Dec 1, 2014

MỪNG SINH NHẬT THÁNG 12

CHÚC MỪNG SINH NHẬT THÁNG 12



ĐSTV 6370 thân mến gửi đến các bạn sinh nhật trong tháng 12 một ngày sinh nhật thật tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
Thân mến gửi tặng các bạn những cánh hoa Thủy tiên trắng kiêu sa như những lời chúc mừng các bạn thêm một tuổi mới thật nhiều điều tốt đẹp.

Mỗi một năm trôi qua
Nụ cười của bạn càng tươi thắm hơn
Thân mến chúc
Anh Bằng, Thiên Nga, Bích Liên một ngày sinh nhật rạng rỡ niềm vui và hạnh phúc bên gia đình.





Hoa thủy tiên có tên khoa học là Narcissi, tên tiếng anh là Daffodil thuộc họ hành tỏi.
Thủy Tiên là tên một loài hoa thanh nhã, cánh hoa trắng muốt, tinh khiết, mùi hương ngọt ngào. Hoa thủy tiên tượng trưng cho sự may mắn và trường thọ. Ngày tết, hương thủy tiên quyện với mùi hương trầm từ ban thờ trong cái lạnh đặc trưng của ngày xuân tạo nên một vẻ linh thiêng huyền bí và ấm áp.
Loài hoa của tháng 12 là hoa thuỷ tiên, , tượng trưng cho sự ngọt ngào, thành công, chung thuỷ, những điều ước tốt đẹp, và sự giàu sang. Hoa thuỷ tiên có nguồn gốc từ Bắc Phi, châu Âu và châu Á. Những người sinh vào tháng 12 có ý chí kiên định, có thể vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn. Họ vô cùng tự tin và luôn luôn hướng về gia đình. Những người này có suy nghĩ hệ thống và logic trên con đường đi đến thành công.



Thủy Tiên, theo cách gọi tên hoa có nhĩa là “Nàng tiên nước“, nàng tiên hoa nơi thuỷ cung. Quả như vậy, Thủy Tiên là một loài hoa không nhan sắc loè loẹt, rực rỡ như những loài hoa khác mà mảnh mai, trinh khiết, thuỳ mị, mang phong cách nữ tính, đầy vẻ quý phái. 
Hoa Thủy Tiên trắng (Narcissus) biểu tượng cho sự sang trọng và kiêu sa nhưng ý nghĩa của nó lại là yêu chính mình và mang tính ích kỉ.
Dựa theo truyền thuyết Hy Lạp về sự tích hoa Thủy tiên thì vào thời xa xưa có một chàng trai tên là Narcissus rất đẹp trai . Tự phụ về sắc đẹp của mình nên chàng chối bỏ hết những tình yêu của các nàng tiên nữ trong số đó có nàng Echo. Echo buồn bã héo heo đến độ không còn sức lực và mất luôn cả tiếng nói của mình chỉ còn sức lập lại những tiếng sau cùng như tiếng vọng. 
Các Nữ thần rất giận dữ vì tính kiêu kỳ của chàng Narcissus và quyết trừng trị chàng. bằng cách làm cho chàng cũng phải yêu và thất tình như nàng Echo. Một hôm sau khi đi săn trong rừng, thấm mệt chàng Narcissus đi đến bên bờ suối.
Chàng vục nước đưa lên miệng uống. Mặt nước lay động, khuôn mặt chàng cùng với mảng trời xanh tan tác trong làn nước lung linh. Và rồi những hình ảnh ấy lại được mặt nước chắp nối lại nguyên hình như trước. Khuôn mặt xinh đẹp của chàng chập chờn hiện ra rồi dần dần lắng đọng lại. Chàng kêu lên: "Trời ơi, đẹp quá!" và thầm nghĩ: "Ta hiểu vì sao các cô ấy khổ đau, sầu não vì ta...".
 Narcissus cứ ngắm nghía khuôn mặt tuấn tú của mình nổi trên làn nước và suy tưởng. Càng ngắm nghía, chàng càng thấy mình đẹp, chàng càng yêu mình say mê, đắm đuối. Chàng đưa tay khuấy nước, mỉm cười vui đùa với mình. Một tình yêu mãnh liệt, sôi sục từ đâu bùng cháy lên trong trái tim chàng. Chàng muốn chế ngự nó, rời bước khỏi dòng suối, nhưng lạ thay có một sức mạnh vô hình nào giữ chân chàng lại, lưu giữ chàng lại. Chàng nhìn xuống khuôn mặt mình trên mặt nước với một niềm khát khao cháy bỏng. Chàng muốn trao cho khuôn mặt xinh đẹp đó một cái hôn nồng nàn. Nhưng chỉ vừa choàng vòng tay, cúi xuống là khuôn mặt đó tan tác, biến đi đâu mất. 
Chàng đứng lặng người, đau đớn, xót xa. Nhưng rồi khuôn mặt xinh đẹp lại hiện ra trên mặt nước. Narcissus lại mê mẩn trong mối tình câm với hình bóng của mình. Rồi chàng nói thì thào với hình bóng của mình:
-Ta đã yêu ta với một tình yêu nồng cháy. Ôi, có lẽ tình yêu này sẽ đốt ta thành tro bụi mất thôi!
Và chàng Narcissus chỉ suốt ngày ngồi bên bờ suối tương tư sầu não nhìn ngắm chính khuôn mặt xinh đẹp của mình trong tình yêu tuyệt vọng cho đến chết . Nơi chàng nằm chết mọc lên một bông hoa với vẻ đẹp lạnh lùng kiêu kỳ. Hoa trắng muốt, hương thơm ngào ngạt chính là hoa Thủy tiên.



                                   
                                     

                 Tháng 12 cũng được tượng trưng bằng những cánh hoa Trạng Nguyên- Poinsettia 

Khi bạn thấy sắc đỏ trạng nguyên phủ khắp những con đường, những ô cửa nhỏ của hàng quán bên đường, đó cũng là lúc không khí Giáng sinh tràn ngập đất trời. Những chậu hoa trạng nguyên rực đỏ không chỉ làm ấm cả khoảng trời đông xam xám mà còn được biết đến như là Hoa Noel và hoa yêu thương. Sắc đỏ tươi thắm của trạng nguyên báo hiệu điềm lành, sự may mắn và những lời chúc an vui cho một mùa lễ hội náo nhiệt và tràn màu sắc.

                   
                                                         
Cứ vào đêm Giáng sinh, ở một thị trấn nhỏ sát biên giới Mexico, người ta lại thấy ánh sáng của mười hai ngọn nến chiếu qua ô cửa sổ của một nhà thờ bằng gạch cũ kĩ. Phong tục này đã có từ nhiều năm, và đó là lúc mọi người mang theo một món quà để mừng ngày Chúa ra đời. Từ trẻ đến già, mọi thành viên trong các gia đình đều hướng đến khung cảnh thiêng liêng ấy, kính cẩn cúi đầu và đặt quà lên bàn thờ Chúa.
Vào một đêm Giáng sinh nọ, có cậu bé mồ côi đứng một mình trước cửa nhà thờ. Cậu ao ước được mang quà dâng Chúa như những gia đình kia, nhưng quá nghèo, cậu chẳng có gì để làm quà cả.
Khi đứng nép sát vào cửa sổ, cậu bé nghe tiếng đàn phát ra từ nhà thờ. Giai điệu du dương khiến trái tim cậu chợt nghĩ đến những điều kì diệu của ngày lễ, cậu quỳ xuống bên ngoài nhà thờ và cầu nguyện.
Khi tiếng đàn vừa dứt, cậu bé đứng dậy và chuẩn bị quay về trại trẻ mồ côi. Nhưng thật ngạc nhiên, ngay chỗ cậu quỳ lúc nãy có một loài cây rất đẹp, lá đỏ, đang nở ra những bông hoa vàng li ti. Cậu chưa từng thấy một loài cây nào đẹp như thế. “ Có lẽ thiên thần đã mang đến món quà này để mình dâng lên Chúa”, cậu nhủ thầm như thế và nhẹ nhàng bưng cây ra. Cậu chạy vào trong nhà thờ và đặt cây hoa lên bàn thờ Chúa.
Về sau, cứ vào mùa Giáng sinh, loài cây ấy lại ra hoa, những chiếc lá đỏ thắm bao quanh hoa vàng. Người trong thị trấn gọi đó là “ Hoa của đêm thánh vô cùng”.

Rồi một gia đình tử tế dòng họ Poinsettia đến nhận cậu bé về nuôi, sau này cậu đã trở thành một doanh nhân thành đạt. Nhiều năm sau, ông quay lại làng quê cũ trong nỗi nhớ da diết, ông cho xây một nhà thờ và một ngôi trường nơi đây. Để đáp lại tấm lòng hào phóng ấy, những người dân của thị trấn đã tặng ông một món quà đặc biệt: loài cây lá đỏ với những bông hoa vàng rất đẹp được đặt bằng chính tên của ông – Poinsettia ( Hoa trạng nguyên).

                             


Tháng 12 cũng được tượng trưng bằng 2 loại đá quí.Blue Topaz - Đá Topaz xanh dương là đá tượng trưng cho tháng 12
Theo tiếng Hy Lạp, Topaz có nghĩa là "toả sáng". Topaz có nhiều màu sắc nhưng chỉ có Topaz xanh dương là viên đá của người sinh tháng 12.


Topaz tượng trưng cho thông minh, sắc đẹp, lòng chung thủy , sự khôn ngoan và tình bạn chân chính. 
Người Hy Lạp cổ đại tin rằng nó mang đến sức mạnh lâu dài, biểu tượng của sự dẻo dai, bền bỉ, sự lộng lẫy và hiền dịu.

Các bạn sinh trong tháng 12 cũng là thời gian mà mọi người cùng đón mừng mùa Giáng Sinh và Năm mới sắp đến.
Mến chúc các bạn một ngày sinh nhật thật vui vẻ, tràn đầy niềm vui bên gia đình và một mùa Giáng Sinh cùng Năm mới an lành , hạnh phúc.



PH sưu tầm. 


Nov 29, 2014

TRANG THƠ NHẠC CUỐI TUẦN


THƠ - HOA - và NHẠC

Trang thơ nhạc cuối tuần thân mới các bạn thưởng thức một nét đẹp nghệ thuật giao duyên giữa Thơ- Hoa và Nhạc.

Trồng hoa cúc -Hàn Mạc Tử

Thích trồng hoa cúc để xem chơi
Cúc ngó đơn sơ lắm mặn mòi
Đêm vắng gần kề say chén nguyệt
Vườn thu vắng vẻ đủ mua vui





Hoa cúc - Nguyễn Khuyến

Trăm hoa đua nở, vắng ngươi hoài!
Trăm hoa tàn rồi mới thấy ngươi
Tháng rét một mình, thưa bóng bạn
Nhị thơm chẳng rữa, chạnh lòng ai

Nhấp nhô lưng giậu xanh chồi trúc
Óng ả đầu hiên mướt ngọn mai
Cất chén mỉm cười, vừa ý tớ
Bõ công vun xới đã lâu ngày 






NGUYÊN SA - MÀU KỶ NIỆM KHÓ PHAI
Quỳnh Giao

Hôm đó, lũ học trò chúng tôi lao xao trước lớp chờ thầy tới. Không hiểu sao, hôm đó tôi lại láu táu hỏi giật các bạn:
“Lan phệ đến chưa?”

Lan phệ là hỗn danh lũ học trò con gái vẫn gọi lén thầy Lan. Tiếng trả lời ngay phía sau làm tôi bủn rủn tay chân trong tiếng khúc khích của chúng bạn:

“Nó đây rồi!”

Người trả lời là Trần Bích Lan, ông thầy dạy triết mà vóc dáng lại chẳng có vẻ gì khô cằn khắc khổ của triết gia như lũ học trò vẫn hình dung. Ông tỉnh khô bước vào lớp.

Tuổi học trò có kỷ niệm khó quên như vậy là nhờ những ông thầy triết nhân kiêm thi sĩ. Thơ Nguyên Sa Trần Bích Lan đến với chúng tôi ở lứa tuổi đó. Giờ đây nếu chẳng còn nhớ gì về môn triết thì thơ ông vẫn khơi dậy những cảm xúc học trò. Ðây là nói về thơ Nguyên Sa thời trước, chứ sau này, cho đến khi ông gần mất, thơ ông đã vươn ra những không gian khác.

Tuổi ấu thơ của chúng tôi trùng hợp với tuổi xuân của Việt Nam Cộng Hòa, của miền Nam tự do sau Genève. Lúc đó, mọi người như đều khao khát cái mới, có lẽ một phần để đoạn tuyệt với một nửa đau thương bên kia Bến Hải. Phần nữa là do sự thôi thúc của miền Nam, vùng đất có sự khoáng đạt rất mới. Lúc đó, hình như một thế hệ nhà thơ đã xuất hiện, trong đó có người du học từ Pháp về. Nguyên Sa là một, và có lẽ nổi bật nhất, trong lớp người đó.

Nguyên Sa từ Paris về lại thổi vào Sài Gòn hương vị dịu mát của Hà Nội. Bài Áo Lụa Hà Ðông có tác dụng đến như vậy mà không lạ sao? Từ bài đó, tôi tin rằng khi nghe thơ Nguyên Sa người di cư từ miền Bắc đều nhớ về Hà Nội hoặc khí hậu tưởng như Hà Nội. Không mấy ai băn khoăn về Paris nữa dù lúc đó rất thời thượng, có một ma lực với người làm thơ ở Sài Gòn. Với Nguyên Sa, Paris có lẽ đã là tiền kiếp. Chứ Hà Nội, chứ miền Bắc và kỷ niệm ấu thời trước buổi di cư mới là hiện tại trong thơ.

Ðọc thơ Nguyên Sa - lúc đó, mới đọc thôi, chưa nghe và chưa hát - đọc thơ Nguyên Sa, lũ học trò đều thấy bồi hồi đến nóng đôi má vì ông viết thơ tình mà không hiểu sao, chúng tôi nhất quyết rằng đó là thơ tình cho học trò. Giờ này đây tôi vẫn nghĩ vậy và chỉ mong là thế hệ nào cũng có mấy cậu học trò pha mực làm thơ, khiến các cô gái đến tuổi đôi tám lại phân vân khi chọn màu áo đi học.

Thời đó, hầu như đứa nào trong chúng tôi cũng giấu trong cặp vài bài thơ, không Nguyên Sa thì Nhất Tuấn. Các nhà thơ ấy làm thơ cho lũ con gái kẹp tóc thời Sài Gòn còn thanh bình, và với tôi, kỷ niệm ấm êm đó vẫn là những gì đáng nhớ nhất. Không phải vậy sao, mỗi khi thấy mưa rào nổi bong bóng trên sân là mình lại nhớ về quê nhà, về tuổi mộng mơ còn vầy mưa ngoài ngõ, và thơ Nguyên Sa lại khua trong trí nhớ cả một trời ấu thơ đã mất.

Một điều phải nói ngay là thơ Nguyên Sa được phổ nhạc không nhiều bằng một số nhà thơ khác, nhưng bài nào đã được đưa vào nhạc là ngự trị mãi ở một vị trí rất cao.

Quỳnh Giao nghĩ rằng thơ Nguyên Sa khó phổ nhạc hơn nhiều bài khác vì tự nó đã có nét nhạc riêng, ở tiết tấu nhịp điệu riêng. Có bài đọc lên là đã như hát rồi. Mưa Tháng Sáu là một ví dụ làm tôi liên tưởng tới một bài luân vụ dìu dặt nhịp. Bài Cần Thiết cũng có giai điệu riêng, đọc lên đã thấy chất nhạc rất mới ở ý thơ. Người nhạc sĩ thật rất khó phả thêm hồn nhạc vào bài thơ đã có sẵn cái thần của nó.

Ngược lại, thơ của ông còn đòi hỏi nơi nhạc sĩ một sự hy sinh lớn, đó là dụng công làm nổi chất nhạc vốn có của bài thơ. Trước có Phạm Ðình Chương và sau có Ngô Thụy Miên là đã thành công như vậy. Nếu có yêu Màu Kỷ Niệm của Phạm Ðình Chương hay Áo Lụa Hà Ðông của Ngô Thụy Miên, chúng ta nên cám ơn sự cố gắng đầy tài hoa của hai nhạc sĩ này. Vì họ đem nhạc làm đẹp cho bài thơ, chứ không dùng bài thơ diễn tả chất nhạc của mình.

Hai điều đó khác nhau rất xa, và khi trình bày các ca khúc này, ca sĩ là người trước tiên cảm được điều đó.

Những người quen Nguyên Sa thường nói rằng ông chính là một enfant terrible mà làm gì cũng phải thành công thì thôi, chứ không phải là con người thơ, lãng mạn với thơ tình. Quỳnh Giao không dám luận bàn về mấy điều ấy và cho rằng Nguyên Sa đi tới thành công ở thơ.

Ông là người làm thơ đã thổi vào tuổi thơ của nhiều thế hệ chúng tôi những rung động đầu đời, khi thấy cây lá xôn xao nơi sân trường. Và điều đó là đáng kể nhất. Nguyên Sa không còn nữa, nhưng cầm thơ ông trên tay, đọc thơ ông ở trong trí, hát thơ ông khi nhìn ra khoảnh vườn, Quỳnh Giao thấy màu xanh của kỷ niệm vẫn nuột nà mơn mởn.

Nguyên Sa để lại một cây cầu vẫn đưa chúng tôi về quê hương và tuổi thanh xuân của mình...

Quỳnh Giao






Sen Huế - Chế Lan Viên

Trắng muốt mùa sen, trắng cổ thành
Ngỡ như mùa hạ Huế chờ anh
Mượn ai tà áo bay màu lụa
Bọc lấy mùa hương ấy để dành






Nguyễn Huệ - Chế Lan Viên

Hẳn nhớ Thăng Long, hẳn nhớ đào?
Mai vàng xứ Huế có khuây đâu?
Đào phi theo ngựa về cung nhé!
Nở cạnh đài gương sắc chiến bào






Đóa hoa hồng - Nguyễn Bính

Thưa đây một đóa hoa hồng
Và đây một án hương lòng hoang vu
Đầu bù trở lại kinh đô
Tơ vương chín mối sầu cho một lòng.
Tình tôi như đóa hoa hồng
Ở mương oan trái, trong lòng tịch liêu.
Kinh đô cát bụi bay nhiều
Tìm đâu thấy một người yêu hoa hồng?




Em có nhớ căn nhà xưa - Nhạc Nguyễn đình Toàn- Tiếng hát Tuấn Ngọc.


 Hoa bông bụt - Nguyễn Trãi

Ánh nước hoa in một đóa hồng
Vẩn nhơ chẳng bén, bụt là lòng
Chiều mai nở, chiều hôm rụng
Sự lạ cho hay thuyết sắc không





Hoa bay về ngàn - Đinh Hùng

Em đi , rừng núi vào Xuân ,
Áo thiên thanh dệt trắng ngần hoa bay .
Búp lan dài mướt ngón tay ,
Cả lâm tuyền nhớ gót giầy phong hương .
Nghe như đàn lả cung thương ,
Bầy chim bên suối soi gương tự tình .
Cỏ thơm nếp lụa đồng trinh ,
Mây giăng cánh bướm cho mình lên non .
Sông rừng uốn khúc lưng thon ,
Nụ cười hoa dại nét son não nùng ,
Tình vương xóm Mán trập trùng ,
Lòng như xuân tỏa hồn rừng hoang vu .
Cầu treo nối nhịp tương tư ,
Lắng trong cây lá , giấc mơ về ngàn .
Nắng soi ấm mái nhà sàn ,
Hơi xuân ủ cánh phong lan nõn nà .
Óng vàng mái tóc tiên sa ,
Cỏ đồi chải phớt lược ngà buông lơi .
Nhớ về Bản nhỏ lưng trời ,
Xuân đi , còn lẩn nụ cười trong mây








  Chút tình đầu đó - Đỗ Trung Quân
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết còn có gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay....

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa








Bao giờ ngâu nở hoa - Xuân Quỳnh

Những bông hoa nho nhỏ
Chỉ có chút hương đêm
Ẩn vào trong kẽ lá
Như mối tình lặng câm
Vượt qua tháng qua năm

Vượt qua đồi qua suối
Bỗng gặp một mùi hương
Như lời yêu thầm gọi
Như ánh đèn chờ đợi
Như ánh mắt bao dung
Trong cơn khát cháy lòng
Bỗng tìm ra nguồn nước
Mùi hương không hẹn trước
Tình yêu đến bất ngờ.
Em đâu biết bao giờ
Mùa hoa ngâu ấy nở
Anh như cây đàn khóa
Sợi dây còn ngân vang
Em đi hết lòng em
Lại gặp lời hát đó
Hoa ngâu ở nơi nào
Em cũng không biết nữa
Em chỉ biết tình em
Như ngâu vàng vẫn nở




Hoa tường vi - Xuân Quỳnh


Trắng với hồng và tim tím nhạt
Tựa màu mây phiêu lãng cuối trời xa
Hoa tường vi như thực lại như mơ
Cùng tôi sống suốt một thời trẻ dại.

Vóc nhỏ nhắn trước tầm gió thổi
Tôi hiểu điều trong lá nói lao xao
Ở nơi nào bởi điệu ca dao
Từng ca ngợi một loài hoa chưa có.
Hoa phảng phất mối tình trong truyện cổ
Mang lỡ lầm oan ức đã xa xôi.
Hoa tường vi thời trẻ dại của tôi
Bên mái rạ một mảng vườn hẻo lánh
Ngày mưa bụi khắp nẻo đường và lạnh
Những cụm hồng cụm tím lẫn màu xanh
Tôi có hoa bè bạn bên mình
Hoa hiểu cả những điều tôi chẳng nói

Tôi đã qua bao thác ghềnh đá núi
Qua thời gian tóc thoáng sợi màu mưa
Hoa tường vi của những ngày xưa
Tôi vẫn nhớ một màu mây phiêu lãng


   




Màu tím hoa sim - Nguyễn Hữu Loan

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu...

(1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)




Hai Sắc Hoa Tigôn

T.T.K.H.

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi cảm thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thuờng hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng thế thôi!"

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng,
Là chút lòng trong chẳng biến suy!"

Đâu biết một đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá! Tồi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đấy, thu rồi, thu lại thụ..
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một muà thu trước rất xa xôị..
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy sang sông đứng ngó đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng








Chân quê - Nguyễn Bính

Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
Nào đâu cái yếm lụa sồi ?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân ?
Nào đâu cái áo tứ thân ?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen ?
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
(1936)




Nov 19, 2014

Thục và Thảo UL hội ngộ bạn bè ở Saigon 11-2014





Thục mới liên lạc với Thanh có hôm qua là nhờ hẹn gặp mặt bạn bè!!! Thanh phải tức tốc điện thoại khẩn cho các bạn.
Kế hoạch là Thục đến nhà Kim Thoa hẹn gặp Thanh và Tân Lê, xong cả bốn đi taxi đến thăm  Dung.... 
   Các bạn Thảo UL, Anh Thư, Thu Nguyệt, Loan, Đoàn thị Liên, Bích Ngọc đã đến nhà Dung cùng tề tựu đông đủ. thăm sức khỏe Dung đã khá hơn nhiều... định rủ Dung cùng đi ăn gần đấy nhưng Dung hơi ngại trời nắng và chưa đi lên lầu được. Nhà hàng Hoàng Ty thì chỉ có máy lạnh ở trên lầu, mà buổi trưa Saigon nóng nực quá nên các bạn đều muốn ăn ở chỗ  mát mẻ!!!
Nhưng không sao, tụi Thanh lại mua  bánh canh giò heo và chè khúc bạch về cho Dung cơ mà!!! hihi...


    Ngồi ăn uống nói chuyện rôm rả , nhìn các đĩa rau xanh  với bao nhiêu loại rau là cảm thấy tươi ngon ngay rồi...Sau đó Thục, Thanh và Kim Thoa, Tân Lê còn rủ nhau đến Bưu Điện thành phố để Thục mua Card visit gửi về cho bạn bè nữa ..
KT

Nov 14, 2014

TRANG THƠ NHẠC CUỐI TUẦN

THƠ TV6370 và MÙA THU

Xuân Hồng, Hạ đỏ, Thu vàng, Đông xám. 
Trong bốn mùa, mùa Thu có lẽ là mùa đẹp nhất trong năm 
Mùa thu lại về trên những hàng cây phong lá đỏ lá vàng muôn sắc.
Trong cảnh thu, tình thu nhẹ nhàng lãng mạn, Trang thơ nhạc cuối tuần xin giới thiệu đến các bạn  những vần thơ tài tử " THƠ  TV6370 và MÙA THU " cùng  với những ca khúc mùa Thu thơ mộng.

                                 
                                                                      Tranh Đinh Cường


KHÚC TẦN

Thơ HẢO CHI

Một nơi gọi là đảo
Cồn cát trắng vây quanh
Xa xa bóng dừa chen bóng cọ
Chim trời bay mỏi
Mặt hồ êm như ru
Tôi đến đó
Đất trời thu xanh biếc...
Khóm trúc bên hồ
Chùm hoa nhỏ dật dờ đan nắng sớm
Miên man sương khói bạc
Và đâu đó
Khóm Khúc Tần trổ lá
Mùa sẽ vàng hoa cúc ngủ bên song
Hàng dậu thưa có tình tôi chớm nở
Gởi ai đó nụ cười thương nhớ
Này cong cong đôi môi đỏ yêu người
Áo lam xanh
Hoa cúc gầy cánh mỏng
Chớ lay động, e tình tôi vỗ cánh
Nắng thu trong
Rơi nhẹ lá Khúc Tần





ÁO LỤA NGÀY XƯA                                  
P.H.

Gió thu bay nhẹ nhẹ
Nắng thu vàng phai phai
Lá cúc tần bên dậu                                                     
Hoa cúc vàng ngoài hiên     
Áo lụa vàng trong nắng
Thu vàng trong mắt ai

Nhìn lá thay màu úa
Nghe tình thu chơi vơi
Tình xa ơi ! có nhớ
Áo lụa vàng ngày xưa .




 Thu trong mắt em.  Nhạc Ngô Thụy Miên- Tiếng hát Thái Hiền - Trần Thái Hòa


MÙA THU
Thơ của Dung

Hát cho em nghe một bài hát thật buồn
Hát cho em nghe một bài hát thật quen
Kẻo mùa thu đến
Em không còn găp anh.





M Ư A P H Ù N
 Bích Quy

Mưa phùn Saigon,
 Chẳng có gió bấc,
Chỉ đủ phun sương
Mát mẻ môi mềm .
 Có phải mùa thu
Rón rén quay về
 Hay mùa mưa bão
Ảnh hưởng làm mưa ?
 Một mình giữa phố
 Nghe lòng bâng khuâng
Em lại nhớ anh,
 Anh ơi...anh ơi....




BỐN MÙA NHỚ NHUNG
Bích Quy

Mùa hạ đã tới
Nắng chói khắp nơi
Không khí bức bối
Saigon bốc hơi



Qua Canada
Mùa đông đã về
Nắng ngưng đọng lại
Trắng xóa tuyết rơi


Em gửi cho anh
Chút nắng vàng hanh
Làm tan băng giá
Làm ấm mùa đông


Anh gửi lại em
Hoa tuyết bay bay
Xua tan nóng bức
Mát mẻ ngày hè

Rồi mùa xuân đến
Tuyết sẽ tan ra
Hoa đào hé nụ
Tưng bừng muôn nơi

Saigon vào thu
Tiết trời mát dịu
Cho hoa đua nở
Cho lá vàng rơi...

Anh đi trong tuyết
Cứ nhớ đến em
Em lội trong nắng
Mong anh là mưa

Hai đầu nỗi nhớ
Dễ gì quên nhau
Em ơi, anh đợi....
Anh ơi, em chờ....


                               
                                            


PARIS MÙA THU
Bùi Trân Thúy

Em đến Paris mùa thu
Lá chưa vàng đủ rụng
Mưa kín đất, kín trời
Em vuốt mặt, chẳng biết mình đang khóc
Lang thang giữa phố phường xa lạ
Thèm một tiếng “anh-em”
Nhàm chán ở quê nhà
Rồi anh đến, nhẹ nhàng
Em ơi, hãy ngồi xuống cạnh
Kể anh nghe những đêm dài thao thức
Với nỗi buồn chẳng thể gọi tên
Em bỏ Saigon những chiều đưa đón

Bỏ lại con đường mưa nắng sớm trưa
Nhớ ai đứng ôm đàn khẽ hát
Có dáng em yêu, bóng mai gầy
Ở nơi đây ồn ào, hối hả
Quê hương chỉ về trong từng giấc chiêm bao
Anh bảo, này, em ơi!
Chẳng có gì là khoảng cách
Chỉ có những tấm lòng
Sống để yêu nhau






BUỒN TÀN THU
Kim Đoan

Thu về, khoe sắc thắm
Ôi lá vàng mộng mơ
Làm hồn tôi say dắm.

Thu ơi, nàng đẹp lắm
Nhưng cũng thật khói sương
Chỉ một vài đêm lạnh
Làm nàng hết dễ thương.

Tan tác, lá vàng rơi
Cây khô, cành trụi lá
Buồn vì thu tàn rồi


                                     


HÃY TRẢ LẠI MÙA THU
Kim Đoan

Hãy trả lại mùa Thu cho tôi
Thu vàng đầy sắc thắm tình người
Gieo trong Tôi muôn ngàn nỗi nhớ
Nhớ đến năm xưa tuổi dại khờ
Nhớ thời lãng mạn mối tình Thu
Ghế đá công viên bao kỷ niệm
Vẫn hiện về mỗi độ Thu sang
Luyến nhiều khi nàng Thu thay sắc
Thu đến, Thu đi trong khoảnh khắc
Để Tôi ngơ ngẩn tiếc Thu xưa.
KĐ (Thu 2013)





Và  mời các bạn xem slideshow RỪNG THU của Thảo Uyên Ly và thưởng thức tiếng dương cầm của Richard Clayderman.


                                     
Trời đang vào cuối Thu , nắng yếu dần , những đám mây đang xanh phút chốc lại mờ đi  bàng bạc, em  đi bộ như mọi ngày , tập thở và "nhón đít" như  trong một bài dạy về Dịch Cân Kinh thì phải. Không nghiên cứu gì về yoga hay bất cứ một thế  tập dưỡng sinh nào , em chỉ biết vài thế  căn bản nhưng chắc  chắn là rất tốt và  nên thực hành hàng ngày , tránh rơi vào cảnh    Tẩu hỏa nhập ma . Em nói vậy  vì hôm đi cruise đứng trên boong tàu không biết quơ tay múa chân thế nào mà có hai người đàn bà Á Đông đi qua thầm thì với nhau là em đang múa Tài Chí ,(?) còn những người da trắng chạy bộ lướt qua tưởng  em vừa  từ ....núi cao về biển luyện thế gió .....trủng khơi !!! nhìn mắt họ liếc ...là em biết liền như  có vẻ ...trên đời không có kẻ thứ hai ( ?) thôi biết sao !!!cứ cho là thế  ...ha ha.....
          Đi bộ trong rừng  thu , đạp trên lá khô xào xạc ,  nhớ hình ảnh con nai vàng ngơ ngác trong thơ Lưu trọng Lư  ,  sẵn có cái Iphone trong tay ,em  vào rừng kiếm tìm hình ảnh mùa thu tuyệt vời đó .  Cũng chợt nhớ câu hỏi của người tình trong  nhạc Ngô Thụy Miên rằng em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ ? hay nước mắt tiễn người đi trong Lá Đổ Muôn Chiều !!! Sao mùa thu lại buồn như thế nhỉ?????
         Có một sân khấu chói chan ánh sáng - một người bạn đã từng ví von như thế khi anh đi săn trong rừng thu- vàng rực sắc màu,   khi em bước lên con đường mòn và nhìn nắng xuyên qua rừng cây . Cảm giác nhẹ nhàng quá , như vừa tỉnh lại sau một cơn mơ, một giấc ngủ,  không  rõ ràng . Em ghi  lại cảnh rừng thu , đủ sắc màu  trên lối đi , bên tay trái em là một bờ hồ lặng sóng , phản chiếu ánh mặt trời lên rừng cây ......tiếc rằng đã chẳng gặp con nai nào còn những con sóc dễ thương thì phóng nhanh quá.
        Em cứ đi  cho đến khi nắng gần tắt  ,  bụng đói meo , vẫn theo con đường mòn ẩn hiệu qua những tàng cáy loa xòa hay   cao vút , những hình ảnh được kết hợp thành một  RỪNG THU  slideshows..
         Xin các bạn cùng đi với em trong sắc màu của rừng thu miền Đông Bắc Mỹ.

TUL



Nov 8, 2014

Nụ hôn thượng nguồn - TUL




 Trong như dòng suối 
 Lặng như bóng mây 
 Tình yêu hao gầy 
 Trên những ngón tay 

 Vớt được nụ hôn 
 Từ trên thượng nguồn 
 Rong rêu phủ kín 
 Đôi mắt lệ tuôn 

 Theo về hạ lưu 
 Trái tim thác đổ
  Nghe như tiếng gọi 
  Năm xưa biển chiều

 Tan thành bọt sóng 
 Tan vào trăng sao 
 Thời gian biền biệt 
 Xin mãi tìm nhau !!!

 TUL
 SàiGòn 11- 2014

Nov 7, 2014

Lễ cầu siêu cho Cô Ngọ ở chùa An Lạc.


 




Một số hình ảnh các Thầy Cô ( Cô Ninh, Cô Đức Tân, Cô Thanh Lan, Cô Diệu Thanh và các cựu học sinh TV đi cầu siêu cho Cô Ngọ ở chùa An Lạc.
Hình trên bàn thờ là hình Cô Ngọ chụp năm 2001 cùng với Cô Ninh và Cô Phúc.
Kim Thanh

HỌP CHỢ NGÀY XUÂN.

HỌP CHỢ NGÀY XUÂN




Một ngày mùa Xuân ấm áp, mấy em Vịt xứ Down Under ới nhau họp chợ. Lần này muốn thay đổi không khí, nên cùng rủ nhau ra trung tâm phố chơi. Mỹ Điệp và P Hà quyết định sẽ đi xe bus đến chỗ hẹn với Mai Đoàn vì tìm chỗ đậu xe trên city thật là khó . 
Mỹ Điệp luôn là người đến sớm ngồi ngay trên băng ghế chờ đợi dưới tàn cây bóng mát trông giống y như đang ngồi đợi bồ hồi xưa , nên  PHà tới sau lưng mà nàng chẳng hay. Nghe dự đoán thời tiết là 28* C mà trời thật trong xanh, nắng nhẹ và gió dịu mát thật lý tưởng cho một buổi dạo phố. Hai đứa chuyện vãn vài câu thì Mai Đoàn đến. 
Thấy Mai từ xa Hà với Điệp hỏi nhau :
- Có phải bà Bệt không, sao hôm nay trông bả lạ thế .!
Thì ra là Mai có mái  tóc ngắn mới  trông trẻ hẳn ra . 
Ngồi chuyện vãn một hồi, 3 em thẳng tiến ra phố  vào khu trung tâm thương mại có những tiệm quần áo thời trang. Thế là 3 em được một dịp nghịch phá làm model đọ dáng với những người mẫu mannequin trong shop làm các cô bán hàng trong tiệm cũng cười vui theo.







 

                                                    



Mời các bạn xem album hình họp chợ ngày xuân.
Mùa Xuân 2014.



Nov 6, 2014

TÌNH LỠ - Thơ BÍCH QUY

TÌNH LỠ

Bích Quy


Tình trong như đã chín muồi
Mặt ngoài e ngại biết người có thương?
Chàng yêu em sao chàng không ngỏ
Em cũng yêu chàng biết tỏ cùng ai ?

Ngày qua tháng lại đợi chờ
Em đi lấy chồng, còn biết trách ai ...

Em với chàng không duyên chẳng nợ
Chàng với em như nước chảy qua cầu
Trách chàng nhút nhát quá lâu
Trách em câm lặng mong chờ người thương