ĐÓN XUÂN NÀY, NHỚ XUÂN XƯA
Mỗi khi gần đến ngày Tết, tôi lại nhớ về những mùa Xuân xa xưa. Hồi tuổi teen, nhà tôi rất đông người, mà cái xóm nhỏ nơi tôi ở cũng nhiều đứa trẻ ngang ngang tuổi tôi. Ngoài giờ học ở trường trung học, tôi nhớ phải phụ má tôi nhiều công việc bếp núc: làm mứt, nấu món ăn rất mệt. Tôi nhớ người ta nghỉ bán ở chợ đến mùng 6 Tết, nên phải trữ đồ ăn, không như bây giờ mùng 2 Tết, chợ, siêu thị đã bán lai rai.
Năm nào nhà tôi cũng làm 10 kg củ kiệu đãi khách đến chơi, nhậu bia lai rai với bà con, bạn bè của ba tôi. Chỉ riêng cái việc cắt rễ, tỉa tóm cho đẹp, rồi xếp vào keo thủy tinh, phải xoay tròn củ kiệu cho đẹp, việc đó mất thì giờ lắm. Rồi thêm những món mứt, không hiểu sao mẹ tôi biết rành rẽ chi nhiều món mứt vậy, đủ loại: mứt gừng, mứt dẻo, mứt bí, mứt mãng cầu, mứt cà chua, mứt trái thơm, trái tắc. Nói về mứt cà chua – đó phải là giống cà chua hình thon dài, vỏ dầy cứng, mới sên được. Không phải giống cà chua hình tròn, cở 7/10 chén cơm mà hiện nay đang bán nhiều ở chợ. Vỏ trái cà chua mỏng không sên được.
Ôi còn mứt trái tắc phải sên 2 lần, việc tách hột nó ra mắc công lắm đó.
Rồi nào là cải chua, dưa giá để ăn vói thịt ram, thịt kho trứng. Kho một nồi thịt phải mất cả tiếng đồng hồ để miếng thịt thấm được gia vị và trở nên bệu. Bây giờ tôi ít thấy quán cơm bình dân nào kho thịt mềm như vậy. Miếng thịt còn cứng ngắt, có lẽ chủ quán sợ hao nhiên liệu chăng?
Rồi công việc vệ sinh nhà cửa, ôi chu choa ơi, toàn những việc phải làm quần quật.
Đến ngày Tết, phụ nữ chúng tôi tương đối nhàn hạ chút vì ăn cái gì cũng gần như có sẵn: bánh tráng, bánh chưng, bánh tét, thịt ram, thịt luộc (lỗ tai heo ngâm dấm). Ngày Tết khỏi phải làm món canh, xào, mặn ….gì hết .
Lúc nhỏ tụi tôi hay chơi Lô Tô, cờ Tỷ Phú, lắc bầu cua cá cọp, đánh bài xì dách…Ôi sao con nít mà cũng nhiều trò chơi tập thể. Tụi con nít tụ lại đông vui làm sao. Tui chơi bài xì dách, lúc nào cũng thua ông anh bà con làm cái. Không biết sao ổng hay lắm, nhìn cái bản mặt của tui là ổng biết tui mấy điểm. Ổng chỉ việc xét bài của tui, rồi ổng “lụm” tiền tui liền. Trừ khi ván bài đó ổng xui tận mạng. À chắc tại tui, miệng lẩm bẩm đếm nút. Trời ơi! 2, 3 năm sau tui mới hiểu ra. Chắc là tui ngốc có bằng cấp.
Sau này, những bậc cha chú lần lượt ra đi theo chân Chúa hết. Tôi đón những ngày Tết trong không khí im lặng dễ sợ. Không còn nhận thiệp chúc Tết, chỉ còn nhận thiệp Tết on-line, không mở nhạc Xuân ầm ỉ. Không còn vất vả phụ mẹ ở trong bếp để đón Tết. Nhớ về năm tháng cũ, cực nhưng đông vui. Còn bây giờ với tôi, ngày Tết là không khí tĩnh lặng. Món ăn thì tới chợ, siêu thị mua về. Riết rồi tôi quên mất cách làm món mứt gừng, mứt cà chua, mứt mảng cầu, mứt tắc làm sao cho ngon. Mứt ở thị trường giờ ăn giống như ăn cục đường. Nó mất mùi trái cây trong đó.
Hình như Tết xưa đối với tôi giờ chỉ còn là hoài niệm.
Những ngày cuối năm Ất Tỵ 2025.
Thérèse Ngô








Oanh



.png)