|
Showing posts with label Lưu Hảo Chi- truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label Lưu Hảo Chi- truyện ngắn. Show all posts
Jun 25, 2012
Lối Về Xóm Nhỏ ( Tiếp Theo ) - An Khanh - Lưu Hảo Chi
Jan 13, 2012
GỞI GIÓ ĐÔNG XUÂN-LƯU HẢO CHI
GỬI GIÓ ĐÔNG XUÂN.
LƯU HẢO CHI
Gió Đông Xuân- Chàng thanh niên gầy cao , hơi khòm khòm ...Đã về theo mây xám, tôi tưởng tượng như vậy cho mùa Đông khi gió lạnh tràn về, mây thấp, trời u uẩn và mưa. Lạnh buốt những nẻo đường. Tại sao người ta cứ cho mùa Đông ảm đạm ? Nhưng tôi vẫn thấy đó đây cái đẹp huy hòang của ngày Đông. Cánh cửa mở, sân vườn khựng lại vì cành Đào trơ trụi lá, nhưng muôn ngàn giọt nước đan vào nhau như những chuỗi ngọc kim cương, thật đều, thật trong trẻo dưới sự tĩnh lặng và tinh khiết của đất trời. Ngước mắt tha thiết ngắm cành cây giao hòa với nước . Hiện tượng vật lý, chất rắn hút chất lỏng ! Bài học năm nào từ ngày quen với những định luật của sự rơi . Chất lỏng trong suốt, là tụ kết biết bao tinh anh của đất trời, nước trong vắt tựa như " Trăm muôn giọt lệ nối lời vu vơ " ( Huy Cận ) Nhưng mà như muôn ngàn hạt lệ ( thiếu nữ mừng vì tan chiến tranh chồng về ( giọt mưa trên lá )
![]() |
Hoa mai đỏ. |
![]() |
Hoa lộc vừng Hà Nội |
Tôi bảo đó là nụ cười của bình minh, khi mưa Đông đã tạnh và nắng sớm rọi trong vườn, hoa lá, cỏ cây ...thẫm ướt sương đêm. Mùa nào đối với tôi - Đất trời hoa cỏ luôn luôn làm tôi say đắm, không phải chỉ yêu mùa Thu, thích mùa Hạ hay hạnh phúc mùa Xuân . Tôi yêu mưa Đông não nùng gió rét, cái buốt giá đêm trường rờn rợn sau lưng để mà nghĩ thương người lữ khách. Mùa Đông giá, có ở xứ tuyết lạnh rồi mới thấy nhớ những ngày Hè ấm áp , nhớ nhung làm sao khi phóng mình vào biển cả, đại dương ấp ủ , mây trời lồng lộng và những lớp sóng dồn. Nhưng không ở xứ tuyết làm sao thấy hoa tuyết bay ? Tôi thấy tuyết bay một ngày Đông lạnh khi ghé xứ Phù Tang một sáng êm đềm. Gọi là quá cảnh thì đúng hơn ( ở phi trường Nhật Bản ) . Phù Tang, tên một loài cây thần mọc ở nơi mặt trời mọc đã phù hộ cho xứ sở này. Ghé phi trường Narita , tôi chờ chuyến bay kế tiếp để về lại xứ Cờ Huê . Phù Tang - gợi cho tôi một miền hoa cỏ, tôi ước mong thấy được cây Thần hay những kỳ hoa dị thảo, và mong tìm hiểu cội nguồn , trả lời được vì sao dân Nhật , sau cuộc chiến tranh điêu linh tàn bạo , giết chết muôn vạn sinh linh , sụp đổ tan tành , vậy mà ngày nay, họ vẫn ngẩng cao đầu mà ngạo nghễ với nhân gian ? Tôi muốn tìm hiểu và có câu trả lời được cho cái thắc mắc của tôi : Ai là người có ảnh hưởng đến chính tương lai của cả một dân tộc- Là cha , là mẹ, hay thầy giáo ? Võ sĩ đạo hoặc Thiên Hòang ? Tôi muốn tìm hiểu để có thể tìm một bài học cho chính tôi, một người Việt Nam đã hơn ba mươi lăm năm sau chiến tranh , tôi đã nhìn thấy gì ? làm được gì cho niềm tự hào của một người Việt Nam ? Ở phi trường Narita , tôi thấy rất nhiều sắc dân . Họ là những chuyên viên, kỹ thuật gia, những thương gia ... Nhìn họ sao lịch sự kiểu cách, người ta ung dung tự tại với những bộ Âu phục trang nhã từ màu sắc đến kiểu cọ hợp thời trang. Các bà các cô thì ôi thôi, sao họ thanh lịch và rất nền nã. Tôi không làm sao thấy được cái lam lũ quê mùa ! Và tôi ước mong được thấy nhiều công dân Việt thanh lịch đầy tự tin như họ . Tôi về lại Miền Đất Hứa Xứ Cờ Huê , để chuẩn bị đón Tết với gia đình. Bay theo gió Đông lạnh nhưng ấp ủ cái diệu vợi huy hoàng của mùa Xuân sẽ tới. Ngày đó sẽ là những ngày có lễ hội Tết Việt Nam. Ăn Tết hay thưởng Xuân
![]() |
| Hoa Đào Mỹ |
Sắp đến Tết rồi, đến trường cũng vui,về nhà cũng vui...Mẹ đang may áo mới nghe, Ai cũng vui mừng ghê! ...Bài hát của trẻ con, năm đó, tôi mới học lớp Đồng Ấu, (Pre K ) mà bố tôi cũng cho tôi và chị nhớn- dắt nhau đi đem quà đến Tết thày. Bố khéo dạy tôi phải biết " Tôn Sư Trọng Đạo " từ lúc còn bé. Tôi không biết mình đã học được của thày bao nhiêu chữ Y Tờ, nhưng chắc thày là người đã khai mở trí óc non nớt của tôi. Làm sao quên được cái hân hạnh đem quà đến biếu Thày, quà là một cặp bánh chưng rất ý nghĩa để Tết thày giáo. Ở Đalat ngày đó đi bộ muốn chết mới đến được nhà thày, mưa Xuân mà cũng ướt lất phất, đường vào ngõ nhà thày quanh co, cỏ non xanh mát mắt ,tôi hay nhìn trời mây, có mây xám và nhiều cánh én bay xôn xao...Ngày xuân con én đưa thoi... Và cứ mỗi dịp Xuân về, tôi vẫn mang mang nhớ buổi sáng đến viếng thày thuở ấy. Ông thày của tôi không phải là cụ đồ già, mà là một thày cũng chẳng trẻ mấy.Thày tiếp tôi cũng không niềm nở gì , vì tôi nhãi nhép, mới năm sáu tuổi, chỉ biết đi theo chị mà chúc Tết thày. Nhà thày trống trơn " thoáang gió " Chắc thày cũng phải ngạc nhiên trước tấm thịnh tình của một gia đình có học trò còn nhỏ mà quý thày quá xá ! Tôi ra về và lòng vui sướng vì đã làm một việc đầy ý nghĩa, đem niềm tôn kính từ một tấm lòng trẻ thơ mà tạ ơn thày ! Phong tục Việt Nam đó là một điều hay mà tôi nghiệm thấy. Lễ Tết để tỏ lòng hiếu thảo với các đấng sinh thành, nhớ công ơn dưỡng dục.
Mùng Một Tết cha ( họ Nội )Mùng Hai Tết mẹ ( họ Ngọai )Mùng Ba Tết thày
Jan 12, 2012
Thầy Trò- Lưu hảo Chi
THẦY TRÒ.
TRUYỆN NGẮN ĐẶC SẮC .
CỦA LƯU HẢO CHI.
TRUYỆN NGẮN ĐẶC SẮC .
CỦA LƯU HẢO CHI.
.
Chân dung Mr R. tranh của cậu ấm THẠCH |
SAN FRANCISSCO JAN 2011 |
Aug 9, 2011
QUẾ LAN - Lưu Hảo Chi.
QUẾ LAN
LƯU HAO CHI
LƯU HAO CHI
|
Jul 18, 2011
BỊ ĐI HỌC- LƯU HẢO CHI
CHUYỆN THỜI ĐI HỌC(tiếp theo)
LƯU HẢO CHI
Lớp Học LƯU HẢO CHI
|
Lớp học ngày xưa tôi ngồi bé dại
Những mái đầu đen , muôn tà áo trắng
Vài chiếc lá vàng chao nghiêng trong sân trường vắng...
Tiếng cười trong veo theo chân sáo nhẩy giờ ra chơi
Lớp học bây giờ tôi ngồi mệt mỏi
Chục cái đầu hói, nhiều mái tóc điểm sương
Giờ ra chơi chuông điện thọai reo ầm
Những đôi mắt đỏ ngầu thiếu ngủ đứng hàn huyên
Ôi những lớp học nhọc nhằn của một trường đời đằng đẵng....
An Khanh
BỊ ĐI HỌC
Đường em đi học đầy bùn khổ chưa ?
Trên đầu không nón che mưa
Có đôi guốc vẹt lại vừa đứt quai
Tay em ôm vạt áo dài
Một tay xách guốc, xốc hai ống quần
Bùn lầy đến mắt cá chân
Sách em ấp ngực mấy lần chực rơi
Xa xa trống đã điểm hồi
Em còn dò dẫm ngoài trời lội mưa...
(bài học thuộc lòng lớp Ba )
Học trò nghèo, siêng học, dù trời mưa, bùn lầy , vẫn lội mưa ướt lướt thướt, guốc vẹt đứt quai không dám vứt đi, vẫn xốc quần, ôm sách đến trường. Nhưng đến trường mà vui học thì nghèo khổ mấy cũng vẫn đi, còn như tôi, cuộc đời của tôi bất hạnh nhất là cứ phải cắp cặp đi học ! Nếu mà học chữ Thánh Hiền thì cũng cam mặt dày mặt mo mà theo đuổi nghiệp văn chương ! làm tú mền tú kép gì cũng được ! Nhưng đằng này lại là học " Bồi Dưỡng " . Nâm đó, tôi đang tí tởn là giáo viên dạy Văn thì chỉ bị " lên lớp " có hai mươi giờ một tuần. Ngày dạy bốn năm giờ. Tuần dạy năm ngày, một ngày nghỉ để họp "Tổ " Còn khối thì giờ " hưởng nhàn " Thì đùng một cái, "Ban giám Hiệu " triệu tôi xuống vân phòng , "Chỉ Thị : cho tôi phải đi học " Bồi Dưỡng Nghiệp Vụ " Sáu tháng ! Ngày hai buổi cắp sách đến trường . Thế có toi đời không cơ chứ ? ! Tôi đau khổ quá mà phải lết thân đi ( chỉ vì cái mảnh bằng của tôi không phù hợp với chế độ mới. ) mà chết một nỗi mấy lão thày dạy tôi hình như đều tốt nghiệp lớp ba trường Làng hay sao ấy. Khóa học đó, tôi học chung với hai nhà văn Thế Uyên và Vũ Đức Sao Biển . Giời ơi , hân hạnh quá, nhưng tôi không dám trèo cao ! mấy cây văn sĩ đó, tôi chỉ đứng xa mà ngó , không dám đến gần ngưỡng mộ làm quen !
Trong lớp, tôi được bầu làm " Lớp phó đời sống " , nôm na là Chị Nuôi ! Chắc vì chúng bạn thấy mặt tôi nhiều nét Sen , còn gọi là Nhà Quê ! nên gán cho chức này ! Của đáng tội, lớp phó có là cái quá gì đâu mà đời với chả sống ? Việc tôi là xem trong lớp có " đứa nào " nhà gặp khó khăn , thì "họp" vơí lớp trưởng , lớp phó, để mà tìm cách giúp đỡ ! Học đến nửa khoá mà cũng chả có đưá nào dám khó khăn cả !. Lớp tôi có ba mươi mống, gồm các giáo viên quận Tân Bình họp lại. Toàn thành phố, thì các quận được xếp tên theo Alpha B .Quận Tân Bình là quận chót nên lớp tôi được mang tên Hai F. Lão Thiên, thầy dạy cùng trường với tôi, vì người miền giữa, nên đọc là Lớp Hưa Ếp . Cái lớp Hưa Ếp đó lắm trò lắm. Mà nghịch ngầm quậy phá chắc cũng chỉ có tôi. Điếc không sợ súng . Một lần, sau khi học xong thì bọn tôi phải ngồi làm học trò để cho một thày dạy thử ( gọi là Dạy Mẫu )
Bữa đó ông thày Nhơn dạy Lục Vân Tiên . Thày hỏi cả lớp :
-Các em cho thày biết " Thời buổi nhiễu nhương là thời buổi ra làm sao ?
tôi vội giơ tay trả lời :
-Thưa thày, thời buổi nhiễu nhương là thời buổi đưá nọ lấy của đứa kia ạ !
Thày khen đúng quá xá cho mười điểm !
Lớp tôi có cậu Hiếu là thày dạy trường P S N. Mà tên Hiếu nhưng coi thày dữ dằn thấy mồ, mắt trố, răng sún và sứt, dáng cao lêu khêu... Nhà thày vưà bị đánh tư sản ! tôi chẳng biết thày Hiếu giàu có tới đâu ? nhưng vào lớp thì mặt cứ méo xệch, thương tâm lắm. Tôi bèn "Góp ý, đề nghị " :
- Thày Hiếu ơi, nhà ông làm đơn xin trợ cấp khó khăn đột xuất đi Bảo đảm là được !
- Thôiđi bà, khó khăn đột xuất là cháy, ăn trộm, hay bị lụt lội động đất gì đó chứ ? ?
-Thì ông đủ tiêu chuẩn rồi còn gì ?! Khó khăn đột xuất vì lý do nhà em bị đánh tư sản không còn một cái mảnh bát mà ăn ! Không đúng à ?
Thời buổi nhiễu nhương thật ! lý do chính đáng thế mà ông Hiếu không dám làm đơn !
Tôi học lão thày tên Quảng ! dạy Văn Học . Tôi ngồi dưới tai nọ nó lọt qua tai kia bay ra khỏi cửa lớp. Đôi lúc còn bảo mấy bà bạn ngồi xích lại cho tôi " núp vào mấy cái lưng " rồi kềnh ra đằng sau mà ngáy. Tôi giật mình thức dậy, vì lão thày đang huênh hoang :
-Các "đồng chí " có thấy cụ Nguyễn Khuyến gieo cái vần OE nó có hay không ?
- Làn ao lóng lánh ánh trăng Loe..
Tôi vôị vàng bật lên :
-Đầu tường lửa" Lịu "lập Loè đâm bông !
Cả lớp lăn ra mà cười, Lão thày tức quá mà không làm gì được tôi .
Thì vần OE nó hay như thế còn gì mà nói ?
Một hôm , tôi hốt hoảng vào lớp kể ầm lên :
- Ê, các ông bà có biết chuyện gì không ?
Rõ ràng tôi đang đạp xe trên đường Tô Hiến Thành, khúc bên này đường đối diện với bệnh viện Trưng Vương, vì là bãi đất trống , tôi thấy lão Quảng dựng xe ngay lề đường, đi tút vào trong bãi cỏ... Không biết lão làm gì mà cứ loay hoay vòng vòng loanh quanh mãi..
-Thì lão ấy đi "Bứt Cỏ " chứ còn làm gì nưã ?
Lại được một màn cười hinh hích cái lão Quảng răng đen cải mả, chuyên giảng dạy " Văn Học Nước Nhà " thuở ấy .
Rồi đến cái màn " Hội Thảo " về triết học Mác Lê Nin ! Cứ một em phát biểu , các em kia tới phiên thì lập lại như cũ. Em cuối cùng phán một câu : " Nhất Trí "
Lớp tôi có thày Tín, mặt mày sáng sủa, phát minh ra câu " Nhất Trí Cứng " nữa. Thật là hoảng hồn.! Thâu hoặch cuối khoá ! Học đến đâu, chữ trả thày đến đó rồi còn đâu mà thâu hoạch. Một đưá làm, tất cả sao y bản chính. Tôi bảo các ông bà đóng tiền cho đi photo coppy cho rồi. Đỡ cùn ngòi bút.!
Bị Đi Học nó khổ thế đấy. Ông Cao Bá Quát ơi
Nhai văn nhá chữ buồn ta,
Con giun còn biết đâu là cao sâu ?
Giật mình khi ở xó nhà
Văn chương chữ nghĩa khéo là trò chơi...
Cao Bá Quát.
Subscribe to:
Posts (Atom)








