Lộc: Kià Lộc , nhìn cô kia đẹp quá há? Lộc chua ngoa: Cô ấy đẹp thì má cổ nhờ,chứ ăn thua gì đến Lộc? Tôi phì cười... hỏi bộ Lộc đến đây rủ Chi trốn học hả?? Cái đó tùy cô Chi, nhưng hôm nay mình đi xem triển lãm tranh của Bé Ký nhé! Thế là hết giận hờn. Tôi vào xin chú cho đổi giờ học xuống buổi chiều, rồi ra đi thăm phòng triển lãm tranh với Lộc. Tôi chắc Lộc chẳng biết gì nhiều về hội họa đâu. Tôi thì hơn Lộc một bực vì không tưởng Bé Ký là Ông như Lộc tưởng. Lộc đứng mãi trước bức tranh " Tình Già" Tôi nhớ bức tranh đẹp lắm. Một đôi bạn già, ngồi bên bếp lửa! hai ông bà móm mém, bà đang mồi thuốc cho ông, âu yếm từ trong ánh mắt. Bức tranh đẹp sắc sảo, nhiều mầu nâu đỏ ấm cúng. Bếp lửa- Tuổi già- Sự săn sóc... Tôi không biết mình sẽ là một người bạn của Lộc cho đến khi già nua tuổi tác?? Nhưng bây giờ Lộc và tôi gần như môt đôi bạn tri kỷ. Vài ngày không gặp, Lộc phải tìm ra tôi cho bằng được! Không biết Lộc đã nói gì về tôi cho gia đình, nhưng có hôm Lộc đến nhà tôi chơi với bà chị họ: Chị Phùng Xuân- cao gầy, áo dài tím lịch sự, chị có giọng nói ngọt ngào, và cử chỉ dịu dàng ; Chị phải đến thăm cô Chi của Lộc, vì Lộc nói về Chi hoài!! Tôi e ngại nhìn Lộc !! Trời ơi, Lộc nói gì về tôi hở Lộc ? Được vài tháng sau, Lộc hốt hỏang tìm tôi báo tin chị Phùng Xuân đã mất.Tôi đi với Lộc đến bệnh viện Grall, hai đứa đứng ở hành lang bệnh viện, nơi người ta mới đem chị đi. Lộc đã nói nhiều về chị Phùng Xuân, chị còn quá trẻ để từ giã cõi đời. Chị mới hai mươi bốn tuổi! Nỗi lo lắng ám ảnh của tôi là bị học ngành Y Dược. Tôi thích học Văn chương,hay Triết. Nhưng vì áp lực của bà chị ,tôi phải học để thi vào Y, theo ý muốn của gia đình .Đôi lúc tôi cãi lý : Sao chị không học đi? lại bắt em? Chị tôi lãnh đạm trả lời: Có người bắt cho mà học là phúc lắm rồi đó ! lo mà học đi! Năm đó chị tôi sửa soạn đi du học và tôi chỉ chờ cơ hội để chuồn sang Văn Khoa! Muà hè đỏ lửa, sinh viên phải cắt ngắn chương trình học. Mới tháng tư, tháng năm, tụi tôi đã phải chuẩn bị thi, mặc dầu chương trình học mới hơn phân nửa. Tôi bay lên Đà Lạt học thi vói em Phạm Ngọc Thanh, lớp trưởng cuả tôi. Chuyện cuả Thanh dài lắm, tôi đốt giai đoạn đầu, vì không biết rõ ! Một hôm tôi gặp mẹ cuả Thanh ở ngoài đường, và liền chào hỏi. Bác nói với tôi: Con không vào mà thăm nó đi, nó nhức đầu lắm, cứ lấy cái gối mà gối đầu nó,chứ nó không nằm gối! Tôi vội vào thăm lớp trưởng. Thanh bảo vói tôi là bệnh cuả Thanh phải ở xứ lạnh như Đà Lạt thì sẽ đỡ. Tôi nói mấy cô em của tôi còn học ở Đà Lạt cả đó, Thanh lên đó ở và đi học lại đi. Thế là em lớp trưởng đã lên học trường Buì Thị Xuân với hai cô em kế tôi. Thanh vẫn nổi đình đám và là học sinh xuất sắc cuả trường BTX. Đi thi hùng biện bằng cả hai sinh ngữ Anh và Pháp. Lúc tôi lên học thi, tôi nhờ Lộc điện cho tôi ngày thi hết khoá. Căn phòng tôi học thi thật lý tưởng, có cưả sổ cao, nhìn xuống thung lũng đầy thông reo vi vu , lối đi trải sỏi, cảnh đẹp, tôi có bài thơ làm từ căn phòng này: NHẠN Từ phương nam Lũ nhạn bay về làm tổ Dưới mái ngói đỏ Trước ô cưả sổ phòng ta Từng đôi vội vã Như những năm tình cuả ta Hỡi nhạn Phương nam còn xa lạ Tình ta có đậm đà?? Tôi chưa kịp nhận được điện tín báo ngày thi, thì đã nhận được điện tín chúc mừng sinh nhật tôi cuả Lộc. Lộc còn chu đáo lắm, nhờ Minh là bạn học cũ , mang đến nhà tôi một bó hoa hồng khổng lồ!! Tôi sững sờ, không biết bao nhiêu bông mà đếm!! lòng tôi e ngại, và vui suốt ngaỳ!! Tại sao mà Lộc lại biết ngaỳ sinh nhật cuả Chi vậy nhỉ! Sao mà mua nhiều hoa thế kia! Ôi những đoá hồng mầu đỏ thẫm đó, tôi sẽ không bao giờ quên được!!
Lộc đã gởi một thông điệp đến cho tôi bằng nhiều đóa hồng tươi thắm! Người đâu gặp gỡ mà chi? và có lẽ trong đời tôi, chỉ có Lộc là người tặng hoa cho tôi nhiều nhất. Năm đó, tôi không thi vào Y, nhưng Lộc thuyết phục tôi học Sinh Hoá vói Lộc ở Thủ Đức. Lộc muốn cô Chi với Lộc không phải chỉ nhìn nhau mà là cùng nhìn về một hướng!! Lộc đã ghi danh tạm cho Chi rồi,số ghi danh là 218. Nhưng tôi từ chối. Nhất quyết học Văn Khoa. Lộc hãy phụng sự đời bằng khoa học, còn Chi thì thích Văn chương hơn!! Trước khi tôi chia tay với đại học khoa học, Lộc làm một buổi tất niên liên trường trung học ĐàLạt.Lộc cũng giỏi đấy chứ. Làm từ A đến Z. Kể cả việc mời phó chủ tịch hội ái hữu là cô Chi ! Tôi chỉ phụ Lộc một điều là rủ mấy cô em học BTX của tôi đến dự. Có một số bạn học Trần Hưng Đạo cuả Lộc và một số thân hữu! Buổi tiệc cũng ngắn ngủi, không thâu một xu lệ phí, là điểm thành công nhất! và thành công thứ nhì là bài diễn văn gần như sớ táo quân cuả Lộc. Mọi người hào hứng nghe , nhưng tim tôi chợt nhói lên khi nghe lộc đọc: Còn bạn của Lộc Thì sang Văn Khoa Nghìn trùng xa cách Thôi vĩnh biệt các giảng đường ở Khoa Học. Vĩnh biệt những giờ thực tập địa chất, Lý Hoá, khô khan và dụng cụ cổ lỗ, có còn chút chăng là vài dụng cụ thực tập, và nhớ hoài mổ con ốc với sợi thần kinh Ciatic. Trái tim của con cá lóc thoi thóp rất lâu. Cắt mẩu hành tây nhuộm phẩm tím, để lên kính hiển vi rổi vẽ!! Tôi mơ hồ nhận thấy một bức màn chia cách. Xa mặt cách lòng... nhưng tôi lầm Tình vẫn đẹp nào ai ngăn cách nổi Dẫu xa xôi nhưng chẳng lỗi câu thề ! Tuy hết chờ tôi ở cổng trường, nhưng Lộc vẫn biết thời khóa biểu cuả tôi, tôi đi tập ở sân Phan Đình Phùng Chẳng hẹn mà cùng đến. Có bữa tập xong, đã thấy bóng Lộc thập thò ở cửa. Lộc rủ tôi đi uống Cà phê Hân. Lộc chơi Tenis và cứ naì nỉ tôi chơi bộ môn này. Để Lộc tặng cô Chi một chiếc vợt. Lộc có hai cái. Tôi cũng muốn chiều Lộc, nhưng vì thích bơi hơn, nên tôi lại từ chối. Mỗi lần đi qua sân Hoa Lư, tôi lại ráng ngóng cổ nhìn xem có Lộc chạy trong đó không?? Có lần,tôi phải đi chợ. Lộc tình nguyện đi theo xách giỏ , Lộc chở tôi ra chợ Bến Thành. Tôi mua rau, it thịt , vài thứ hoa quả. Lộc chỉ hàng bán nước màu dưà hỏi tôi: Họ bán cái gì đen thui vậy hả Chi ? Lộc chẳng biết tí gì về bếp núc cả! Lúc ra khỏi chợ, Lộc hỏi: Cô Chi không mua gì cho Lộc hết vậy? Mỗi lần Lộc đi chợ với má, đều được mua bánh mì sừng trâu! Chẳng biết bây giờ Lộc còn thích ăn bánh Sừng trâu không? Bánh Croissant . Từ khi nghìn trùng xa cách! Tôi ít gặp Lộc hơn, vì bù đầu vào một chương trình mới mà tôi đã chọn . Năm tôi học Văn Khoa thì em Phạm Thái Thanh Lan (ca sỹ) học năm thứ ba, chẳng biết em làm trò gì mà có tên lên bảng phong thần! Tôi học " Văn minh Việt Nam " với linh mục Thanh Lãng. Cha viết sách thì hay mà dạy thì chán vô cùng. Pha trò chẳng đứa ma nào nào cươì được!! Học trò đông, đứng ngồi chật cứng cả giảng đường nghe cha giảng, thỉnh thoảng đuà vài câu nhạt nhẽo. Một cô em đứng cạnh tôi, nhìn cha với con mắt gai gai,rồi còn giả cười như mếu,khiến tôi nôn ruột! Sau này làm quen , tôi biết em là aí nữ của cụ Á Nam Trần Tuấn Khải. Em Ngọc Khanh. Tôi học chứng chỉ Anh Văn Thực Hành với giáo sư Dương Đức Nhự. Khoa trưởng Khoa Anh Văn. Thầy dạy rất tận tâm, kỹ lưỡng và hấp dẫn. Đôi lúc cao hứng thầy dậy chúng tôi dịch Kiều: Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người Nhớ nơi kỳ ngộ lại dời chân đi. Tôi học Hán Văn vói thầy Trần Trọng San: Lê minh tức khởi , Xái tảo đình trừ, Yếu nội ngọai chỉnh lý! Chữ trả hết cho thầy rồi, tôi chỉ còn nhớ lõm bõm. Ông thầy dạy Văn học Nam Hà, hình như cũng tên San, cạo đầu xuống tóc trước khi mất nước. Học Văn, đúng sở trường sở đoản, tôi học say mê, đôi lúc cũng có nhớ Lộc. Giờ thì tôi biết tại sao Lộc có ngaỳ sinh cuả tôi. Lộc đã đi xem kết quả thi cho tôi, và tôi cũng phải lên trường xem lại nên biết ngaỳ sinh cuả Lộc. Tôi cũng làm Lộc ngạc nhiên khi nhận quà cuả tôi gởi một bộ cờ tướng bằng ngà. Hôm ấy tôi phải nhờ em Loan đi cùng, tôi đậu xe từ đằng xa, Loan cũng tử tế, chiều tôi và mang quà đến cho Lộc. Lộc sinh ngaỳ 28 tháng 7. Lúc mới rời trung học, Lộc và tôi có nhiều lý tưởng giống nhau, và muốn có bạn để tâm sự, san sẻ những ước mơ của mình, vì vậy mà Lộc và tôi trở thành tri kỷ. Nhưng sau này mỗi người một hướng đi khác, lo chuẩn bị tương lai, nên bớt đi những tâm tình, còn chăng là lòng quý trọng, mặc dù tôi vẫn khẳng định đó là tình yêu! Nếu em đừng nhớ Đừng biết tên anh Cho tim khỏi dại khờ Biển đời đó một nẻo Bơ vơ và tim rã rượi chờ mong Em làm gì cho quên Những dấu yêu cuả thuở Tình ta si dại Yêu vu vơ. Hoàn cảnh cuả tôi khác Lộc 180 độ. Tôi phải vưà đi học vừa đi làm. Tôi đi dậy học ở Thủ đức và Long Thành. Vì có ông chú là hiệu trưởng một trường tư thục , nên tôi được xếp một số giờ dậy thêm. Tôi đi xe đò lên xuống SàiGòn, Long Thành ,Thủ Đức. Mỗi lần từ trường về, em lơ xe còn trẻ, khoảng 14 15 tuổi, thấy tôi áo dài cặp sách nghiêm chỉnh, cậu luôn luôn chào tôi bằng một câu: Lưong Sư Hưng Quốc!! Cậu nhỏ này làm tôi phải suy nghĩ. Giá học trò ngaỳ nào cũng chào thầy như vầy thì đất nước cũng đỡ tủi!!

Nhà bà cô họ của tôi ở trước cửa nhà Lộc, cùng trên một con đường, mà tôi nào biết! Mãi đến ngày 25 tháng Tư năm 75, tôi phải đến dư đám tang ông trẻ (em của ông nội tôi) mới biết rằng Lộc là hàng xóm. Những ngaỳ này, đất nước đang ở trong cơn lốc cuả lịch sử. Tôi bỏ cả học, cả làm, suốt ngaỳ ôm cái radio, hoặc dòm lên màn hình TV. Đúng ngày Ông Hương lên thay Ông Thiệu, thì đằng sau ông Hương, màn hình không thấy lá cờ VNCH nữa. Tự dưng tôi bật khóc. Khóc ngon lành và không thể cầm được nức nở, làm như ai đó vừa quất vào thân thể tôi những làn roi đau tàn bạo- vũ baõ. Biến cố gì đây ?Tôi không thể hiểu được, nhưng giác quan thứ sáu đã khiến tôi phiêu linh thấy một điều gì đó vô cùng đau đớn đang sảy ra. Hôm ấy, tôi đang đứng trong hàng gia quyến để làm lễ di quan cho ông trẻ- nhìn qua bên kia đường, tôi thấy Lộc và ông bố đang lách qua cổng nhà, họ đang ra đi...Lộc mặc áo sơ mi trắng, nét mặt đăm chiêu- Tôi muốn có một dấu hiệu gì đó báo cho Lộc biết rằng tôi đang ở trước mặt lộc, mà không đựơc! Quay mặt lại, nhìn nhau một lần cuối... Thế là hết- Một cuộc chia tay thầm lặng- Chẳng bao giờ tôi gặp lại người xưa. Sau ngày đen tối 30 tháng tư. Tôi thấy mình như một cây non bị bứng đi,trồng vào một chỗ khác mà chỗ ấy đất cằn cỗi, nhiều sâu rầy và khí hậu khắc nghiệt. Nhưng tôi vẫn phải phấn đấu mà sống vì " con chó sống còn hơn con rồng chết " Sau này tôi có nhận được vài bức thư của Lộc gởi về những địa chỉ cuả bạn bè. Nét chữ thân quen trìu mến, lời văn mang tâm trạng cô đơn u hoài. Tôi nhớ mình có trả lời thư cho Lộc và mong tiếp tục nhận thư. Lộc vẫn như ngày nào, tâm sự ngắn, nhưng bộc lộ nhiều- thương quá- Đằng đãng hơn mười năm sau- thế sự thăng trầm- Lộc đã về tìm Chi hai lần mà không gặp. Chi bây giờ ra sao? Lộc vẫn mong gặp lại. Chiều Tưởng Nhớ Hoa bay bay trong mưa Gió bay bay trong bụi Cúc trắng vàng lưa thưa Trời lạnh lùng hiu hắt Tiễn chiều trong ước mơ Mù khơi như niềm nhớ Mơ hồ hơn thiên thu Một chiều hoa ấp ủ Bóng người xưa xa mù... Lộc ơi, tôi chăng bao giờ nghĩ rằng mình đã có thể yêu Lộc đến như vậy, dù có là tình nhớ , tình sầu, tình xa... Lộc vẫn ở trong thơ của tôi như một nỗi huyền diệu nhiệm mầu, làm tôi thổn thức...Xin tạ ơn trí nhớ- đã ghi lại tất cả những gì đẹp đẽ nên thơ của tình tôi. Ngaỳ nào đó, Lộc có tình cờ đọc được những trang thư này, tôi nghĩ Lộc sẽ cảm động mà xin được cám ơn Chi đã ghi lai chuyện tình cuả Lộc...
An Khanh ( LHC )
hành lang trên lầu biệt thự Quỳnh Hoa
nơi Lộc và Chi " kéo hai cái ghế salon  ra ngồi ăn sandwiches '
 







Jul 8, 2011

Ông Minh

Ông Minh
An Khanh



Ông bà tôi có 13 người con. Ông bà tôi đặt niềm kỳ vọng của mình bằng những cái tên của con mình: Yên, Ổn, Nhàn, Hạ, Tỉnh, Thông, Minh, Định, Nghĩa..Nhưng Yên, Ổn, Nhàn, Hạ là niềm kỳ vọng ít khi có được của gia đình tôi cũng như của quê hương tôi.

Chạy giặc từ Bắc vào Nam năm 1954, cuộc chiến tranh mệt mỏi 30 năm dài chấm dứt vô cùng đột ngột năm 1975 khi anh Mỹ, anh Tàu, anh Nga bắt tay nhường miền Nam cho cộng sản. Việt Cộng chiếm miền Nam, chúng không thẳng tay chu di tam tộc nhưng chúng giết lần mòn niềm kỳ vọng được yên ổn nhàn hạ và những ước mơ của những người lính thua cuộc và cả những thế hệ về sau của họ.

Ngày chú Định, người em kế của chú Minh tử trận, tôi còn rất nhỏ. Nghe kể lại rằng chú Định không chịu đầu hàng trong trận đánh sáp lá cà nên chú bị bắn nát người và tay bị chém lìa. Chú Minh trở về từ mặt trận đi dự đám tang người em mới 21 tuổi, chú thả bay vào lòng mộ những đồng tiền dành dụm để mua cho chú Định một chiếc xe gắn máy. Cái chết của chú Định biến chú Minh thành người hùng overnight. Die hard with a vengence. Để trả thù cho em, chú ghi thành tích của mình với những chiến công oanh liệt. Chú đi từ cấp Úy lên cấp Tá trong một thời gian rất ngắn. Danh tiếng chú vang lừng khắp các mặt trận ngòai miền Trung. Ngày 30 tháng tư, chú được lệnh quy hàng. Chú đã kề súng vào mang tai để tự sát nhưng lính của chú ngăn chú lại kịp thời.

Kịp thời để trở thành một kẻ sống đã chết. 7 năm tù với cộng sản chú bị đưa ra ngòai Bắc cho chúng nó ném đá. Khi được trả về thì người hùng năm xưa đã chẳng còn gì ngòai sự nghèo đói khốn cùng. Chú sang Mỹ theo diện HO. Tuổi đã cao, tiếng Anh không có là bao, chú cam phận sống qua ngày bằng những odd jobs, bằng tiền trợ cấp của chính phủ.

Lần cuối cùng tôi đến thăm chú, bệnh Parkinson đã vào thời kỳ nan giải-dementia. Chú còn nhận ra tôi, nhưng chú không còn sống trong cái thực cảnh bi thương của mình nữa. Thế giới của chú vào những ngày cuối cùng đã trở thành một thế giới vô thực. Và vì vô thực nên cái thế giới huyền hoặc đó rất thần tiên: Chú gặp lại tất cả những người gần gũi với chú dù rằng những người này đã qua đời đã lâu.
-"Tao mới gặp thằng Long, nó đến chào tao trước khi nó đi Mỹ"
-"Bà cũng qua Mỹ rồi, bà ở với thằng Điệp, cô Tỉnh vẫn còn sống nhưng cô ấy còn kẹt lại Việt Nam."
-"Mày biết không, lính của tao ở khắp cắc tiểu bang bên Mỹ này..nhưng thôi tao đi về đây. Đây không phải là nhà tao, tao đi về nhà tao đây"

Tôi thông hiểu vô cùng cái niềm khao khát được trở về nhà của chú. Cái cảm giác bị bứt gốc, treo lơ lửng lưng trừng trời không biết nơi nao là chốn quê nhà của những kẻ lưu vong. Tôi hy vọng rằng bây giờ chú đã tìm thấy ngôi nhà của sự an bình, gặp lại những người vô cùng thân yêu cũ, chú đã tìm lại niềm kỳ vọng của chú cũng như của ông bà tôi: Sự yên ổn nhàn hạ nơi nhà của Cha ta.

Tôi xin trích lời một bài nhạc của Trịnh Công Sơn mà ngày xưa chú tôi rất thích:

Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên
Đứa con xưa đã tìm về nhà
Đất ôm anh đưa về cội nguồn
Rồi từ đó trong trời rộng đã vắng anh
Như cánh chim bỏ rừng
Như trái tim bỏ tình
Xin cho một người vừa nằm xuống
Thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang.

AN KHANH
Tháng bảy, ngày bảy năm 2011